Từ nhỏ, nhà tôi đã có một quy tắc sắt đá: không nuôi kẻ ăn bám, thi không đạt điểm tuyệt đối thì đừng hòng có cơm ăn.
Vì thế, suốt những năm đi học, tôi luôn phải làm thêm để tự lo chi phí sinh hoạt.
Sau này, cô em họ được gửi nuôi ở nhà tôi thi đỗ Trạng nguyên.
Trong bữa tiệc ăn mừng, dì Triệu say khướt kéo tay mẹ tôi thở dài cảm khái: “Vẫn là chị dám đầu tư thật đấy! Riêng năm lớp mười hai đã mời mấy giáo sư, ít nhất cũng phải đổ vào hơn trăm vạn rồi chứ? Vậy mà đúng là đào tạo ra được một Trạng nguyên!”
Tôi đứng bên cạnh cười nhẹ: “Dì Triệu nhớ nhầm rồi, nhà cháu có quy định là không nuôi kẻ ăn bám, từ nhỏ đã phải tự kiếm tiền sống.”
“Em có thể vừa làm thêm vừa đứng đầu lớp, đó là vì bản thân em ấy giỏi.”
“Làm thêm á?” Dì Triệu ngờ vực, “Tay em cháu quý giá lắm đấy, từ nhỏ đến cái bút còn chưa từng tự gọt, lấy đâu ra đi làm thêm?”
Tôi sững người nhìn về phía bố mẹ.
Bố tôi hắng giọng: “Niệm Niệm xinh đẹp lại có năng khiếu, chúng tôi muốn chiều con bé thì có gì sai?”
“Ai bảo con tầm thường, lần nào cũng thiếu vài điểm.”
“Tiền tiêu cho nó còn đổi được một Trạng nguyên, còn tiêu cho con thì đổi được gì? Ngoài ăn bám ra, con còn biết làm gì?”
Tôi bật cười.
Hóa ra cái gọi là quy tắc sắt đá đó, chỉ áp dụng với mình tôi.
Hóa ra, chỉ có tôi mới là “con sâu gạo” dư thừa.
“Nếu đã vậy, con sâu này, khỏi cần ở đây chướng mắt nữa.”
…
1
Tôi quay người định đi, nhưng mẹ đã nhanh tay kéo tôi lại.
“Tiểu Ngôn, con nói linh tinh gì thế?”
“Hôm nay là tiệc mừng của em con, đừng có mà không hiểu chuyện.”
Mấy người họ hàng cũng lần lượt vây quanh, mỗi người một câu khuyên nhủ.
Tôi không thể tin nổi nhìn mẹ.
Thì ra bao nhiêu tủi nhục, bất công suốt bao năm qua, trong mắt bà chỉ là “không hiểu chuyện”?
Bà giữ tôi lại, chẳng qua chỉ vì sợ tôi bỏ đi như thế sẽ khiến bảo bối Diệp Niệm Niệm của họ mất mặt, tổn thương.
Tôi nhìn gương mặt của mẹ, chỉ thấy xa lạ.
“Con không hiểu chuyện?”
Tôi bật cười khẽ, trong không gian yên tĩnh của phòng khách nghe mà chói tai vô cùng.
“Mẹ, từ năm sáu tuổi, từng đồng con tiêu đều do con tự kiếm.”
“Vì mọi người nói nhà mình không nuôi kẻ ăn bám, con không đạt điểm tuyệt đối thì ngay cả tư cách ngồi ăn cơm cũng không có.”
“Có lần con bị hạ đường huyết, ngã gục xuống đất, cầu xin mọi người cho con một miếng ăn.”
“Khi đó, cả nhà đang tổ chức tiệc hải sản linh đình để mừng sinh nhật em.”
“Thế mà cuối cùng, mấy món ăn còn lại, các người đem cho chó hoang ăn sạch.”
“Khi con đói lả đến mức ngất xỉu, bố chỉ liếc con một cái rồi nói hãy tự lực cánh sinh, đừng làm sâu gạo.”
“Lúc đó sao không hỏi con có hiểu chuyện không? Có đau đớn không?”
Mặt mẹ trắng bệch.
Mấp máy môi, nhưng không thốt được lời nào.
Tôi nhìn bà, ánh mắt lướt qua cả Diệp Niệm Niệm đang đứng phía sau không nói gì.
Rõ ràng chỉ là em họ, nhưng từ nhỏ đã được gửi nuôi tại nhà tôi.
Bố mẹ tôi gặp ai cũng nói con bé là con gái ruột của họ.
Giờ đây, cô ta mở tròn đôi mắt vô tội, tay cầm ly champagne, các ngón tay thon dài, đầu móng được chăm chút đến mượt mà tinh tế.
