“Trình Cốc Vũ, em thích ông ta đến vậy sao?”
“Nếu ông ta thật sự yêu em, tại sao không ly hôn để ở bên em? Tại sao cứ để em chịu thiệt? Tại sao ngay cả một danh phận cũng không cho em?”
Anh ta thậm chí không cho tôi cơ hội nói.
Như phát điên mà dồn ép từng bước, cho đến khi tôi lùi không còn đường lui.
Chia tay nhiều năm, lần đầu tiên đứng gần thế này, đầu mũi tôi tràn ngập mùi hương gỗ quen thuộc.
Tôi khó chịu quay mặt đi.
“Không hiểu anh nói gì… tôi không có nghĩa vụ phải giải thích nhé.”
Khí lạnh quanh người anh ta càng đậm.
“Trình Cốc Vũ! Em rốt cuộc muốn tự hạ mình đến mức nào!”
“Em không nhận ra sao? Hàng hiệu trên người ông ta toàn đồ giả, dây chuyền vàng cũng không phải vàng đủ tuổi, cả người toàn mùi người già, ngay cả mỉa mai của tôi cũng không nghe ra, em rốt cuộc…”
“Anh nói cái gì?!”
Dám bôi nhọ bố tôi và sợi dây chuyền vàng tôi mua, tôi nổi giận thật sự.
Tôi đẩy mạnh anh ta ra.
“Ông ấy không ngu, ông ấy là lương thiện, là quen nghĩ tốt cho tất cả mọi người! Anh lấy tư cách gì mà nói ông ấy?”
“Ông ấy có thể vụng về một chút, nhưng cũng chính đôi tay vụng về đó nuôi tôi lớn lên, là người đàn ông tôi biết ơn nhất nửa đời trước!”
“Nuôi em lớn lên?!”
“Ông ta?”
Cổ Bách Xuyên như không nghe rõ, hít sâu một hơi, nắm tay siết chặt.
“Cái đồ súc sinh!”
“Cốc Vũ, em yên tâm, tôi nhất định sẽ cứu em ra khỏi móng vuốt của ông ta!”
Hả?
Anh ta đang nói cái gì vậy?
Trong lòng tôi dấy lên một cảm giác lạ lùng.
Chưa kịp nghĩ thông, bố tôi đã ủ rũ bước ra.
Cổ Bách Xuyên như con sói đói lao tới.
Anh ta từ phía sau ôm chặt lấy bố tôi, hai tay luồn qua bụng ông, như hạ quyết tâm gì đó, mắt nhắm nghiền.
“Chú à, cháu thấy chú vẫn còn phong độ lắm…”
Một câu nói làm cả tôi và bố tôi chết lặng.
Bố tôi đứng đơ tại chỗ, nhìn tôi mặt trắng bệch, dường như nhớ tới mấy câu chuyện kinh khủng nào đó.
Ông hoảng sợ đến phát khóc.
“Cậu trai trẻ, bình tĩnh lại đi, tôi đã kết hôn rồi, con tôi đang ở…”
“Tôi không quan tâm! Tôi không quan tâm!” Cổ Bách Xuyên gào lên. “Tôi có thể làm chồng của chú! Tay áo tôi có thể vì chú mà đứt! Chú tha cho cô ấy đi, dáng người tôi cũng rất uyển chuyển!”
Nói rồi, anh ta đột nhiên nắm tay bố tôi, kéo về phía người mình.
!!!
Tôi hét lên.
Bố tôi hét lên.
Mẹ tôi hét lên.
Khoan đã.
Mẹ tôi tới từ lúc nào vậy?
“Buông cái ông già đó ra!”
“Buông tay buông tay buông tay buông tay!”
Mẹ tôi như con bò mẹ hùng hổ lao tới, tát Cổ Bách Xuyên liên hồi.
Không ai tránh được mười cái tát của bà.
Cổ Bách Xuyên buộc phải buông bố tôi ra, ôm mặt dựa vào tường.
