【Quá độc… à không, quá sáng suốt.】

【Nhưng thưa đại sư, lỡ lão già đó không thích tôi thì sao?】

【Vậy thì chuẩn bị nhiều đòn hơn, kiểu gì cũng có món hợp khẩu vị của ông ta.】

【Cảm ơn đại sư, tôi ngộ ra rồi.】

Chủ thớt lĩnh ngộ cực nhanh, lại gửi thêm một phong bao lì xì khủng.

Lần đầu làm quân sư, tôi vuốt bộ ria mép tưởng tượng của mình, thỏa mãn vô cùng.

Bấm nhận tiền.

Phát hiện chỉ trong một tiếng đồng hồ, tôi đã kiếm được bằng một năm lương.

Cái công việc rách này làm đến đây là đủ rồi!

Cuối cùng cũng tan làm, tôi về nhà đón bố tới hội trường.

Vừa mở cửa, tôi suýt nữa không nhận ra.

Ông già không biết lôi đâu ra một bộ vest, còn đội thêm tóc giả, đeo dây chuyền vàng to của mẹ tôi, dưới nách kẹp một chiếc cặp công văn làm màu.

“Bố?”

“Bố nghỉ hưu bao nhiêu năm rồi, định tái xuất giang hồ à?”

Hồi trẻ, bố tôi từng làm môi giới bất động sản.

Phiên bản thất bại.

Ông nói năng vụng về, không biết chào hàng, không nỡ xuống tay “chém” khách, còn hay tự móc tiền túi giúp đỡ mấy người nghèo không có cơm ăn.

Kết quả là nhà tôi quanh năm chật vật trên ranh giới đủ ăn đủ mặc.

Nhìn bố mẹ cãi nhau vì tiền riết thành quen, lên đại học xong tôi không xin tiền sinh hoạt nữa, bắt đầu đi làm thêm, dạy kèm cho học sinh tiểu học.

Trường tôi ở ngoại ô, môi trường không tệ, gần đó có rất nhiều biệt thự.

Tìm tới tìm lui, tôi tìm được căn to nhất.

Buổi dạy thử đầu tiên.

Tôi hít sâu, mở cửa phòng.

Một “đứa trẻ quá tuổi” ngồi trước bàn, đôi mắt đào hoa cong cong, gửi cho tôi một cái nháy mắt mê người.

Cánh cửa vừa mở ra lập tức khép lại.

Tôi quay người định đi.

Quản gia của anh ta lao ra chặn lại, khóc lóc nói thiếu gia sắp tốt nghiệp phải ra nước ngoài, nhưng tiếng Anh nát bét, bao nhiêu giáo viên tới rồi đi, chỉ có tôi là được giữ lại, cầu xin tôi dạy anh ta.

Tôi lắc đầu.

Tôi là người có nguyên tắc.

Ông ta rút ra một xấp tiền.

Tôi cười híp mắt.

“Ông nhìn người chuẩn thật.”

6

Cho dù tôi sống kín tiếng, vẫn từng nghe danh tiếng xấu của người này.

Cổ Bách Xuyên, ác bá trường A, ngông cuồng ngang tàng, tính khí nóng nảy, từng ỷ thế hiếp người đến mức làm hơn chục cô gái khóc.

Nhưng tôi không sợ.

Vì tôi từng nghe một câu, tâm lý đàn ông thực chất là tâm lý trẻ con.

Tôi kiên nhẫn dịu dàng, mềm mỏng khuyên nhủ.

Không ngờ anh ta lại khá an phận, lúc lên lớp nhìn tôi không chớp mắt, vô cùng chăm chú.

Bài tập về nhà tuy lần nào cũng sai đến mức tôi hoa mắt chóng mặt, nhưng chỉ cần tôi cầm tay chỉ việc, anh ta liền hiểu, cũng coi như có thể dạy được.

Tôi thầm nghĩ, có lẽ… anh ta không đáng sợ như lời đồn.

Tin đồn dữ như hổ, có khi chỉ là bị bịa đặt.

Tôi dần dần thả lỏng cảnh giác.

Cho đến một ngày, Cổ Bách Xuyên chống cằm, lười biếng hỏi tôi: “Cô giáo, cô có ngại yêu thầy trò không?”

Gió không tự nhiên nổi.

Tin đồn cũng có phần sự thật.

Anh ta không phải không chỉnh tôi.

Chỉ là muốn đổi cách chỉnh tôi mà thôi.

Nếu tôi nói không ngại.

Chứng chỉ giáo viên trên trời sẽ thất vọng nhìn tôi.

Nếu tôi nói ngại.

Công việc lương cao nhàn hạ này sẽ tan như bơ dưới nắng.

Đừng mà, tôi còn phải tích tiền mua dây chuyền vàng to cho mẹ nữa!

Sau một màn bão não tốc độ cao.

Tôi thẳng lưng, đau lòng mà nói.

“Tuy rằng tôi quả thật là chim sa cá lặn, quốc sắc thiên hương, đẹp đến mức hoa nhường nguyệt thẹn, nhưng trước khi mở miệng cậu cũng phải nhìn lại thân phận mình chứ? Đường đường là đại thiếu gia nhà họ Cổ, sao có thể hạ mình ở bên tôi? Tôi xứng sao? Tôi với tới nổi sao? Con cóc ghẻ như tôi sao dám ăn thịt thiên nga?!”

Tôi nói đầy phẫn nộ, thiếu điều tự tát mình hai cái.

“Ha?” Cổ Bách Xuyên ngơ ra. “Chị à, sao chị lại nói mình như vậy, em chỉ là muốn…”

“Nghĩ cũng không được, nghĩ cũng là có tội!”

“Thôi được, nể tình cậu phạm lần đầu, lần này bỏ qua, sau này không được coi tôi ra gì nữa nghe chưa.”

“Nào, làm bài.”

Khuyên nhủ đủ kiểu, cuối cùng cũng lừa được anh ta.

Giữ được công việc tiền nhiều việc ít này, tôi lén lè lưỡi trong lòng, thầm khen mình sáng suốt.

Thực ra ở lâu mới nhận ra, Cổ Bách Xuyên đối xử với tôi thật sự không tệ.

Thấy tôi trưa nào cũng gặm bánh bao, anh ta bịt mũi ném cho tôi bát tổ yến đào nhựa hầm sữa do người giúp việc nhà anh ta nấu.

Đào nhựa mềm dẻo, tổ yến thơm ngọt.