“Giờ làm sao à?” Trần Xuyên gầm lên. “An Du! Mau nghĩ cách đi! Tìm công ty du lịch thật đi! Hoặc chuyển tiền qua đây! Bọn anh phải tìm chỗ ở! Phải ăn uống! Em không thể làm thế này! Chúng ta là người một nhà mà!!”

“Người một nhà?” Tôi khẽ cười nhạt. “Từ lúc các anh quyết định đá tôi ra khỏi chuyến du lịch ‘gia đình’ này, chúng ta đã không còn là người một nhà nữa rồi.”

Tôi dừng lại, nghe âm thanh hỗn loạn phía bên kia điện thoại, bỗng thấy bữa hải sản trước mặt càng thêm thơm ngon.

“Còn việc các anh phải làm sao à?” Giọng tôi nhẹ như đang bàn chuyện thời tiết. “Đó là chuyện của gia đình ba người các anh. Dù sao thì các anh mới là người cùng huyết thống, không thể tách rời, đúng không?”

“An Du, đừng cúp máy! Em dám cúp thử xem!!” Trần Xuyên gào lên.

“À đúng rồi,” tôi chợt nhớ ra điều gì đó, bổ sung thêm, “khỏi vội về. Ở nhà cũng chẳng chuẩn bị cơm cho các anh đâu. Về rồi có khi cũng không tiện lắm.”

Không đợi anh ta bùng nổ thêm lần nữa, tôi dứt khoát ấn nút ngắt cuộc gọi.

Đây chỉ mới là bắt đầu.

Tôi cầm điện thoại lên, gửi tin nhắn cho luật sư:

“Có thể bắt đầu bước tiếp theo rồi.”

6

Sáng sớm hôm sau, trời còn chưa sáng hẳn, tiếng đập cửa thô bạo vang lên.

“Mở cửa! An Du! Mở cửa cho tôi! Còn dám đổi mật khẩu à?!”

“Con khốn! Mở cửa ra!! Để xem tôi không xé xác cô!!”

Tiếng chửi rủa của mẹ chồng xuyên qua cánh cửa, lẫn với tiếng Trần Giao vừa khóc vừa oán trách, và tiếng gầm gừ nén giận của Trần Xuyên.

Đã đoán trước họ có thể trở về sớm, hơn nữa còn trong tình trạng chẳng mấy vẻ vang, tôi cố ý đặt báo thức sớm hơn thường lệ.

Lúc này, tôi đang mặc bộ đồ ở nhà thoải mái, thong thả pha cho mình một cốc nước mật ong, ngồi bên bàn ăn, dưới ánh sáng ban mai dịu nhẹ ngoài cửa sổ, bình thản lướt điện thoại.

Trên màn hình là tin nhắn của luật sư thông báo thỏa thuận ly hôn đã được công chứng xong.

Tiếng đập cửa kéo dài vài phút. Có lẽ hàng xóm bị đánh thức nên khó chịu quát một tiếng, bên ngoài mới bớt ồn ào phần nào, nhưng tiếng chửi rủa và thúc giục vẫn không ngừng.

Tôi không tháo xích an toàn, chỉ mở cửa hé một khe nhỏ.

Ngoài cửa, quả nhiên là một cảnh tượng vô cùng “đặc sắc”.

Trần Xuyên đứng phía trước. Chỉ mới hai ngày không gặp, anh ta như già thêm năm tuổi.

Quầng thâm dưới mắt đen sì, râu ria lởm chởm, cả người toát lên vẻ mệt mỏi vì đường xa và sự cáu kỉnh gần như sụp đổ.

Trong tay anh ta vẫn kéo chiếc vali lớn mang theo lúc xuất phát.

Mẹ chồng đứng chếch phía sau. Bộ đồ “xuất ngoại” từng bóng bẩy giờ đã mất hết vẻ sang trọng, tóc tai rối bù.

Vừa thấy tôi sau khe cửa, đôi mắt đục ngầu của bà bùng lên hận ý thấu xương, miệng chửi xối xả:

“An Du! Con tiện nhân đáng chết! Đồ sao chổi! Cô hại chúng tôi thảm quá rồi! Ở nước ngoài xa lạ, không quen ai, không biết tiếng, gọi điện không được, địa chỉ là giả! Trên người chỉ có chút tiền mặt, khách sạn không ở nổi, nhà hàng không ăn nổi…”

Càng nói bà càng kích động, giọng khàn đi vì khóc:

“Giữa đêm Giao thừa! Chúng tôi phải ngủ dưới gầm cầu đó!! Uống nước lạnh, gặm bánh mì, còn bị người vô gia cư đuổi đi! Cái thân già này của tôi suýt bỏ mạng nơi xứ người! Tất cả là tại cô! Tại con sao chổi như cô!!”

Trần Giao chen lên trước, giọng the thé:

“Chị dâu! Sao chị có thể độc ác như vậy! Chị biết chúng tôi đã trải qua những gì không? Bị tài xế taxi lừa đi vòng lấy tiền, không tìm được khách sạn phải lang thang ngoài đường, báo cảnh sát mà không thông ngôn ngữ, mẹ còn lên cơn đau tim! Chúng tôi suýt nữa không về được! Lương tâm chị bị chó ăn mất rồi sao?!”

Mặt Trần Xuyên xanh mét, giọng nghiến qua kẽ răng:

“An Du, em hài lòng chưa? Thấy bọn anh thành ra thế này, em vui lắm phải không? Em có biết bọn anh suýt chết ở bên ngoài không!”

Tôi tựa vào khung cửa, bình thản thưởng thức màn tố cáo khản cổ và dáng vẻ chật vật của ba người họ.

Tôi khẽ nhướng mày, chậm rãi hỏi:

“Ồ? Thảm vậy sao. Thế cuối cùng các anh về bằng cách nào?”

“Về bằng cách nào à?” Trần Xuyên nghiến răng. “Chúng tôi còn biết làm sao? Vay tiền trên mạng! Dùng thông tin cá nhân của tôi vay tín dụng lãi cao! Mới mua được vé máy bay sớm nhất để về! Tất cả đều vì em! Khoản nợ này, em phải trả!”