“Nhầm rồi dì ơi, cháu bảo dì đi quyến rũ ông già này, không phải bảo dì đánh cháu, tất nhiên dì nhập vai như vậy cũng không sai, nhưng dì nên quyến rũ trước đã…”
“Thôi đi, ai là dì của cậu… khoan đã, cậu nói cái gì? Ai quyến rũ chồng tôi?!”
Bố tôi vừa ôm ngực thở được hai hơi, lại bị mẹ tôi tát thêm một cái ngã xuống đất.
“Hay lắm, ông già chết tiệt, tôi bảo sao hôm nay ông ăn diện ra dáng người thế, hóa ra đón mùa xuân thứ hai à? Có cần tôi rời đi ngay không, nhường chỗ cho hai người?”
14
Bố tôi quỳ dưới đất, lặng lẽ nức nở.
Mẹ tôi thấy hỏi ông không ra, quay sang nhìn tôi.
“Con gái, nói đi, rốt cuộc xảy ra chuyện gì?”
Tôi còn chưa kịp mở miệng, bên kia Cổ Bách Xuyên đã hét lên trước.
Anh ta nhìn mẹ tôi, rồi nhìn tôi, như thể lần đầu thấy khái niệm vợ chồng.
“Ông ta là chồng của dì?”
“Dì là vợ của ông ta?”
Ngay sau đó, anh ta dường như nghĩ ra điều gì kinh khủng.
Giật mình đứng bật dậy, thân hình cao lớn che kín tôi, giọng run run.
“Dì à, thật ra… nói thật, bấy lâu nay, người quyến rũ chú và ở bên chú… là cháu! Vẫn luôn là cháu!”
Thế giới im lặng.
Cổ Bách Xuyên siết chặt nắm tay, tai đỏ bừng.
Ngẩng cổ hét lớn.
“Đừng nhìn cháu như vậy! Trên đời chỉ có một loại xu hướng, đó là hướng theo trái tim!”
“Tình yêu là vĩ đại! Tình yêu là vô biên!”
“Tình yêu vô tội!”
…
…
Một màn tỏ tình hùng hồn.
Tôi sững sờ.
Mẹ tôi sững sờ.
Bố tôi nhắm chặt mắt, như đã mất hết sức lực và phương sách.
Đây là phát ngôn sét đánh gì vậy?
Hay là tôi không còn hiểu tiếng người nữa?
Cổ Bách Xuyên ra nước ngoài một chuyến mà đổi cả xu hướng rồi sao?
Không.
Không thể nghe một phía.
Tôi trấn định lại, bò đến bên bố, nhỏ giọng hỏi.
“Bố, bố thật sự có lỗi với mẹ không?”
“Bố nói thật đi, nếu mẹ đánh bố con chắn giúp.”
Nhưng chưa đợi bố trả lời, giọng thì thầm như ác ma của Cổ Bách Xuyên đã vang lên.
“Em vừa gọi… bố?”
“… mẹ?”
Sắc mặt anh ta trắng dần từng chút, như lần đầu dùng tiếng phổ thông.
“Ông ta là bố em? Bà ấy là mẹ em?”
“Loại ruột thịt chính hiệu đó?”
“Trình Cốc Vũ, em giỏi lắm, em lại lừa tôi…”
15
Nhìn mức độ phát điên của Cổ Bách Xuyên hôm đó.
Chắc không cần tôi chủ động xin nghỉ, hôm sau tôi sẽ bị sa thải vì bước chân trái vào công ty.
Tôi lôi một cái vali lớn ra, chuẩn bị ngày mai tới công ty dọn đồ.
Trước khi ngủ nhìn điện thoại một cái, phát hiện vị chủ thớt kia lại đăng bài.
【Tin tốt: Tôi hiểu lầm cô ấy rồi, lão già không phải tình nhân, là bố ruột của cô ấy.】
【Tin xấu: Tôi tỏ tình với bố ruột cô ấy, lại còn ngay trước mặt cô ấy và mẹ cô ấy… tôi muốn chết quá, nhưng cô ấy còn sống, tôi không thể chết. Trên sân thượng lạnh quá, tôi phải làm sao?】
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: https://yeutruyen.me/nu-cuoi-lanh-cua-sep/chuong-6/

