Gió lạnh theo cánh cửa bị đẩy ra ùa vào, kéo tôi về lại với thực tại.“Các người đang làm gì vậy?”

Tạ Hồi đứng ở cửa, giọng nói lạnh buốt như ngâm trong băng.

Anh bước nhanh đến, kéo tôi về phía sau lưng mình.

Đối mặt với ánh mắt của Phó Tư Thanh.

“Đã là bạn bè thì chẳng lẽ không biết nên giữ khoảng cách sao?”

Phó Tư Thanh cụp mắt xuống, khẽ mím môi.“Xin lỗi, là lỗi của tôi.”“Từ giờ tôi sẽ chú ý hơn.”

Thái độ nhã nhặn của anh khiến sự gay gắt của Tạ Hồi càng thêm khó chịu.

Tôi rút tay mình lại, bước lên chắn trước mặt Phó Tư Thanh.“Anh ấy đâu có cố ý.”

“Đừng quát tháo anh ấy như thế, anh dọa bạn tôi sợ rồi đấy.”

Tạ Hồi nhếch môi, thấp giọng lặp lại: “Dọa sợ?”

Ánh mắt anh không rời khỏi Phó Tư Thanh một giây.“Tối nay… cậu vẫn luôn ở đây?”“Đương nhiên rồi.”“Sao vậy?”

Tạ Hồi không đáp, chỉ dõi theo Phó Tư Thanh đang bước tới quầy bar.

Phó Tư Thanh pha một ly cà phê, nhàn nhã thưởng thức.

Ánh nhìn sắc lạnh trong mắt Tạ Hồi vẫn không hề giảm bớt.

Tôi không hiểu anh đang nghĩ gì, chỉ thấy anh ngày càng chướng mắt.

Thế là tôi thẳng tay đuổi anh ra khỏi tiệm.

14

Ngày đầu tiên tiệm bánh khai trương.

Nhờ vào chiến dịch quảng bá do Phó Tư Thanh lên kế hoạch, hiệu ứng truyền thông rất tốt, khách đến đông ngoài mong đợi.

Điều khiến tôi bất ngờ là — cậu Phó kia cũng cho người gửi hai giỏ hoa chúc mừng.

Tông màu caramel ấm áp, rất hài hòa với phong cách của tiệm.

Trợ lý mua một phần bánh Basque và bánh croissant mang về.

“Cậu Phó thấy trên danh thiếp của cô ghi hôm nay khai trương, nên dặn tôi tới chúc mừng một tiếng.”

Anh ta lắc lắc túi bánh trong tay.“Là cậu Phó nhờ tôi mang đến.”

Tôi tự thấy mình chẳng quen thân gì với vị cậu Phó đó.

Thậm chí chưa từng nhìn thấy mặt anh ấy.“Vậy à…”

“Không biết giờ cậu Phó có rảnh không ạ? Tôi muốn cảm ơn trực tiếp.”

Tôi nhón chân nhìn ra chiếc limo đang đậu trước cửa tiệm.

Trợ lý theo phản xạ nhìn về phía sau lưng tôi.

Tôi khó hiểu quay đầu lại — ngoài Phó Tư Thanh ra thì chẳng còn ai cả.

Anh ta mỉm cười:“Cậu ấy không đến.”“Để lần sau đi, chờ cậu Phó có thời gian.”

Tôi khẽ “à” một tiếng, không hỏi gì thêm.

Sau khi anh ta rời đi, tôi lẩm bẩm than thở:“Vị cậu Phó này… đúng là kỳ lạ thật.”

Sau lưng, người đang ghi đơn gọi món cho khách khựng tay lại trong thoáng chốc.

15

Dù đã nửa tháng trôi qua, các chương trình khuyến mãi khai trương cũng kết thúc rồi.

Nhưng việc buôn bán ở tiệm bánh vẫn rất ổn.

Chiều hôm đó, gần đến giờ đóng cửa.

Một cô gái cầm máy ảnh bước vào tiệm.“Tiệm đẹp thật đấy, hai người cũng rất cuốn hút.”

