Tôi là một cái xác.
Một tang thi câm biết di chuyển, có suy nghĩ.
Trên đường đi theo bầy tang thi lang thang, tôi không cẩn thận nhặt được một con người nhỏ xíu.
Lại không cẩn thận nuôi cậu lớn lên.
Sau này, đứa trẻ mềm mại đáng yêu kia trưởng thành thành một kẻ cuồng sát, một đao lấy một cái đầu.
Giết xong còn không quên dùng sống dao kề lên cổ tôi uy hiếp: “Anh, tại sao anh lại chạy? Là do tôi chưa đủ lợi hại sao?”
Tôi nước mắt lưng tròng, liều mạng lắc đầu:
Không, không chạy nữa! Không bao giờ chạy nữa.
1
【Đệch đệch đệch, ông anh này tỉnh rồi!】
【Xuyên thành tang thi? Thiết lập này cũng thú vị đấy.】
【Khoan, để tôi coi nguyên tác… Ồ, tang thi pháo hôi A, chương 10 bị nam chính một kiếm chém đầu, tổng cộng lên sân được hai dòng.】
【Ha ha ha ha, cười chết, xuyên thành loại nhân vật này là vận may quái quỷ gì vậy?】
【Lầu trên đừng cười, người ta ít ra còn có ý thức, đám xung quanh kia mới là pháo hôi thật.】
Bình luận bay lướt qua trước mắt, tôi khó khăn xoay cổ.
Xung quanh dày đặc toàn là tang thi.
Bọn họ đứng, đi, lắc lư nghiêng ngả.
Tròng mắt đục ngầu, khóe miệng chảy chất lỏng màu đen, trong cổ họng phát ra tiếng gầm thấp ú ớ.
Có kẻ thiếu tay, có kẻ mất nửa bên mặt.
Tôi cúi đầu nhìn bản thân.
Cũng được.
Ngoại trừ da xám xịt, móng tay đen sì, tổng thể vẫn coi như nguyên vẹn.
Ít nhất mặt chắc vẫn nhìn được.
【Thiết lập ngoại hình của tang thi pháo hôi A: trước tận thế là sinh viên đại học, vừa tốt nghiệp đã nhiễm bệnh, nhan sắc trong giới tang thi thuộc hàng đỉnh.】
【Cười chết! “Tang thi nhan sắc đỉnh” là kiểu miêu tả quái gì vậy?】
【Đừng nói thế, gương mặt cậu ta đúng là nhìn được thật, chỉ hơi xám thôi. Nghe nói trước khi nhiễm bệnh còn là hot boy trường đấy.】
Tôi thử nhúc nhích chân.
Đi được.
Tôi lại thử há miệng.
Không nói được.
Trong cổ họng chỉ có thể phát ra tiếng khí âm “hộc… hộc…”
Nếu tôi đã xuyên thành một tang thi pháo hôi định sẵn sẽ bị nam chính giết, vậy tôi còn sống được bao lâu?
Bình luận dường như nghe hiểu tiếng lòng của tôi:
【Theo tuyến thời gian nguyên tác, còn mười một năm nữa nam chính mới đến khu vực này.】
【Đến lúc đó Tang Thi Vương sẽ tập hợp toàn bộ tang thi vây công căn cứ loài người, cậu chính là đợt xung phong đầu tiên, sau đó bị nam chính một kiếm… rắc.】
Mười một năm.
Tôi lại còn có mười một năm để sống?
Pháo hôi mà sống được lâu vậy sao?
Tôi đứng yên ngẩn người một lúc.
Đám tang thi xung quanh đi lướt qua bên cạnh tôi, không kẻ nào nhìn tôi thêm một lần.
Cứ như tôi chỉ là một cái xác hơi đẹp hơn chút giữa một đám xác sống biết đi mà thôi.
【Đừng suy sụp nữa ông anh, ít ra cậu còn có suy nghĩ, mạnh hơn đám mất sạch ý thức kia rồi.】
【Đúng đúng, biết đâu có thể sống tạm đến đại kết cục thì sao?】
Tôi hít sâu một hơi, sau đó cất bước, đi theo bầy xác về phía trước.
Nếu còn mười một năm, vậy cứ nhìn thử thế giới này trông như thế nào đã.
2
Đi ba ngày, dạ dày đói đến cồn cào, tôi chỉ có thể tách khỏi bầy xác, đi về phía một trạm tiếp tế bỏ hoang.
Nhưng cơ thể tang thi khiến tôi không ăn được thức ăn bình thường.
Vừa uống một ngụm nước khoáng, tôi đã nôn ra chất lỏng màu đen.
Bình luận nói đây là thiết lập, tang thi chỉ có thể ăn thịt thối và đồ sống.
Tôi dựa vào kệ hàng nghỉ một lúc lâu, bỗng nghe thấy một âm thanh cực kỳ nhỏ.
Rất khẽ, giống tiếng động vật con đang kêu.
Tôi cứng người.
Bình luận cũng nổ tung:
【Tiếng gì vậy?】
【Nơi này còn người à?】
【Không thể nào, khu này ba tháng trước đã thất thủ rồi, lấy đâu ra người?】
Tôi lần theo âm thanh, chậm rãi đi vào sâu trong trạm tiếp tế.
Âm thanh truyền ra từ phòng chứa đồ trong cùng.
Cửa đóng, bên trên treo một ổ khóa rỉ sét.
