Tôi cười, xoa đầu cậu.
Cậu nheo mắt lại, giống một con mèo được vuốt lông xuôi.
Tối hôm đó cậu ôm tôi ngủ, cằm đặt trên đỉnh đầu tôi, nói: “Anh, sau này đổi lại để tôi bảo vệ anh.”
Tôi cười trong bóng tối.
Cậu còn chưa cao tới vai tôi đâu.
Năm thứ năm, Thẩm Dạ đã có thể độc lập ra ngoài làm nhiệm vụ.
Cậu bắt đầu trở nên trầm mặc, trong ánh mắt có thêm vài thứ tôi nói không rõ.
Mỗi lần làm nhiệm vụ trở về, trên người đều dính máu.
Cùng lúc đó, thuốc của Ân Lạc cũng chưa từng ngừng lại.
Các loại thuốc đủ màu thay phiên rót vào miệng tôi, đắng, chát, tanh.
Uống đến cuối cùng tôi đã chết lặng.
Nhưng hiệu quả thì có.
Da tôi chậm rãi có lại độ đàn hồi, khớp xương linh hoạt hơn.
Theo cách nói của Ân Lạc, “cậu càng lúc càng giống người.”
Chỉ là vẫn không nói được.
Về sau nữa, Thẩm Dạ giống như biến thành một người khác.
Khi đứng trước mặt tôi, tôi phải ngẩng đầu mới nhìn thấy mặt cậu.
Vai rộng hơn, ngón tay dài, lòng bàn tay có vết chai dày.
Ân Lạc nói, hiện giờ cậu là sát thủ đứng đầu mảnh đại lục này.
Căn cứ loài người đặt cho cậu một biệt danh là “Ác Ma Dạ Hành”.
Nhưng mỗi tối, sau khi luyện tập xong trở về, cậu lại như đổi thành người khác.
“Anh~”
Cậu sẽ nhào tới từ phía sau, đặt cằm lên vai tôi, cả người treo trên người tôi.
“Hôm nay mệt quá.”
Tôi vỗ vỗ cánh tay cậu, ra hiệu cho cậu xuống.
Cậu không xuống.
Cậu cọ cọ cổ tôi: “Nước thuốc tắm đã đun xong, tôi giúp anh kỳ lưng.”
Bình luận: 【Lại tới lại tới, hiện trường sát thủ đứng đầu làm nũng.】
【Cảnh này tôi coi mười một năm rồi, vẫn chưa chán.】
Tôi đã quen rồi.
Tắm thuốc là do Ân Lạc phối, nói có thể giúp tôi phục hồi cơ thể.
Mỗi lần Thẩm Dạ đều tranh việc đun nước, thử nhiệt độ nước cho tôi.
Sau đó ấn tôi vào thùng tắm, nghiêm túc kỳ lưng.
Từ vai kỳ tới ngón tay, từ lưng tới eo, lực đạo không mạnh không nhẹ.
Nhưng gần đây, tay cậu sẽ dừng ở vài chỗ lâu hơn một chút.
Tôi không nói rõ được có chỗ nào không đúng.
Chỉ là mỗi lần cậu chạm vào tôi, da tôi sẽ nóng lên.
Da của tang thi lẽ ra không nên nóng.
Tối hôm đó, cậu ôm tôi ngủ, bỗng hỏi một câu: “Anh, anh thấy Ân Lạc đẹp không?”
Tôi lắc đầu.
Không phải không đẹp, mà là chưa từng nghĩ tới vấn đề này.
Cậu vùi mặt vào vai tôi, giọng rất nhẹ: “Vậy thì tốt.”
Tôi mở mắt, nhìn trần nhà.
Tim đập rất nhanh.
Kiểu nhanh không bình thường.
15
Ngày hôm sau, tôi gia cố công sự phòng ngự trên tường thành.
Bình luận bỗng cảnh báo:
【Lâm Thịnh! Nam chính dẫn đội tinh anh xuất phát rồi! Mục tiêu là tiêu diệt triệt để vương quốc tang thi!】
【Thẩm Diễm tự mình dẫn đội, hiện tại cấp dị năng của hắn là cấp S!】
Tay cầm gạch của tôi khựng lại.
Những năm này, vương quốc tang thi của Ân Lạc vẫn luôn duy trì cân bằng vi diệu với căn cứ loài người.
Chúng tôi không chủ động tấn công, bọn họ cũng không dám xâm phạm.
Nhiều nhất là thỉnh thoảng vì tranh giành tinh hạch hoặc dược liệu cần thiết mới xảy ra đánh nhau.
Nhưng bây giờ, Thẩm Diễm tới rồi.
Tôi đặt gạch xuống, đi tìm Thẩm Dạ.
Cậu đang luyện dao ở bãi đất trống.
Thấy tôi tới, cậu thu dao, cười đi tới: “Anh?”
Tôi ra dấu: rời khỏi nơi này. Tới nơi khác. Càng xa càng tốt.
Cậu ngẩn ra.
“Vì sao?”
Bình luận đang giục tôi, nhưng tôi không có cách nào ra dấu câu “nam chính sẽ tới giết cậu”.
Tôi chỉ có thể lặp đi lặp lại: nguy hiểm. Đi.
Thẩm Dạ nhìn tôi, im lặng rất lâu.
Sau đó cậu cười: “Anh, tôi không đi.”
Tôi sốt ruột, đẩy cậu.
Cậu giữ tay tôi lại, không cho tôi ra dấu.
Tôi há miệng, không phát ra âm thanh.
Cậu kéo tôi vào lòng, cằm đặt trên đỉnh đầu tôi: “Anh, đừng đuổi tôi đi.”
Tôi ngẩn ra.
“Mười một năm trước anh đuổi tôi đi, tôi suýt chết ở căn cứ loài người. Bây giờ anh lại muốn đuổi tôi đi?”