Còn tôi, vì năm tháng làm lụng tay chân, đôi tay đầy vết chai sần.
“Chỉ mới là Trạng nguyên của kỳ thi nghệ thuật, mà các người đã bày tiệc lớn thế này.”
“Thế còn con thì sao? Có ai từng quan tâm hỏi han con một câu?”
“Rốt cuộc, ai mới là con gái của các người?”
Bố tôi nghe từng lời chất vấn, sắc mặt càng lúc càng tối sầm lại.
Đến cuối cùng, ông ta đột ngột chụp lấy chai rượu trên bàn, hung hăng ném về phía tôi.
“Rầm!”
Tôi theo phản xạ nghiêng người né tránh, chai rượu vỡ tan phía sau lưng, mảnh thủy tinh văng khắp nơi.
Tôi kinh ngạc ngẩng đầu nhìn lên.
Bố tôi chỉ thẳng vào mặt tôi mà quát: “Không đạt điểm tuyệt đối là do mày kém cỏi, còn có mặt ghen tị với Niệm Niệm à?”
“Tiền là của tao, tao muốn tiêu cho ai thì tiêu, đến lượt mày chỉ trích à?”
“Tao nuôi mày ăn học đã là đại ân rồi, mày còn không biết đủ?”
Lúc này, Diệp Niệm Niệm từ nãy trốn sau lưng người khác bỗng rưng rưng chạy lại trước mặt tôi.
“Chị ơi, tất cả là lỗi của em, chị đừng giận bố nữa… chỉ cần chị hết giận, bảo em quỳ em cũng chịu.”
Cô ta định quỳ xuống, nhưng bị bố tôi kéo lại.
Gương mặt bố sa sầm, ông ta vung tay tát thẳng vào mặt tôi.
“Chát!”
Tôi chưa kịp né, bên má đã bỏng rát như bị thiêu đốt.
“Lớn rồi thì cứng đầu rồi hả? Dám cãi lại người lớn?”
“Niệm Niệm mồ côi từ nhỏ, chúng ta chăm sóc nó thêm một chút thì sao?”
“Mày làm chị mà không biết thông cảm, còn vì chuyện nhỏ nhặt phá hỏng tiệc của nó, tao không có đứa con bất hiếu như mày!”
Tôi cắn nhẹ môi, trong miệng toàn vị máu tanh.
“Được, từ nay về sau, cứ coi như các người chưa từng sinh ra tôi!”
Nói xong, tôi quay người bước đi.
Bố tôi lại chắn ngang trước mặt.
“Mày định làm gì? Cắt đứt quan hệ hả?”
Tôi cười.
“Ông đã nói không có đứa con gái như tôi rồi, vừa hay, tôi cũng không cần người cha thiên vị như ông.”
“Sau này để Diệp Niệm Niệm phụng dưỡng ông là được.”
“Được! Mày đã muốn cắt thì hôm nay cắt cho sạch!”
Bố tức đến tím mặt.
“Mày viết rõ ràng ra đây, trắng đen rõ ràng, sau này không được đụng đến một xu tài sản của tao!”
“Còn nữa, bao nhiêu tiền nuôi mày từ trước đến giờ phải tính cho rõ.”
“Nuôi mày lớn thế này, ít nhất cũng tốn vài chục vạn.”
“Trả hết đi, từ nay không ai nợ ai.”
Mắt tôi đỏ ngầu, chụp lấy giấy bút trên bàn.
“Được, tôi viết.”
Giấy đoạn tuyệt, tôi viết.
Số tiền đó, tôi trả.
Từ hôm nay trở đi, ân đoạn nghĩa tuyệt!
2
Ngay trong ngày hôm đó, bố tôi đã ném thẳng “giấy đoạn tuyệt” lên vòng bạn bè.
Kèm theo dòng chữ: 【Từ nay về sau, tôi Diệp Trấn Hải và Diệp Ngôn đoạn tuyệt quan hệ.】
Phần bình luận lập tức đầy rẫy thắc mắc.
“Có chuyện gì vậy? Diệp Ngôn phạm lỗi gì mà lão Diệp lại đoạn tuyệt?”
“Nghe nói là bản thân kém cỏi, đến kỳ thi đại học còn không tham gia, giờ thì lông bông khắp nơi, lại còn ghen tị với em gái ưu tú, phá cả tiệc Trạng nguyên của nó, lão Diệp tức quá nên mới đoạn tuyệt.”
“Đoạn thế là đúng! Nghe nói con gái út nhà ông ấy là Trạng nguyên nghệ thuật năm nay, lợi hại lắm!”
