8

Tôi bắt đầu dao động. Tôi không biết bây giờ mình còn nên đưa Trình Cẩn rời đi nữa hay không.

Không còn nữ chính nữa… liệu Phó Thần có toàn tâm toàn ý đối xử tốt với Trình Cẩn không?

Ở bên Phó Thần… có phải sẽ an toàn hơn ở bên tôi không?

Dù sao thì tôi cũng chỉ có một mình.

Nhưng những chuyện xảy ra tiếp theo khiến tôi kiên định với ý nghĩ phải đưa Trình Cẩn rời khỏi đây.

Nửa đêm về sáng, thủy triều xác sống cuối cùng cũng bị đánh lui hoàn toàn.

Các dị năng giả cũng kiểm tra toàn bộ khu an toàn một lượt, xác nhận không còn bất kỳ nguy hiểm nào.

Chúng tôi từ hầm mỏ dưới đất đi ra.

Vừa lúc chạm mặt đội dị năng giả vừa trở về.

Có thể nhìn ra hôm nay làn sóng xác sống tấn công rất dữ dội, đa số bọn họ đều vô cùng chật vật, đặc biệt là Phó Thần. Anh ta được một người đàn ông bên cạnh dìu đỡ, hẳn là dị năng đã cạn kiệt.

Trình Cẩn chạy tới, có chút lo lắng:

“A Thần, anh không sao chứ?”

Tay cô sờ khắp người Phó Thần, kiểm tra xem anh ta có bị thương hay không.

Ánh mắt Phó Thần nhìn cô dần trở nên u tối. Anh ta nâng mặt Trình Cẩn lên rồi hôn lên môi cô.

Hai người ôm hôn nhau trước mặt mọi người.

Sau khi sống sót qua tai nạn, tuy tôi có chút không quen nhìn nhưng cũng có thể hiểu được.

Nhưng dần dần, tiếng hò hét xung quanh càng lúc càng lớn, đặc biệt là từ những người đàn ông đứng xem náo nhiệt.

Mà động tác của Phó Thần cũng ngày càng phóng túng, táo bạo.

Tay anh ta sờ lên đùi Trình Cẩn, thậm chí còn có ý định tiến sâu hơn…

Sự giãy giụa nhẹ của Trình Cẩn khiến chiếc áo khoác cô mặc lỏng lẻo trượt xuống vai.

Cô sắp bị lộ hết rồi.

Tôi nhìn ra cô cực kỳ khó chịu, thế là không chút do dự lao tới, một tay kéo Trình Cẩn ra khỏi lòng Phó Thần, ngay sau đó lập tức giúp cô kéo lại áo.

Phó Thần sững lại một chút. Anh ta còn chưa kịp phản ứng thì đã bị một cái tát giáng thẳng lên mặt.

Là Trình Cẩn đánh.

Tiếng tát giòn giã khiến bầu không khí nóng hừng hực tại hiện trường lập tức đông cứng.

Mọi người nhìn nhau. Trên mặt những dị năng giả hiện lên sự bất mãn mãnh liệt.

“Mẹ kiếp, anh Phó vất vả giữ gìn khu an toàn như vậy, trở về còn bị một người phụ nữ tát, uất ức quá rồi!”

“Tôi cũng thấy không đáng thay cho anh Phó.”

“Người phụ nữ này quá đáng thật…”

Sắc mặt Phó Thần cũng trầm xuống. Anh ta nhìn Trình Cẩn, khẽ nhếch môi:

“Giận rồi à?”

“Được rồi.” Anh ta thở dài, “Là tôi mạnh tay quá, tôi xin lỗi em.”

Thái độ hoàn toàn qua loa.

Mắt Trình Cẩn đỏ lên, không thèm để ý tới anh ta, xoay người bỏ đi. Tôi lập tức bước theo sau.

Đi được vài bước, tôi không nhịn được mà dừng lại.

Tôi quay đầu nhìn Phó Thần, biểu cảm lạnh xuống:

“Anh không tôn trọng cô ấy.”

Phó Thần sững người một chút, sau đó phát ra một tiếng cười khẩy đầy ẩn ý.

9

Khi tôi tìm được Trình Cẩn, cô đang một mình ngồi ngẩn ngơ trên sân thượng.

Nhìn bầu trời xám xịt, cô đột nhiên nói:

“Lâu lắm rồi mình không được nhìn thấy sao trời.”

Tôi ngồi xuống bên cạnh. Trình Cẩn tựa đầu lên vai tôi.

“Vừa rồi… mình rất tức giận.” Giọng cô rất khẽ. “Một nửa là giận Phó Thần không tôn trọng mình, một nửa…”

“Giận chính mình.”

