03

Chị Vương đã giữ đúng lời hứa của mình.

Kể từ ngày hôm đó, cơn ác mộng thực sự bắt đầu với tôi.

Mỗi sáng bảy giờ, không sớm không muộn, đúng giờ như đồng hồ báo thức.

Tiếng “thình thình thình” đập cửa vang lên như chuông thức giấc của tôi.

Kèm theo đó là những tiếng chửi bới thô tục đến không thể nghe nổi.

“Con họ Giang kia, đồ lòng dạ đen tối, cút ra đây cho tao!”

“Làm ngập nhà người ta rồi còn định vờ như không có chuyện gì? Tao cho mày biết tay!”

Tôi lấy gối bịt chặt tai, nhưng tiếng chửi rủa kia như câu thần chú, cứ thế len lỏi xuyên qua mọi lớp ngăn cách.

Liên tục mấy ngày, quầng thâm dưới mắt tôi nặng trĩu như bị ai đánh một cú vào mặt.

Tinh thần uể oải, không sao tập trung nổi.

Trong cuộc họp đầu tuần ở công ty, vì thất thần, tôi bị giám đốc nêu đích danh phê bình.

“Giang Ninh, cô đang nghĩ cái gì vậy? KPI quý này không cần nữa à?”

Tôi cúi đầu, hai má nóng bừng.

Tan làm về nhà, tôi còn phải đối mặt với một cảnh tượng khiến tôi muốn sụp đổ.

Trên cánh cửa chống trộm màu đỏ sẫm nhà tôi, ai đó đã dùng sơn đỏ chói mắt vẽ nguệch ngoạc bốn chữ to:

NỢ TIỀN PHẢI TRẢ.

Thứ sơn đỏ ấy sền sệt, trông như máu.

Toàn thân tôi bắt đầu run lên, một nỗi sợ chưa từng có ập đến siết lấy tôi.

Tôi lập tức gọi điện báo cảnh sát.

Cảnh sát đến, và chị Vương cũng kéo tới theo tiếng còi.

Vừa thấy cảnh sát, chị ta lập tức đổi giọng, biến thành bộ dạng nạn nhân, ngồi bệt xuống đất vừa đập đùi vừa gào khóc:

“Các anh cảnh sát, các anh phải làm chủ cho tôi!”

“Cô ta làm nhà tôi ngập tanh bành, hàng chục vạn tiền sửa sang đổ sông đổ biển, vậy mà còn không chịu bồi thường!”

“Cô ta định bức chết tôi à!”

Tôi lấy ba bản báo cáo kiểm tra ra, đưa cho cảnh sát.

“Các anh, tôi có bằng chứng rõ ràng cho thấy nhà tôi không hề bị rò nước. Chính cô ấy mới là người đang quấy rối, còn bôi bẩn cửa nhà tôi.”

Một cảnh sát trẻ cầm lấy báo cáo xem qua, rồi liếc nhìn chị Vương.

Sắc mặt anh ta hiện rõ vẻ khó xử.

“Thưa cô, đây là tranh chấp dân sự, bên tôi chủ yếu là hòa giải.”

“Các cô tốt nhất là nên thương lượng với nhau.”

Anh ta quay sang tôi.

“Bản báo cáo này là cô tự tìm người làm, bên kia không công nhận cũng là điều dễ hiểu.”

“Hay là hai bên cùng lùi một bước?”

Cảnh sát rời đi, chị Vương lập tức nhảy bật dậy, vẻ mặt đầy đắc thắng.

“Thấy chưa? Đến chính quyền còn đứng về phía tao.”

“Mày cứ đợi đấy mà đền tiền đi, không thì tao theo đến cùng!”

Tôi còn chưa hoàn hồn sau thái độ nước đôi của cảnh sát, thì bà Lý – tổ trưởng khu phố – lại tới gõ cửa.

Bà Lý ngoài năm mươi, đeo kính, trông có vẻ hiền hậu.

Nhưng lời đầu tiên bà nói đã khiến tôi lạnh sống lưng.

“Tiểu Giang này, chuyện của cháu với chị Vương tầng dưới, dì cũng có nghe nói rồi.”

Bà vừa vỗ tay tôi, vừa nói với giọng đầy khuyên nhủ.

“Láng giềng với nhau, sống hòa thuận vẫn hơn.”

“Chị Vương miệng lưỡi hơi dữ thật, nhưng nhà người ta đúng là thiệt hại cũng lớn, cháu nên rộng lượng một chút.”

Tôi hỏi với giọng vô hồn: “Dì Lý, vậy dì nghĩ cháu nên rộng lượng kiểu gì?”

Bà Lý cười tươi:

“Hay là cháu bỏ ra một chút tiền, gọi là có lòng, giúp chị Vương sửa lại mấy bức tường?”

Thấy tôi không vui, bà lại bổ sung:

“Cho dù chuyện không phải lỗi của cháu, thì cứ coi như vì tinh thần tương trợ láng giềng, giúp người một tay cũng là chuyện tốt mà.”

“Dựa vào đâu ạ?”

Cuối cùng tôi không thể nhịn được nữa.

“Dựa vào đâu mà cháu phải trả giá cho một lỗi lầm không phải do mình gây ra?”

Nụ cười trên mặt bà Lý lập tức biến mất.

Bà rút tay lại, gương mặt tối sầm.

“Tiểu Giang, sống trên đời đừng quá ích kỷ.”

“Cháu nhìn xem nhà người ta thiệt hại lớn như vậy, chẳng lẽ cháu không có chút lòng trắc ẩn nào à?”

“Người trẻ thì phải nhìn xa trông rộng, đừng vì chút chuyện nhỏ mà làm sứt mẻ tình làng nghĩa xóm.”

Tôi phì cười vì tức.

Rõ ràng tôi là người bị vu oan, bị quấy nhiễu, bị bôi bẩn cửa nhà.

Vậy mà trong miệng họ, tôi lại thành kẻ máu lạnh, ích kỷ, không có lương tâm.

Thế giới này… chẳng còn đúng sai trắng đen nữa sao?

Tiễn bà Lý về, tôi tắt hết đèn, ngồi một mình trong phòng khách tối om.

Ánh trăng rọi qua ban công, soi lên nền nhà sạch sẽ, khô ráo.

Tôi nhìn chằm chằm vào đó, như muốn xuyên thấu nó.

Tôi bắt đầu hoài nghi chính mình.

Liệu có phải thật sự có chỗ nào tôi không thấy đang bị rò nước?

Có phải tôi sai thật không?

Sự nghi ngờ bản thân này… còn đau đớn hơn cả tiếng chửi rủa của chị Vương.

04

Mọi chuyện bắt đầu lan ra khắp khu chung cư.

Chị Vương đăng ảnh thảm cảnh trong nhà mình lên nhóm cư dân 500 người, kèm theo một đoạn văn dài lâm ly bi đát.

Chị ta biến tôi thành một hàng xóm độc ác, máu lạnh, không biết lý lẽ.

“Chủ căn 602 tầng trên làm nhà tôi ngập như thế này, có cả báo cáo nói là nhà cô ta rò nước mà vẫn không chịu nhận!”

Chị ta mở miệng là nói dối không chớp mắt.