Tôi do dự một chút, duỗi tay kéo đứt ổ khóa.
Cửa mở.
Bên trong rất tối, trong góc co ro một bóng dáng nhỏ xíu.
Một đứa trẻ, đại khái năm sáu tuổi, gầy như que củi.
Má hóp, môi khô nứt, trên người mặc chiếc áo phông bẩn đến mức không nhìn ra màu sắc.
Cậu ôm gối co ro trong góc tường, cả người run như cầy sấy.
Khoảnh khắc nhìn thấy tôi, tiếng khóc của cậu im bặt.
Đôi mắt kia vừa to vừa đen, chứa đầy sợ hãi, nhìn tôi chằm chằm.
Bình luận thoáng chốc yên tĩnh.
Sau đó bùng nổ:
【Còn sống! Lại là một đứa trẻ loài người!】
【Trời ơi trời ơi trời ơi, sao cậu nhóc lại ở đây?】
【Khoan khoan khoan, để tôi tra nguyên tác… Đệch.】
【Sao vậy?】
【Đứa trẻ này… hình như là đại phản diện điên phê trong tương lai.】
3
Bình luận im lặng rất lâu, mới chậm rãi bay qua vài dòng chữ:
【Đứa trẻ này tên Thẩm Dạ. Tám tuổi. Bị cha mẹ vứt bỏ ở đây. Trong nguyên tác, cậu ta sẽ bị thuộc hạ của Tang Thi Vương bắt đi, tra tấn hai năm. Sau đó tâm lý xảy ra vấn đề, trở thành phản diện điên phê, cuối cùng bị nam nữ chính liên thủ giết chết.】
Tôi nhìn đứa trẻ co ro trong góc tường.
Cậu vẫn đang run, nhưng đã không khóc nữa.
Cậu cứ nhìn tôi như vậy, trong mắt không có ánh sáng, giống như đã từ bỏ giãy giụa.
Có lẽ cậu cho rằng tôi là tang thi đến ăn thịt cậu.
Tôi ngồi xổm xuống, ngang tầm mắt với cậu.
Cậu run dữ hơn.
Nhưng không kêu, cũng không chạy, trong tay siết chặt một con dao nhỏ.
Chắc cậu đã không còn sức chạy nữa.
Tôi duỗi tay xoa đầu cậu.
Cậu mở to mắt, sững sờ.
Tôi nhìn cậu, chậm rãi rút tay về.
Sau đó đẩy chai nước khoáng chưa mở và một gói bánh nén tới trước mặt cậu.
Cậu ngây ngốc nhìn những thứ đó, lại ngẩng đầu nhìn tôi, trong mắt toàn là hoang mang.
Tôi chỉ chỉ bánh, lại chỉ chỉ miệng cậu.
“Hộc… hộc…”
Cậu hình như hiểu rồi.
Do dự rất lâu, cuối cùng cậu duỗi tay, run rẩy cầm lấy gói bánh nén kia.
Không xé ra được.
Cậu dùng tay kéo, dùng răng cắn, gấp đến mức nước mắt rơi xuống.
Tôi cầm lấy gói bánh, dùng móng tay rạch bao bì, rồi đưa cho cậu.
Cậu nhét bánh vào miệng như sói đói, nghẹn đến ho sặc sụa, lại vồ lấy nước khoáng uống mấy ngụm lớn.
Bình luận hoàn toàn nổ tung:
【Cậu ta thế mà đang cho phản diện ăn…】
【Một tang thi đang cho trẻ con loài người ăn…】
【Tôi khóc rồi, đây là mở màn thần tiên gì vậy?】
【Như vậy có tính là thay đổi số phận không?】
【Tính cái rắm, ba ngày nữa Tang Thi Vương sẽ đến khu này tuần tra, lúc đó vẫn sẽ phát hiện cậu nhóc thôi.】
【Trừ khi… tang thi này mang cậu nhóc chạy trốn.】
【Nhưng cậu ta chạy được đi đâu? Xung quanh toàn là tang thi.】
Tôi nhìn đứa trẻ trước mặt đang liều mạng nhét bánh vào miệng, trong đầu chỉ có một suy nghĩ:
Cậu ấy gầy quá.
Bình luận nói cậu sẽ bị Tang Thi Vương bắt đi, bị tra tấn hai năm, biến thành kẻ điên, thành phản diện, cuối cùng bị nam nữ chính giết chết.
Nhưng nếu cậu không bị Tang Thi Vương bắt đi thì sao?
Nếu tôi giấu cậu đi thì sao?
Nếu… tôi nuôi cậu thì sao?
【Cậu điên rồi.】
【Một tang thi nuôi trẻ con loài người?】
【Cậu ngay cả bản thân còn không nuôi nổi, cậu nuôi cậu ta???】
【Nhưng… nếu không nuôi, cậu nhóc chết chắc mà.】
【Đó là cốt truyện! Là thiết lập! Cậu không thay đổi được đâu!】
【Nhưng vừa rồi cậu nhóc đã nhận đồ ăn của tang thi này, cốt truyện đã thay đổi rồi được chưa?!】
Tôi nhìn đứa trẻ kia.
Cậu đã ăn xong bánh, uống hết nửa chai nước, đang ôm gối nhìn tôi.
Trong mắt cậu, sợ hãi ít đi một chút, nhiều thêm một thứ khác.
Là tò mò.