“Cho mình chụp vài tấm đăng lên mạng xã hội được không? Mình là nhiếp ảnh gia, coi như giúp hai bạn quảng bá tiệm nhé.”

Tôi và Phó Tư Thanh đều không để ý chuyện đó, cảm ơn cô ấy rồi để mặc cô tự do chụp ảnh.

Sáng hôm sau.

Tôi thấy trước cửa tiệm có rất nhiều cô gái tụ tập, lúc đó mới biết bài đăng của nhiếp ảnh gia hôm qua đã… bùng nổ.

Nhưng người “bùng nổ” lại là Phó Tư Thanh.

Phần bình luận toàn là những lời trầm trồ về gương mặt đẹp không thua gì người nổi tiếng của anh ấy.

Dưới hiệu ứng “gương mặt Phó Tư Thanh”, tiệm bánh càng ngày càng đông khách.

Có quá nhiều cô gái đến tiệm với lý do “mua bánh” nhưng thật ra là để nhìn anh ấy, thậm chí xin số WeChat.

Anh từ chối từng người một cách lịch sự nhưng dứt khoát.

Nhưng vẫn có vài người cố chấp, theo dõi anh về tận nhà với ý định tiếp tục dây dưa.

Cuộc sống của Phó Tư Thanh bị ảnh hưởng nghiêm trọng.

Tôi ngẩng đầu lên, lo lắng hỏi:“Có cần báo cảnh sát không?”

Anh lắc đầu.“Báo cảnh sát chỉ có tác dụng tạm thời.”“Với lại còn có khả năng khiến họ tức giận rồi quay lại tiệm gây rối.”

Tôi chán nản nằm bẹp xuống bàn.“Vậy biết làm sao giờ…”

Phó Tư Thanh có vẻ đang suy nghĩ điều gì đó, nét mặt đắn đo khó xử.“Sao vậy? Anh nghĩ ra cách gì rồi à?”

“Có thể nếu bây giờ anh đang trong một mối quan hệ yêu đương, mấy người kia sẽ bớt làm quá.”

Ý hay đấy, nhưng mà—

“Giờ anh có thể ngay lập tức tìm được bạn gái sao?”“Người ta phải thấy tận mắt bạn gái của anh thì mới tin.”

Giọng Phó Tư Thanh nghe hơi mệt mỏi:

“Không sao, chỉ cần là ‘yêu đương trên danh nghĩa’ thôi là được.”

“Nhưng hiện giờ anh không có ai để phối hợp cả, vì ngoài em ra… anh chẳng có bạn nào ở thành phố này.”

Tôi thở dài, đáp bâng quơ một tiếng.Vài giây sau.

Tôi đột nhiên mở to mắt, bật dậy nhìn anh.“Em nè, em nè!”“Em là con gái mà, đóng giả làm bạn gái anh là được rồi!”

Anh có vẻ hơi ngại:“Vậy có phiền em quá không, Hy Hy?”

“Không phiền đâu! Dù gì cũng chỉ là tạm thời mà! Chờ đến khi không còn ai bám theo anh nữa, thì mình dừng lại là xong.”

Ánh mắt Phó Tư Thanh nhìn tôi vừa cảm kích vừa áy náy.

Biểu cảm cẩn thận dè dặt ấy khiến người ta khó lòng từ chối.

Nghe anh kể mình từ trước đến nay không có nhiều bạn.

Chắc anh thiếu thốn tình cảm lắm nên mới rụt rè và dè chừng đến vậy.

Tôi âm thầm siết chặt tay, tự nhủ — phải tốt với anh hơn nữa.

16

Một lần nữa, có cô gái tới tiệm xin WeChat của Phó Tư Thanh.

Anh chỉ nhẹ nhàng ra hiệu về phía tôi:“Xin lỗi, tôi có bạn gái rồi.”

“Hả? Mấy hôm trước bạn em đến hỏi, anh còn bảo là không có mà?”