Cô nói nhỏ:

“Mình muốn cậu thấy những năm qua mình sống rất tốt. Mình cũng không muốn bị anh ta bắt nạt trước mặt cậu… mình cảm thấy rất xấu hổ…”

【Trời ơi, sao tự nhiên tôi lại thấy thương nữ phụ này vậy?】

【Tôi vẫn luôn không dám nói, nữ phụ làm màu này ngoài việc làm màu và kiểu cách ra cũng đâu có làm chuyện gì tội ác tày trời, mọi người ghét cô ta có hơi quá rồi…】

【Vậy bây giờ cốt truyện đang phát triển kiểu gì vậy? Tôi hơi không hiểu nữa.】

【Chẳng lẽ chỉ có mình tôi thấy cô bạn thân pháo hôi của nữ phụ này có gì đó không đúng sao?】

“Chỉ cần thấy cậu còn sống, mình đã rất vui rồi.”

Tôi hơi nghiêng đầu, tựa đầu lên đầu cô:

“Cậu biết mà, mình chỉ còn cậu thôi.”

“Ở bên Phó Thần cậu có phải không vui không?” Tôi thử dò hỏi, “Hay là đi cùng mình nhé?”

Trình Cẩn không nói gì.

Rất lâu sau, cô lắc đầu:

“Tần Ca, cậu cũng đừng đi nữa được không? Chúng ta cứ an ổn ở lại khu an toàn không tốt sao?”

“Họ sẽ bảo vệ chúng ta. Mình… mình biết cách dỗ Phó Thần. Chỉ cần anh ấy chịu bảo vệ chúng ta, chúng ta sẽ an toàn.”

Nhưng nếu cứ mãi dựa vào sự che chở của người khác, bản thân lại không có năng lực sinh tồn… thì kết cục cuối cùng sẽ không đẹp đâu…

Tôi không biết phải nói với Trình Cẩn thế nào, do dự rất lâu vẫn không nói được lời nào.

Trình Cẩn xoa xoa cánh tay:

“Hơi lạnh rồi, đi thôi, chúng ta về đi.”

Cô kéo tôi đứng dậy, hai người sóng vai đi về phòng.

Khi đi qua một hành lang, tôi đột nhiên dừng bước.

Tôi là dị năng giả, thính lực tốt hơn Trình Cẩn nhiều.

Cho nên tôi lập tức nghe thấy những âm thanh mờ ám truyền đến từ không xa.

Bên đó là phòng huấn luyện mà dị năng giả thường dùng để luyện tập.

Phía trước, Trình Cẩn cũng đã dừng lại. Cô ngơ ngác nhìn về một hướng nào đó, không nhúc nhích.

Tôi nhanh bước tới, nhìn sang.

Cửa phòng huấn luyện không đóng chặt. Qua khe cửa, tôi nhìn thấy Phó Thần và một người phụ nữ lăn lộn trên sàn, mồ hôi đầm đìa…

Tôi giơ tay che mắt Trình Cẩn.

“Đừng nhìn nữa, bẩn lắm.”

Tôi đẩy vai cô, dẫn cô đi tiếp về phía trước.

Suốt dọc đường, Trình Cẩn im lặng đến mức đáng sợ.

Cho đến khi trở về phòng, nhìn thấy biểu cảm của cô, tôi mới chợt nhận ra điều gì đó.

Không nhịn được, tôi hỏi:

“Cậu đã sớm biết rồi sao?”

Nụ cười nơi khóe miệng Trình Cẩn mang theo vị đắng.

“Cho dù mình có ngây thơ đến đâu cũng biết, trong tận thế như thế này, muốn người mình yêu chung thủy không đổi… chẳng khác nào chuyện viển vông.”

Cô cúi mắt nhìn xuống đất, nước mắt rơi xuống.

Giọng nói cũng trở nên nghẹn ngào:

“Mình đã sớm biết rồi.”

“Mỗi lần họ ra ngoài tìm vật tư, thường đi nửa tháng. Mỗi lần trở về mình đều cảm thấy Phó Thần và nữ dị năng giả trong đội có gì đó không đúng.”

“Trong lúc sinh tử, dục vọng và cảm xúc của con người cần được giải tỏa.”

Trình Cẩn dừng lại một chút:

“Đó là lời nữ dị năng giả kia nói với mình.”

Cô ta đã sớm chạy đến trước mặt cô để thị uy.

Mà cô cũng chỉ có thể cắn răng nuốt xuống cơn tức này.

Bởi vì cô là người chưa thức tỉnh dị năng. Mối quan hệ giữa cô và Phó Thần luôn duy trì một sự cân bằng vi diệu.

Một khi phá vỡ, người mất đi sự che chở là cô, người chịu tổn thất nặng nhất cũng là cô.

Cho nên cô không dám vạch trần.