Tài xế bước xuống, chắn trước mặt tôi.
“Cậu Phó đã dặn rồi, tạm thời không ai được làm phiền cô Kiều.”
Tạ Hồi nhếch môi cười.
“Tại sao?”
“Sếp cậu đang sợ điều gì à?”
Ánh mắt anh ta hướng về phía tôi.
“Hy Hy, chắc là em đã biết hết sự thật rồi.”
“Phó Tư Thanh và anh chẳng khác gì nhau.”
“Anh ta có gia thế hiển hách, chỉ là lựa chọn của anh ta còn ít hơn cả anh.”
“Anh ta không dám nói thật với em về thân phận, ngoài việc sợ em ham giàu thì cũng vì biết rõ gia đình anh ta sẽ không chấp nhận em.”
“Nhưng vì còn mới mẻ nên anh ta sẵn sàng cùng em chơi cái trò yêu đương đóng kịch đó.”
“Cho dù anh ta thực sự yêu em, kết cục tốt nhất cũng chỉ là: anh ta lấy người khác theo sắp đặt, còn em thì bị nuôi bên ngoài cả đời không thể danh chính ngôn thuận.”
Anh ta còn định nói thêm thì tài xế đấm một cú vào mặt.
Giọng đậm chất Đông Bắc:
“Mẹ nó, tao đã cho mày mặt mũi rồi mà còn lắm lời à?”
“Chưa dứt à?”
Rồi quay sang mới nhận ra tôi vẫn đang đứng nguyên tại chỗ.
Anh ta bối rối.
“Cô Kiều, tôi làm cô sợ rồi sao…”
Tôi: “……”
23
Tôi mở mắt ngồi trên ghế sofa đến tận sáng hôm sau.
Những ký ức giữa tôi và Phó Tư Thanh cứ lặp đi lặp lại trong đầu như một cuốn phim tua chậm.
Mặt trời từ từ nhô lên khỏi đường chân trời, ánh nắng xuyên qua cửa sổ, rơi xuống vai tôi.
Sự ấm áp len lỏi vào làn da.
Tôi quyết định sẽ nghe Phó Tư Thanh giải thích trước đã.
Sáng tôi đến tiệm thì anh đã có mặt rồi. Trên người vẫn còn mặc chiếc sơ mi của ngày hôm qua.
Tôi nhíu mày: “Anh ở lại tiệm cả đêm à?”
Anh gật đầu, rồi lại dùng đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vào tôi. “Anh không ngủ được, nhưng cũng không dám tới tìm em. Anh sợ làm em giận.”
Tôi quay đầu sang chỗ khác. Quyết định tạm thời không bị hành động tội nghiệp của anh làm lung lay.
Tôi và Phó Tư Thanh ngồi đối diện nhau.
Lời giải thích của anh bắt đầu từ lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau, khi anh nói dối là người làm vườn.
Anh kể, anh đã lén quay về từ New York trước ba tháng.
Anh giấu kín thân phận, định dành khoảng thời gian này sống yên bình trong căn biệt thự đứng tên anh.
Lần đầu tiên gặp tôi, anh biết tôi có liên quan đến Tạ Hồi, nên mới giả vờ là người làm vườn — vì sợ tôi làm lộ danh tính anh với Tạ Hồi, rồi lại lan truyền trong giới.
Sau đó, khi bắt đầu có cảm tình với tôi, anh định nói thật. Nhưng đúng lúc đó tôi lại chuẩn bị rời khỏi nhà họ Tạ.
Hôm ấy tôi tìm đến chỗ anh, tiện miệng nói: “Nè, em sắp đi rồi đó.”
“Chắc em với mấy người giàu không cùng thế giới thật. Ở nhà họ Tạ hai năm rồi mà em vẫn thấy không quen kiểu sống đó.”
“Chỉ nghĩ đến việc rời khỏi tất cả những người trong cái giới này là em thấy nhẹ nhõm lắm luôn á.”
“À mà, anh gọi em tới đây là có chuyện gì vậy?”
Phó Tư Thanh đứng trước một bụi hoa hồng Freud, quay lưng về phía tôi. Giọng nói không nghe ra cảm xúc gì.
“Không có gì.” “Chỉ muốn em đến ngắm hoa thôi.”
Sau này, anh đã thử làm vài việc dưới thân phận thật để khiến tôi thay đổi suy nghĩ.
Nhưng những lần ra mặt giấu danh tính lại khiến tôi nghi ngờ, nên anh cũng không dám tiếp tục.
“Dù sao đi nữa, việc giấu em đến tận bây giờ là lỗi của anh.” “Xin lỗi, Hy Hy.” “Dù có viện lý do gì thì việc anh lừa dối em vẫn là sự thật không thể chối bỏ.”
Anh bước đến bên tôi, ngồi xuống. Cầm lấy tay tôi, đặt lên gò má mình, ngước lên nhìn thẳng vào mắt tôi.
“Nhưng mà Hy Hy.” “Dù thế nào đi nữa, đừng chia tay anh được không?”
Rõ ràng là chuyện đã rất xa rồi. Vậy mà lúc này đây, tôi lại không hiểu sao nhớ tới một từ vựng thời đi học.
Puppy.
24
Từ hôm đó trở đi, Tạ Hồi không còn xuất hiện trước mặt tôi nữa. Nghĩ cũng biết là ai sắp xếp chuyện đó rồi.
Tôi ngẩng đầu khỏi quầy thu ngân, nhìn về phía bên kia, nơi Phó Tư Thanh đang bị đám con gái vây quanh hỏi mua món gì ngon.
Thân phận đã công khai rồi, vậy mà vẫn ở đây đóng giả nhân viên tiệm bánh làm gì chứ…
Anh vượt qua đám đông, đi thẳng tới chỗ tôi.
“Hy Hy.” “Giờ anh từ chối người ta, vẫn có thể nói là mình có bạn gái chứ?”
Tôi bận tính tiền cho khách, không thèm nhìn anh.
Mấy giây sau, tôi không nhịn được, nhỏ giọng trả lời:
“…Tùy anh.”
Tan làm buổi chiều, Phó Tư Thanh đi sau lưng đưa tôi về nhà. Khác với trước đây, lần này anh giữ khoảng cách khá xa. Có vẻ sợ tôi còn giận.
Tôi mải suy nghĩ về chuyện giữa tôi và Phó Tư Thanh, đến mức không nhận ra có người chắn đường phía trước.
“Hy Hy!” Giọng Phó Tư Thanh gấp gáp kéo tôi quay lại thực tại.
Trước mặt tôi, một gã đàn ông đeo khẩu trang rút từ ngực ra một con dao gọt trái cây.
“Con nhóc, mở tiệm mà làm ăn kiểu này không biết xấu hổ hả?” “Bán giá thấp hơn thị trường là đang cướp khách đó, hiểu không?”
“Khuyên cô một câu, hoặc nâng giá lên, hoặc tôi đảm bảo tiệm cô chẳng ngày nào yên thân.”
Phó Tư Thanh đã chạy tới chắn trước mặt tôi. Gã đàn ông định bỏ chạy thì bị anh chụp lấy cổ tay, bẻ mạnh ra sau.

