Tôi vừa gấp vừa giận, hét lớn:
“Tôi là chủ nhà! Các người không có tư cách đuổi tôi!”
Giang Hòa cười khẩy:
“Cô mà là chủ nhà? Thế tôi là Tần Thủy Hoàng!”
Từ Uyển cũng làm bộ khó xử:
“Ôn Tình, đừng làm loạn nữa. Tôi đã gọi cho chủ nhà rồi, ông ấy sắp tới. Giờ cậu tự đi còn giữ được chút thể diện, đợi chủ nhà tới đuổi cậu trước mặt mọi người thì khó coi lắm.”
Tôi bị bọn họ chọc tức đến run người.
“Được thôi! Gọi chủ nhà tới đi! Tôi cũng muốn xem ông ta đuổi tôi thế nào!”
Chương 3
“Ai tìm tôi?”
Tôi quay đầu lại, thấy một tên tóc nhuộm vàng, toàn thân lêu lổng như côn đồ lắc lư đi tới.
“Tôi là chủ nhà đây, cô tìm tôi à?”
Hắn liếc xéo, từ trên xuống dưới đánh giá tôi.
“Chú Lưu đâu?”
Tôi nhíu mày. Nhà của tôi trước giờ đều giao cho chú Lưu – bên môi giới – quản lý, chú ấy rất có trách nhiệm.
“Điều tra kỹ ghê nhỉ, còn biết chú tôi họ Lưu. Tôi nói cho cô biết, chú tôi đi công tác rồi, bây giờ căn nhà này do tôi quản!”
Hắn chỉ thẳng vào mũi tôi:
“Chuyện của cô tôi nghe mấy cô gái xinh đẹp này kể rồi. Nhà tôi không cho loại người bại hoại thuần phong mỹ tục như cô thuê! Biết điều thì mau ôm đống rác rưởi của cô cút đi!”
Tôi lạnh lùng nhìn hắn:
“Anh có biết trên sổ đỏ ghi tên ai không mà dám bảo tôi cút?”
“Nhà của chú tôi, sổ đỏ đương nhiên ghi tên ông ấy! Chẳng lẽ lại ghi tên cô chắc?”
Tên tóc vàng đầy vẻ khinh thường.
Từ Uyển ở bên cạnh khuyên nhủ:
“Ôn Tình, đừng gây chuyện nữa. Chủ nhà tới rồi, cậu nhận đi.”
Tên tóc vàng không thèm để ý tôi nữa, nghênh ngang đi vào trong nhà dạo một vòng.
Ra ngoài, hắn hung dữ quát tôi:
“Này! Bộ xếp hình Lego trên kệ tivi phòng khách đâu? Có phải cô trộm rồi không?”
“Đó là bản giới hạn, trị giá hai trăm nghìn tệ đấy! Mau giao ra đây cho tôi!”
Bộ Lego đó à?
Lần trước cháu gái tôi tới chơi rất thích, tôi liền tặng con bé rồi.
“Đồ của tôi, đem tặng người khác còn phải báo cho anh sao?”
“Đồ của cô? Đó là đồ của chủ nhà… của chú tôi!”
Tên tóc vàng tức đến nhảy dựng.
Lâm Hạ lập tức bước ra phụ họa:
“Bọn tôi có thể làm chứng! Bộ Lego đó có từ khi bọn tôi dọn vào ở, sao có thể là của cô được? Rõ ràng là của chủ nhà!”
Từ Uyển nhíu mày:
“Ôn Tình, cậu mau đòi lại đi. Trộm đồ là phạm pháp đấy, lỡ chủ nhà báo công an thì cậu xong đời.”
Tôi nhìn bọn họ kẻ tung người hứng, chỉ thấy nực cười đến cực điểm.
“Vậy thì báo công an đi.”
Thái độ thờ ơ của tôi hoàn toàn chọc giận tên tóc vàng.
“Con khốn! Trộm đồ mà còn dám ngông cuồng thế này!”
Hắn vung tay tát thẳng vào mặt tôi.
“Chát” một tiếng giòn vang, tai tôi ù đi, khóe miệng tràn ra một vị tanh của máu.
Từ Uyển giữ lấy tên tóc vàng còn đang định tiếp tục ra tay, giả vờ khuyên nhủ:
“Thôi thôi, đồ đã tặng đi rồi cũng khó đòi lại. Ôn Tình, hay là cậu bồi thường chút tiền đi. Nếu chủ nhà nói nó đáng giá mười vạn, vậy cậu bồi thường hai mươi vạn cho anh ấy đi. Cậu… cậu kiếm tiền nhanh mà, chắc cũng không để ý chút tiền này. Mau đưa tiền đi, chuyện này coi như xong.”
Tôi tức đến bật cười.
Bộ Lego đó nhìn thì to, thực ra là mô hình lắp ráp tôi mua có ba nghìn tệ.
Giờ tôi mới hiểu ra, bọn họ liếc mắt đưa tình với tên tóc vàng, hóa ra là thông đồng với nhau giăng bẫy, muốn moi tiền của tôi.

