Ta lén nhìn sang Cố Tử Dục, phát hiện vành tai hắn hiếm khi đỏ lên một lớp mỏng. Hắn sờ chóp mũi, vẻ mặt cũng có vài phần mất tự nhiên.
Ồ, nhìn không ra đấy.
Tiểu tử này vậy mà thầm mến a tỷ!
Cho nên… hắn thường xuyên gây khó dễ cho ta là để thu hút sự chú ý của a tỷ?
Kết quả a tỷ vô ý với hắn, hắn tức giận đến mức cưỡng ép đoạt người, bức a tỷ phải bỏ trốn khỏi hôn lễ.
Đúng là một vở kịch lớn!
Trên đường về, ta vỗ vai Cố Tử Dục, chân thành nói:
“Không ngờ loại người như ngươi cũng có lúc dùng tình sâu nặng.
“Yên tâm đi, đợi a tỷ trở về, ta làm tiểu cữu tử nhất định sẽ nói tốt cho ngươi vài câu.”
Cố Tử Dục: “?”
Hắn muốn nói lại bị ta ngắt lời:
“Không cần cảm ơn, ta hiểu cả.”
Cố Tử Dục: “…”
9
Sau ngày hôm đó, Cố Tử Dục đen mặt mấy ngày liền.
Chỉ khi về nhà mẹ đẻ thăm thân, hắn mới giả ra dáng vẻ quân tử như lan như ngọc, dịu giọng an ủi mẫu thân ta, nói sẽ dốc hết sức giúp chúng ta tìm a tỷ về.
Mẫu thân lau nước mắt cảm khái, nói thẳng Hân nhi đã gả đúng người.
Ta cũng gật đầu theo.
Không hiểu sao lại bị Cố Tử Dục liếc xéo một cái.
Đêm đó, ta một mình trông phòng không suốt đêm.
Một đêm không có tư thế ngủ kỳ quái của Cố Tử Dục quấy rầy, ta ngủ đặc biệt thoải mái.
Sáng hôm sau, Thúy Nguyệt bưng đến một bát canh gà.
Ta mở nắp chuẩn bị uống một hơi, lại bị Thúy Nguyệt ngăn lại:
“Ấy! Tiểu công tử đừng uống, đây là canh gà của Cố thế tử.”
“Canh gà của hắn, ngươi mang cho ta làm gì?” Ta ngượng ngùng đặt bát xuống.
Thúy Nguyệt đậy nắp bát lại:
“Là đại phu nhân dặn, bà ấy muốn ngài mang cho Cố thế tử.”
“Được rồi, hắn hiện đang ở đâu?”
“Thư phòng.”
10
Ta bưng canh gà gõ cửa thư phòng.
Cố Tử Dục đang chống đầu ngồi trước án, nhíu mày nhìn quyển sách trong tay.
Thấy ta đến, mày mắt hắn hơi giãn ra.
Ta đặt canh gà lên án, thuận thế ngồi xuống bên cạnh hắn.
Cố Tử Dục cong môi, mở nắp bát ra.
“Ngươi dặn thiện phòng làm?”
“Không phải, là đại phu nhân dặn.”
Ta nói thật xong, động tác uống canh của Cố Tử Dục khựng lại.
Hắn nhấp một ngụm canh, lại hỏi:
“Vậy sao ngươi chợt nhớ mang đến cho ta một bát?”
“Là đại phu nhân bảo ta mang tới. Trước đó, ta vốn không biết ngươi đang ở vương phủ.”
Tiếng Cố Tử Dục đặt bát xuống vang lên đặc biệt rõ.
Hắn nói:
“Đêm qua ta ngủ ở thư phòng.”
Ta gật đầu:
“Ồ.”
Khóe mắt hắn giật một cái:
“Sao, đêm qua ta không ở đó, ngươi ngủ rất ngon?”
“Đươ…” Ta vừa định thừa nhận, đã liếc thấy vẻ mặt không vui của Cố Tử Dục.
Lời đến bên miệng bèn rẽ ngoặt:
“Cũng, cũng bình thường thôi.”
Hắn xoa huyệt thái dương.
Lúc này ta mới chú ý đến sắc xanh dưới mắt hắn:
“Sao vậy, ngươi ngủ không ngon à?”
Được ta quan tâm, thần sắc hắn hơi dịu đi:
“Ừm, bệnh cũ thôi.”
Ta bỗng nghĩ đến chứng đau đầu hắn từng nhắc:
“Vì đau đầu?”
“Ừm.”
Ta im lặng, cảm thấy không đúng:
“Nhưng mấy đêm nay… nhìn ngươi đâu giống bị đau đầu.”
Ta dám khẳng định tên này ngủ còn say hơn ta.
Mỗi lần nửa đêm bị nóng tỉnh, ta đều bị hắn ôm chặt trong lòng, gọi thế nào cũng không tỉnh.
Tuy mọi người đều là nam nhân, ôm một cái cũng chẳng mất gì.
Nhưng ta vẫn thấy rất khó chịu.
Cố Tử Dục nhướng mày cười:
“Ồ, vậy sao.
“Có lẽ là vì có mỹ nhân bên cạnh, đầu không còn đau nữa.”
Ta ngẩn ra một lát mới phản ứng được hắn đang trêu mình.
Một người đẹp như vậy, sao cứ nhất định phải có cái miệng đáng ghét này chứ?
Không thể nhịn nổi nữa!
Ta nổi giận, vỗ bàn bỏ đi:
“Cố Tử Dục, ngươi có bệnh à!”
11
Phụ thân của Cố Tử Dục, Hoài Nam vương, từ kinh thành trở về.
Đi theo bên cạnh ông là một nam nhân ôn hòa nho nhã.
Ta biết hắn, hắn là đệ đệ của Cố Tử Dục, nhi tử của Viên trắc phi, Cố Tử Diệu.
Khi ta còn là nam thân đã từng gặp hắn vài lần.

