Cũng có người nói tôi tự mình lên cao tốc.
Có người tra ra công việc của bố mẹ.
Biết mẹ là nghiên cứu sinh Thanh Hoa Bắc Đại, làm ở công ty niêm yết, bố là nghiên cứu viên của phòng thí nghiệm nổi tiếng.
Họ đồng loạt mắng tôi không biết điều.
Sao lại nghịch ngợm chạy lên cao tốc như vậy!
Tôi muốn giải thích với họ, nhưng họ không nghe thấy.
Tôi muốn đuổi họ đi, nhưng một người cũng không đẩy nổi.
May mà ông bà đến.
Họ thương tôi nhất, tuyệt đối sẽ không để người khác bắt nạt tôi, mắng tôi.
8
Sức khỏe bà nội không tốt, lại còn phải ngồi xe lăn.
Ông nội đứng phía sau đẩy bà.
Hai người trông thấy rõ là đã già đi nhiều, bên tai đều xuất hiện thêm rất nhiều sợi tóc bạc.
Bà nội giơ tay tát thẳng một cái vào mặt mẹ.
“Tất cả đều tại mày! Sao người chết không phải là mày!”
Bà nghiêng người về phía trước, mắt đỏ hoe, từng chữ như nhỏ máu.
Anh trai sợ hãi trốn đi.
Bố đứng bên cạnh lạnh lùng nhìn.
Mẹ có vẻ tê dại, không nói không động, mặc cho bà nội tát hết cái này đến cái khác vào mặt.
Rất nhanh mặt mẹ đã sưng lên.
“Bà ơi, đừng đánh mẹ nữa.”
“Là lỗi của Dao Dao.”
Tôi khóc, lao về phía bà nội.
Tôi đã chết rồi, không muốn nhìn bà nội và mẹ vì tôi mà đánh nhau nữa.
Bà nội không nghe thấy, cho đến khi đánh mẹ đến mức nôn ra máu, người xung quanh nhìn không nổi nữa, lần lượt ra can ngăn:
“Con bé là cháu của bà, cũng là con gái của cô ta mà!”
“Hơn nữa, người đâm chết nó đâu phải mẹ con bé, bà dựa vào cái gì mà trút hết phẫn nộ lên con dâu mình?”
“Tôi thấy con bé này cũng bị bà chiều hư rồi, chết cũng đáng đời.”
Bà nội trừng to mắt, còn chưa kịp nói thì người kia đã bị ông nội đuổi đi.
Ông nội tức giận đuổi hết người lạ ra ngoài.
“Đi hết đi, đây là linh đường của cháu tôi, không cần các người đến thắp hương!”
Những người kia không cam lòng.
Họ có vẻ chỉ đến xem náo nhiệt, không thật lòng đến viếng tôi.
Sau khi họ đi hết, mẹ quỳ xuống trước mặt bà nội, liên tục dập đầu:
“Mẹ, là lỗi của con, mẹ đánh chết con đi.”
“Con mới là kẻ đầu sỏ gây ra tất cả, người đáng chết phải là con.”
Mẹ dập đầu không ngừng.
Trên mặt là máu, trên đầu cũng là máu.
Bà nội lại khóc, nhìn di ảnh của tôi, khóc đến đau lòng.
Khóc xong, bà cẩn thận mở thứ đang ôm trong lòng ra.
Toàn bộ đều là tranh tôi vẽ.
Tôi kinh ngạc bay tới, không ngờ bà nội còn giúp tôi cất giữ.
“Những bức này đều là Dao Dao vẽ, tự mình nhìn đi, trí tưởng tượng của con bé, cách dùng màu sắc, bố cục!”
“Không thầy tự học, sáu tuổi đã vẽ được như vậy!”
“Mày nói Dao Dao ngu, nhưng tao lại thấy nó là thiên tài! Là thiên tài hội họa thực sự!”
“Mắt mày bị thành tích, thi cử che mờ rồi, hôm nay mở to ra mà nhìn cho rõ, rốt cuộc nó có phải phế vật hay không!”
Những tờ tranh bay lả tả rơi trước mặt mẹ.
Tôi nhìn mẹ run rẩy đưa tay, dùng đôi mắt sưng đỏ chỉ còn một khe nhỏ, chăm chú nhìn từng bức.
Tôi có chút xấu hổ.
Bà nội luôn nói tôi vẽ đẹp, nhưng nếu thật sự vẽ đẹp, vậy tại sao mẹ lại không thích?
Từ nhỏ tôi đã thích vẽ tranh.
Khi anh trai làm bài toán, tôi sẽ vẽ hoa mai.
CHƯƠNG 6 : https://yeutruyen.me/phe-vat-trong-gia-dinh-thien-tai/chuong-6/

