Hắn cúi đầu nhìn ta, trong đôi mắt vàng nâu gần như mang theo khẩn cầu.
“Ta không nhớ nàng nữa. Nhưng mỗi tấc thân thể của ta đều đang gọi… muốn đến gần nàng. Cho nên…”
Hắn lùi lại một bước.
Chín chiếc đuôi phía sau chậm rãi xòe ra.
Rồi—
hắn cúi người thật sâu, trán gần như chạm tới đầu gối, cả thân thể gập thành một góc độ không thể tưởng tượng.
“Xin nàng… cho phép ta được theo bên nàng.”
Một Thiên cấp thú nhân, vương của tộc Cửu Vĩ Hồ, một trong những tồn tại mạnh nhất đại lục—lại đang cúi mình trước một nhân loại.
Những thú nhân đi ngang qua… toàn bộ hóa đá.
Ta nhìn dáng lưng hắn đang cúi thấp, nhìn đầu đuôi khẽ run run—bỗng thấy vừa tức… lại vừa buồn cười.
“Đứng dậy.” ta nói.
Hắn không nhúc nhích.
“Uyên Lan, đứng dậy.”
“Nàng không đồng ý thì ta không đứng.”
“Ngươi—”
“Ta có thể hóa nguyên hình làm tọa kỵ cho nàng, ta rất ấm, đuôi ta có thể làm chăn đắp, ta ăn rất ít—”
“Ngươi một bữa ăn ba mươi cân thịt, vậy mà gọi là ăn ít?”
Hắn im lặng một nhịp, rồi lập tức đổi lời: “Ta có thể không ăn thịt, ta ăn chay, ta ăn cỏ—”
“Ngươi là hồ ly, ăn cái gì mà ăn cỏ?!”
Hắn cuối cùng cũng đứng thẳng dậy, nhìn ta với vẻ đáng thương: “Vậy ta có thể ăn ít thịt thôi… hai mươi cân?”
Ta bị hắn chọc đến bật cười.
“Được rồi,” ta nói, “cho ngươi theo. Nhưng có điều kiện.”
Đôi mắt hắn lập tức sáng lên, chín chiếc đuôi đồng loạt dựng thẳng, điên cuồng lay động—
cảnh tượng ấy thật sự quá chấn động.
Một mỹ nhân tóc bạc mắt vàng, phía sau chín chiếc đuôi lớn như chín đóa hoa nở rộ, lay động đến gió cũng nổi lên từng đợt.
“Điều kiện gì?”
“Không được nói cho người khác biết ngươi là Thiên cấp thú nhân. Ta không muốn gây phiền phức.”
Hắn liều mạng gật đầu, nhanh đến mức cổ như sắp rơi ra.
“Còn nữa,” ta bổ sung, “không được tùy tiện biến về nguyên hình dọa người.”
Tiếp tục gật đầu.
“Còn nữa, ngươi ở Lâm Uyên thành phải tự mình kiếm tiền nuôi thân, ta không nuôi kẻ ăn không ngồi rồi.”
Hắn khựng lại một chút, rồi biểu tình trở nên vô cùng nghiêm túc: “Ta có thể kiếm tiền. Ta rất mạnh.”
“Ngươi kiếm tiền kiểu gì? Ra bến cảng khuân vác? Ngươi định dùng chín cái đuôi đi khiêng hàng à?”
“Ta có thể làm hộ vệ,” hắn nói rất nghiêm túc, “ta đánh rất giỏi.”
“Ngươi đường đường là Thiên cấp thú nhân mà đi làm hộ vệ cho thương đội, ngươi không thấy mất mặt à?”
“Không mất.” hắn đáp không chút do dự.
Ta nhìn hắn với vẻ mặt “vì phu nhân thì chuyện gì ta cũng làm được”, đột nhiên thấy đau đầu vô cùng.
Cứ như vậy, một nữ tử nhân loại bị Thiên cấp thú nhân hưu bỏ, lại dẫn theo một Thiên cấp thú nhân mất trí nhớ, bước vào Lâm Uyên thành.
Hắn không biết rằng, trước khi ký vào hưu thư…ta đã phát hiện ra một chuyện.
Ta… đã mang thai.
Nhưng ta sẽ không nói cho hắn biết.
Ít nhất… là bây giờ sẽ không.
Bởi vì ta không chắc—hắn muốn ở lại bên ta, là vì bản năng…hay là vì tình yêu.
Chương 3: Lâm Uyên thành gà bay chó sủa
Lâm Uyên thành, trên danh nghĩa là biên thành của liên minh thú tộc.
Nhưng trên thực tế…
lại là một nơi hỗn tạp, tam bất quản.
Nơi đây tụ tập đủ loại thú tộc tầng dưới, cùng với số lượng lớn nhân loại—đa phần là nạn dân, kẻ bị lưu đày,hoặc những “tiền phu nhân” bị quý tộc thú tộc vứt bỏ.
Ta thuê một gian tiểu phô tại đây, treo lên tấm biển: “Thẩm thị thú y quán. Kiêm trị người.”
Bảng hiệu do chính tay ta dùng bút lông viết, nét chữ xiêu xiêu vẹo vẹo.
Ngày khai trương, vị bệnh nhân đầu tiên đến cửa—là một con lão miêu của nhà hàng xóm, bị viêm miệng, đau đến ba ngày không ăn uống.
Ta xắn tay áo, chuẩn bị đại triển thân thủ—dù sao bốn năm đại học cũng không phải học uổng.
Khám khoang miệng, xác định mức độ viêm, kê đơn bốc thuốc, một chuỗi thao tác trôi chảy như nước chảy mây trôi.

