Địa lao này không chỉ giam người, còn giam thú.

Những con súc sinh ấy hiện giờ vẫn còn, thỉnh thoảng phát ra tiếng gầm rống. Ta không biết là từ trước để lại, hay là hắn mới nuôi.

Nơi ta ở nằm sâu nhất trong địa lao.

Mắt bị che bằng vải, hắn ôm ta đi mãi, đi rất lâu.

Lối đi u ám chật hẹp tràn ngập mùi máu tanh và hôi thối, mang theo những oan khuất từ tiền triều không sao kể hết.

Cuối cùng, hắn đặt ta xuống một chiếc giường.

Ta mới được nhìn rõ xung quanh.

Một căn phòng nhỏ hẹp, chỉ có một chiếc giường, không còn gì khác.

Bốn phía là vách đá, không có cửa sổ.

“A Ninh, ngoan ngoãn dưỡng bệnh, đợi trẫm đến thăm ngươi.”

Hắn thổi tắt nến, ánh sáng duy nhất biến mất.

Cửa sắt “ầm” một tiếng đóng lại.

Ta hoàn toàn bị tách khỏi thế gian.

Bên tai chỉ còn tiếng thú dữ gào rống.

Ở nơi này, không có ban ngày, không có ban đêm, không có thời gian.

Khi nào hắn đến, khi ấy chính là ban ngày. Hắn đi rồi, chính là đêm tối.

Ta bắt đầu mong chờ hắn đến.

Ý nghĩ này khiến ta ghê tởm, nhưng ta không khống chế được.

Trong bóng tối dài đằng đẵng, vô tận, hắn là ánh sáng duy nhất. Cho dù ánh sáng ấy sẽ thiêu đốt ta, ta vẫn không nhịn được muốn dựa gần.

Mỗi lần tới, hắn đều mang cho ta vài món đồ chơi nhỏ.

Có khi là trân bảo tiến cống, thú nhỏ chạm ngọc, quân cờ làm bằng ngà voi. Có khi là đồ chơi dỗ trẻ con, trống bỏi, chuồn chuồn tre, tượng đất.

Nhưng khi hắn đi, lại mang tất cả đi hết.

Bất kể ta cầu xin thế nào cũng vô dụng.

Ta cảm thấy mình sắp phát điên rồi.

Hắn dường như đã trở thành tồn tại duy nhất trong thế giới của ta.

Ta không rời khỏi hắn được, cũng càng ngày càng căm hận chính mình.

19

Hắn lại mang đồ tới.

Là một con búp bê nhỏ, khâu bằng vải, mặc áo đỏ, trên mặt vẽ nụ cười.

Ta nhìn chằm chằm nó.

Trong đầu có hai giọng nói đang đánh nhau.

Một giọng nói: Cầm lấy đi, ngươi thích mà. Hắn đến rồi, ngươi sẽ không cô độc nữa.

Một giọng khác nói: Không! Ngươi đáng chết! Sao ngươi có thể thích đồ hắn đưa? Ngươi đã không còn là ngươi nữa rồi!

Ta không phân rõ.

Đầu đau như muốn nứt ra.

Ta ném con búp bê sang một bên, co người lại, ôm lấy đầu mình.

“Tha cho ta đi…”

Nhưng hắn không buông tha ta.

Dần dần, dường như ta không nói được nữa.

Mỗi lần muốn mở miệng, cổ họng lại như bị thứ gì đó chặn lại.

Hắn bện cho ta một con dế bằng rơm, sống động như thật.

“A Ninh, ngươi nhìn xem! Có đẹp không?”

Ta ngồi đờ đẫn, không có phản ứng.

Hắn lại gọi ta mấy tiếng.

“A Ninh?”

“Thẩm Ninh!”

Hắn phát hiện ra.

Trong mắt lóe qua một tia hoảng hốt, ta chưa từng thấy hắn có biểu cảm như vậy.

“Trẫm đưa ngươi ra ngoài!”

Hắn bế ta lên. “Trẫm đưa ngươi ra ngoài!”

Hắn hoảng loạn chạy ra ngoài, ngay cả giày cũng chưa mang.

Mất hết thể thống đế vương.

20

Ngự y quỳ đầy đất.

Kỳ trân dị bảo lúc này chẳng khác gì đồng nát sắt vụn, mảnh vỡ bắn tung tóe khắp nơi.

“Phế vật! Phế vật! Trẫm nuôi các ngươi để làm gì?”

“Bệ hạ bớt giận…”

Hắn cười lạnh: “Bớt giận? A Ninh của trẫm biến thành thế này, ngươi bảo trẫm bớt giận?”

Vị thái y đứng đầu run lẩy bẩy mở miệng: “Bệ hạ, xưa nay tâm bệnh khó trị. Thân thể quý nhân đã suy yếu đến cực điểm, nay lại mắc chứng mất hồn, nếu cứ tiếp tục như vậy, e là… e là…”

“E là gì?”

“E là thuốc thang vô dụng, khó lòng xoay chuyển.”

Hắn ngẩn ra.

Sau đó nổi giận.

“Thuốc thang vô dụng gì? Trẫm không quan tâm! A Ninh chết, các ngươi đều đi chôn cùng y!”

Đế vương nổi giận, xác phơi trăm vạn.

Một thái y còn trẻ tuổi từ hàng cuối bò ra, dập đầu như giã tỏi: “Bệ hạ! Nếu ngài còn muốn quý nhân sống, chỉ còn một con đường!”

“Con đường gì?”

“Gỡ bỏ khúc mắc trong lòng quý nhân.”

Khúc mắc trong lòng ta?

Chết, hoặc rời khỏi hắn.

Bất luận là cái nào, hắn đều không thể chấp nhận.

“Một đám lang băm.”