Lời này nghe thật mỉa mai. Có người thân phận tôn quý nào lại có dáng vẻ như ta không? Tê liệt trên giường, bị người khóa lại, ngay cả mặc áo ăn cơm cũng không làm được.
“Vậy ngươi nói xem, đây là nơi nào?”
“Thiên Lâm điện, thiên điện.” Nàng dừng một chút, ngẩng đầu nhìn ta một cái, rồi lại nhanh chóng cúi xuống. “Nghe nói thánh thượng vì nghênh quý nhân vào cung, đặc biệt tu sửa lại một phen, tốn rất nhiều công sức. Đối với quý nhân ngài thật là…”
Nói đến đây, nàng bỗng che miệng.
“Sao vậy?”
“Nô tỳ có tội. Bên trên đã dặn, không cho ngài dò hỏi chuyện bên ngoài, chỉ cần an tâm dưỡng bệnh. Ngài đừng hỏi nữa.”
Đúng là phòng bị nghiêm mật.
Ta không còn sức hỏi tiếp, cơn buồn ngủ ập đến, lại chìm vào giấc ngủ sâu.
8
“Tuyết rơi rồi! Tuyết rơi rồi!”
Đào Hỉ hưng phấn xông vào, trong tay ôm một nắm tuyết.
“Ngài nhìn xem, tuyết rơi lớn lắm!”
Ta không ra khỏi cửa được, chỉ có thể nhìn dáng vẻ vui vẻ của nàng, cong khóe miệng.
Nàng ngẩn ra: “Ngài cười rồi! Ngài cười lên đẹp thật, giống như…”
Lời còn chưa dứt, cửa bị đá bật ra.
Một đám người xông vào, dẫn đầu là một nữ tử ăn mặc lộng lẫy, phượng quan hà bí, thêu chỉ vàng, chính là hoàng hậu.
Ta nhận ra nàng.
Đương kim hoàng hậu là con gái thừa tướng, là người đế vương cưới sau khi đăng cơ.
Ta và nàng đứng ở hai phía đối lập, từ ngày nàng nhập cung đã như vậy.
Còn ân oán giữa chúng ta, nói ra thì dài.
Năm đó, thân đệ đệ của nàng ép con gái nhà lành làm thiếp, lại cấu kết quan địa phương tham ô bạc tu sửa công trình sông nước. Nữ tử kia mới mười lăm tuổi, bị ép đến mức nhảy giếng tự vẫn. Vụ án làm lớn, thánh thượng giao chuyện này cho ta thẩm tra xử lý.
Ta phán đệ đệ nàng chém lập tức.
Lão phu nhân nhà họ Tô quỳ trước cửa Nhiếp chính vương phủ khóc cả đêm, ta sai người đóng cổng, không gặp ai. Ngày hành hình, đầu đệ đệ nàng lăn xuống đất, máu bắn ba thước.
Từ đó không chết không thôi.
Nàng liên hợp với thừa tướng trên triều đường cắt giảm quyền thế của ta, ta cũng không ngừng làm tan rã thế lực Tô gia của nàng. Cuối cùng Tô gia thắng, ta thành nghịch tặc. Nhưng nhà nàng cũng đã không còn như xưa, thừa tướng bị tước thực quyền, mấy con cháu bị điều ra ngoài, Tô gia sớm đã không còn là Tô gia năm đó.
Giờ nghĩ lại, chẳng qua là trai cò tranh nhau, ngư ông đắc lợi mà thôi.
Hoàng hậu nhìn thấy ta, đầu tiên là ngây ra, như thấy quỷ.
Sau đó trên mặt nàng lóe qua kinh ngạc, khó tin, cuối cùng bắt đầu cười điên cuồng.
“Thẩm Ninh?!” Nàng chỉ vào ta, cười đến không đứng thẳng nổi. “Sao lại là ngươi? Sao có thể là ngươi!!”
Nàng điên cuồng gào lên, sớm đã mất hết giáo dưỡng của khuê tú danh môn, bộ diêu trên phượng quan lắc loạn, leng keng vang lên.
“Đều đến xem đi! Nhiếp chính vương đường đường chính chính, chẳng những chưa chết, còn thành luyến sủng trên giường đế vương!”
“Không ngờ ngươi cũng có ngày hôm nay! Ha ha ha ha…”
Cười rồi cười, nước mắt cũng trào ra.
“Nhìn dáng vẻ bây giờ của ngươi xem. Nhiếp chính vương uy phong lẫm liệt, nay thành một phế vật mặc người bài bố! Nói ra ai tin, ai tin chứ!”
Nàng rất vui.
Nhưng ta biết, nàng và ta giống nhau, đều chỉ là quân cờ của quyền lực. Chúng ta đấu với nhau nhiều năm như vậy, đến cuối cùng chẳng ai thắng.
Nàng xông tới bóp cổ ta.
“Ngươi đi chết đi! Ngươi đi chết đi!”
Nàng thật sự muốn giết ta.
Tính đi tính lại, ta quả thật nợ nàng một mạng, trả nàng là được.
Nỗi sợ hãi vì nghẹt thở từng chút nuốt chửng ta. Trước mắt bắt đầu tối đen, tai ong ong. Đào Hỉ lao tới muốn bảo vệ ta, lại bị thái giám kéo ra, ngã xuống đất.
Ta không nghĩ vì sao thủ vệ nghiêm ngặt như vậy mà nàng vẫn có thể xông vào.
Chỉ cầu được chết nhanh.
Trong thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, cửa bị đá bật ra.
Hắn đến.

