Chỉ trở thành một câu chuyện trà dư tửu hậu của bọn họ.

“—Thật có chuyện đó sao?”

“—Đương sự nói là không, ai mà biết được?”

“—Cũng đúng, ai mà chẳng chối.”

“—Ta thấy bình thường nàng ta cũng chẳng phải người tốt lành gì.”

Nếu sự lương thiện trở thành xiềng xích trói buộc chúng ta, vậy thì phá vỡ nó.

Phù Tang xoay thanh kiếm trong tay, đột nhiên cắt đứt cổ họng kẻ tung tin đồn.

Nàng hờ hững vung một đường kiếm, tùy tiện lau đi máu trên mặt, khóe môi khẽ nhếch lên.

“Cho dù ta song tu thì đã sao?

“Hôm nay ta đứng ở đây, cho dù công pháp ta tu luyện cần phải giết người, thì đã sao?

“Những kẻ hèn nhát ở đây, ai dám đứng ra thay trời hành đạo, nói ta một câu sai trái?

“Trời không đáp lại ta, vậy ta chính là trời!”

Trên trời vang lên tiếng sấm ầm ầm.

Thiên đạo phẫn nộ vì sự bất kính của một con kiến hôi.

Chiến Thần bước đến trước thủy kính, trên mặt đầy vẻ thưởng thức Phù Tang.

“Dũng khí tiến thẳng không lùi như vậy, mới là thứ cường giả nên có.

“Để ta ban cho nàng một món quà, giúp nàng sớm ngày phi thăng!”

Trong lòng ta chợt thấy không ổn.

Nhưng ta còn phải điều khiển thủy kính, nhất tâm nhị dụng, không kịp ngăn cản Chiến Thần.

Ta thấy một luồng sáng bay về phía Phù Tang.

Chiến Thần cười lớn:

“Thật ra, cho dù nàng giết chồng chứng đạo, cũng không thể phi thăng!

“Ta có thể thành công, là vì ta thật sự coi nàng ấy là thê tử của ta.

Không tự tay xóa bỏ người mình yêu nhất, thì vĩnh viễn không thể được công nhận.”

Phù Tang trong thủy kính đột nhiên khựng lại, thần sắc kỳ lạ cúi đầu nhìn xuống.

Ánh mắt Chiến Thần cuồng nhiệt, trông vô cùng hưng phấn.

“Cho nên ta đã đích thân tặng nàng một người yêu nhất.

“Trên đời này, e rằng không có người mẹ nào là không yêu con mình.”

Chỉ trong chớp mắt, bụng Phù Tang phồng lên như bị thổi căng.

Nàng ngẩng đầu, ánh mắt lạnh lẽo đâm thẳng lên bầu trời.

Hẳn là nàng cũng đã hiểu vì sao.

9

Không có người yêu nhất, thì tạo ra một người yêu nhất, để nàng giết con chứng đạo, sớm ngày phi thăng.

Thế giới này rốt cuộc đã điên rồi.

Ta nghe các tiên quân xung quanh cổ vũ nàng:

“Cố thêm một chút nữa, sinh đứa bé ra là có thể phi thăng rồi!”

Nhưng Phù Tang không nghe thấy.

Nàng nhìn chăm chăm vào bụng mình một lúc, đột nhiên rút kiếm, hung hăng đâm vào đó.

Nàng đưa tay vào bụng đầy máu thịt lẫn lộn, kéo đứa trẻ trời ban kia ra.

Tất cả mọi người đều bị biến cố này làm cho chấn động.

Chiến Thần há to miệng, dường như không thể tin nổi.

“Đó là con của nàng, là một sinh mệnh sống sờ sờ, sao nàng có thể nhẫn tâm tự tay giết con?

“Chỉ cần chờ thêm một lát, nó sẽ được sinh ra.

Đó là một bé trai đáng yêu biết bao, thậm chí còn chưa kịp nhìn thế giới này một lần.”

Ta nhìn Chiến Thần với vẻ mặt kỳ quái, chỉ cảm thấy người này dường như có chút ngu ngốc.

Ta hỏi:

“Đứa trẻ bị cưỡng ép đặt lên người nàng, chẳng lẽ không nên do nàng quyết định sống chết sao?”

“Quyền làm người của Phù Tang, vốn dĩ phải cao hơn đứa trẻ này.”

Ta cũng đưa tay, truyền vào cơ thể Phù Tang một tia thần lực, để tránh thân thể nàng bị tổn hại.

Nàng buông kiếm xuống, toàn thân đẫm máu, ngồi bệt xuống đất.

Một luồng sức mạnh không thuộc về thiên đạo dần dần trào ra từ cơ thể nàng.

Nguồn sức mạnh này, tất cả mọi người đều rất quen thuộc.

Phù Tang từ bỏ phi thăng, rơi vào ma đạo.

Kiếp này, nàng không thể phi thăng nữa.

10

Ta không ngờ Phù Tang lại dứt khoát từ bỏ phi thăng như vậy.

Tất cả mọi người cũng không ngờ, kết cục của kiếp này lại đến nhanh như thế.

Ta lại thắng, nhưng lại không cảm thấy vui vẻ.

Chỉ cảm thấy trong lòng như mọc ra hàng vạn mũi gai, thúc ép ta phải làm gì đó cho nàng.

Chiến Thần giơ chùy lên, sắc mặt dữ tợn, mắt nứt toác.

Hắn muốn đập nát thủy kính, để trút giận.

Nhưng rất tiếc, hắn đã thua cược.

Thần lực của Chiến Thần dễ dàng bị ta đoạt lấy.

CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: https://yeutruyen.me/nu-tu-pham-gian/chuong-6/