Tôi dựa lưng vào tường, lặng lẽ bật cười.
Những năm qua, trong mắt họ vĩnh viễn chỉ có Diệp Niệm Niệm.
Chỉ cần có một người chịu quan tâm đến tôi lấy một câu thôi,
thì cũng sẽ biết,
tôi không phải là không tham gia kỳ thi đại học.
Mà là ngay từ năm lớp mười hai, tôi đã nhận được thông báo tuyển thẳng.
Hai năm nay tôi đi khắp nam bắc,
cũng chưa bao giờ là “lông bông” như họ nói.
Đó là đi thu thập tư liệu sáng tác.
Buổi tối, một cuộc điện thoại đột ngột gọi tới.
“Tiểu Ngôn, nghe nói cháu đã đoạn tuyệt với gia đình rồi sao?”
Là dì út.
Dì là người duy nhất trong số các họ hàng từng đối xử tử tế với tôi.
Tôi khẽ “ừ” một tiếng.
“Tiểu Ngôn, không phải dì bênh ai, nhưng lần này cháu thật sự quá đáng rồi!”
Tôi không nói gì.
“Mẹ cháu nói, bọn họ chỉ là quan tâm Niệm Niệm nhiều hơn một chút, vậy mà cháu đã nổi giận, phá tiệc, thậm chí còn đòi đoạn tuyệt…”
“Dì út,” tôi cắt ngang lời bà, “những năm qua cháu chịu bao nhiêu uất ức, dì biết mà, đúng không?”
Đầu dây bên kia im lặng.
“Năm cháu sáu tuổi, họ nói: nhà này không nuôi sâu gạo, không thi được điểm tuyệt đối thì không được ăn cơm, ngay cả tiền sinh hoạt cũng phải tự kiếm.”
“Dì biết, họ chỉ là muốn rèn luyện cháu nên mới…”
“Bây giờ cháu mới hiểu, đó là quy tắc chỉ nhắm vào một mình cháu!”
Tôi lại cắt ngang,
“Dì út, có lần dì thương cháu đói bụng, lén nhét tiền cho cháu, dì còn nhớ không?”
“Hôm đó cháu mừng lắm, nắm chặt tiền chạy đi mua một cây kem.”
“Diệp Niệm Niệm nhìn thấy.”
Giọng tôi rất bình thản.
“Nó quay người đi mách bố mẹ, nói cháu ăn cắp tiền.”
“Họ đã làm gì?”
“Họ lao thẳng tới trường, trước mặt cả lớp, lôi cháu khỏi chỗ ngồi, rồi tát cháu một cái thật mạnh, mắng cháu là kẻ trộm.”
“Cháu không bao giờ quên được ánh mắt của bạn học ngày hôm đó, suốt một thời gian dài sau này, cháu thậm chí còn không dám ngẩng đầu trong trường.”
Dì út im lặng rất lâu, cuối cùng thở dài.
“Tiểu Ngôn, vậy cháu rốt cuộc muốn thế nào?”
“Niệm Niệm dù sao cũng là đứa cháu mồ côi duy nhất của bác cả cháu, bố cháu thương nó, chăm sóc nó nhiều hơn một chút, cũng là lẽ thường tình, cháu không thể… thông cảm một chút sao?”
“Chuyện tiền bạc, sau này dì chẳng phải đã giải thích giúp cháu rồi à?”
“Không phải vấn đề tiền!” giọng tôi bỗng trở nên gay gắt.
“Ông ấy với bác cả tình cảm sâu nặng, muốn đối xử tốt với Diệp Niệm Niệm, cháu chưa từng phản đối!”
“Điều cháu để tâm là, ông ấy thà tin một người ngoài, cũng không chịu nghe một câu giải thích của con gái ruột!”
“Cháu không có lòng tự trọng sao?”
“Cháu đáng bị ông ấy sỉ nhục trước mặt mọi người, rồi còn phải mang ơn ông ấy ư?!”
“Cho nên dì út, chuyện này cháu không vượt qua được, dì cũng đừng khuyên cháu nữa.”
Tôi đã nghĩ, rời khỏi nhà họ Diệp rồi thì từ đó ân đoạn nghĩa tuyệt.
Nhưng không ngờ,tôi lại xuất hiện trên hot search.
3
Chiều hôm đó,tôi vẫn đi học như bình thường.
Vừa bước vào lớp, tôi đã cảm thấy bầu không khí không ổn.
Tất cả mọi người đều nhìn tôi bằng ánh mắt khác lạ.
Bạn cùng phòng của tôi, một cô gái bình thường khá thân với tôi, do dự tiến lại gần.
“Diệp đại lão… cậu có thấy bài đăng trên mạng chưa?”

