Tôi cũng không rõ Từ Nhạc Nhiên xoay sở tiền kiểu gì. Anh ta lương tháng tám ngàn, mỗi tháng đưa cho mẹ chồng bốn ngàn gọi là tiền sinh hoạt.

Nhưng đồ ăn vào bụng tôi toàn là rau xanh với đậu hũ, muốn ăn thịt đều phải tự bỏ tiền ra mua.

Số còn lại, anh ta bảo để phòng thân hoặc tiếp khách, gần như không đưa cho tôi.

Tiền vay mua nhà mỗi tháng bốn ngàn rưỡi đều do tôi trả, tiền nước, điện, gas cũng là tôi chi.

Tổng cộng mỗi tháng tôi tiêu gần tám ngàn.

Tính ra thì là tôi đang nuôi cả nhà họ.

Như vậy mà còn không đủ tư cách để ngồi lên bàn ăn?

Tôi nhìn bố mẹ đang bận rộn trong bếp nấu đồ ăn ngon cho tôi, lưng bố đã hơi còng, mái tóc mẹ cũng bắt đầu lấm tấm bạc.

Ngôi nhà này sạch sẽ sáng sủa, bất kể tôi về lúc nào, căn phòng của tôi luôn gọn gàng như cũ.

Tôi vẫn là đứa con bé bỏng trong lòng bố mẹ. Vậy tại sao tôi phải để người ta bắt nạt ở nhà họ Từ?

Mẹ tôi bưng sườn non ra, thấy mũi tôi đỏ ửng thì lập tức lại gần: “Chúng nó lại nói gì rồi? Mẹ đi với con một chuyến, dám bắt nạt con gái mẹ, bà đây không để yên đâu!”

“Không cần đâu mẹ, con tự giải quyết được.”

Mẹ ôm lấy vai tôi: “Con yên tâm, dù con quyết định thế nào, bố mẹ cũng ủng hộ con!”

Bố tôi cũng bước ra: “Mẹ nó nói đúng đấy. Cả đời không lấy chồng cũng chẳng sao, bố mẹ vẫn nuôi nổi con!”

Chỉ cần nghe được những lời này, tôi đã thấy yên lòng rồi.

Mang theo đơn ly hôn, tôi quay trở lại căn nhà đó vào mùng Ba Tết.

Vừa bước vào cửa đã thấy một mớ hỗn độn. Bát đũa ly tách bừa bộn đầy bàn, sàn nhà nhớp nháp dính dầu mỡ. Tôi hít sâu một hơi, đi thẳng vào phòng ngủ, tìm được sổ đỏ, vừa định rời đi thì cửa mở ra.

Nhìn thấy tôi, Từ Nhạc Nhiên có vẻ bất ngờ, rồi lập tức sa sầm mặt mày: “Cô còn biết đường quay về à? Không có mật khẩu cửa, cô vào bằng cách nào?”

“Tôi có theo dõi camera, đứng ngoài cửa là nhìn thấy.”

Từ Nhạc Nhiên cau có không thôi: “Em đã về rồi thì ở lại đàng hoàng ăn Tết. Dọn dẹp chút đi, lát nữa qua nhà mẹ anh, hôm nay cậu em với cả nhà đều tới ăn cơm. Em nấu ăn ngon, sang phụ một tay đi.”

Tôi cười nhạt: “Tôi không muốn làm phiền ‘cả nhà’ các người nữa.”

“Thôi mà Tô Cầm, em ở nhà mẹ đẻ mấy hôm rồi, chỉ vì không cho em lên bàn mà em lật cả bàn ăn, mẹ anh tức đến phát bệnh đấy!”

“Giờ qua đó, nhân tiện xin lỗi mẹ một tiếng.”

Anh ta kéo tay tôi định lôi đi, tôi giật mạnh ra, cầm bản đơn ly hôn đập thẳng vào mặt anh ta!

“Từ Nhạc Nhiên, chúng ta ly hôn đi!”

4

Anh ta cúi xuống nhặt bản đơn lên, đọc từ đầu đến cuối, sắc mặt lập tức tối sầm: “Ly hôn? Tô Cầm, em còn muốn làm loạn tới bao giờ? Chỉ vì chuyện không cho em lên bàn ăn thôi á?!”

“Đúng! Chính vì chuyện đó!”

“Từ Nhạc Nhiên, lúc cưới nhau em là người lấy chồng xa, anh từng nói sẽ luôn che chở cho em, mà mới ba năm thôi, anh đã lớn tiếng với em, đe dọa em, đứng về phe gia đình anh để bắt nạt em.

Lời hứa của anh, con người của anh, chẳng có cái gì đáng tin cả. Không ly hôn thì chờ gì nữa?”

Nghe tôi nói vậy, sắc mặt anh ta trầm xuống, ánh mắt dao động, có một tia áy náy thoáng qua—nhưng rất nhanh bị gián đoạn.

Điện thoại anh reo, màn hình hiện lên hai chữ: “Mẹ gọi”.

Tôi ra hiệu cho anh nghe máy.

Vừa kết nối, giọng mẹ chồng đã oang oang vọng tới:

“Từ Nhạc Nhiên, con xong chưa? Một lát cậu con tới, không có chỗ ở, phải sang nhà con ngủ đấy! Mau dọn dẹp đi!”

“Còn con Tô Cầm kia chẳng biết biến đi đâu, tới giờ vẫn chưa về!”

Từ Nhạc Nhiên ngắt lời: “Mẹ, Tô Cầm về rồi.”

“Về rồi thì tốt, dọn dẹp nhà cửa xong qua đây nấu ăn luôn!”

Tôi nhìn Từ Nhạc Nhiên, khóe môi cong lên cười lạnh. Anh ta có vẻ sốt ruột, bực bội nói vào điện thoại: “Để sau đi!”

Cúp máy, anh quay lại nhìn tôi. Tôi khoanh tay, lạnh lùng nói: “Căn nhà này tuy là tài sản trước hôn nhân của anh, nhưng khoản vay hằng tháng 4 ngàn rưỡi đều do tôi trả. Tôi trả suốt ba năm, cả xe của anh cũng là tôi mua.

Những khoản đó đều là tài sản chung vợ chồng.

Anh mỗi tháng đưa mẹ 4 ngàn, phần còn lại 6 ngàn thuộc tài sản chung.”

“Ba năm nay chúng ta cũng tiết kiệm được một khoản. Số tiền của tôi đều đổ vào chi tiêu gia đình. Vậy nên, anh nợ tôi tổng cộng 680 ngàn.”

“Nếu anh không trả, tôi sẽ kiện. Tôi không sợ gì cả. Dù sao, cuộc hôn nhân này, tôi nhất định phải chấm dứt!”

Nói xong tôi kéo vali bước đi lần nữa. Căn nhà này, tôi không muốn ở thêm phút nào—vừa bẩn vừa ghê tởm.

Từ Nhạc Nhiên kéo tay tôi lại: “Tô Cầm, Tết nhất mà em lật bàn rồi giờ lại đòi ly hôn, có ai làm vợ như em không?”

“Mẹ anh thật ra nói không sai, em dù lấy chồng xa nhưng tính cách mạnh mẽ quá, trong nhà cái gì cũng do em quyết!”

Tôi bật cười: “Vậy nên anh muốn tôi mềm mỏng lại?”

Giờ tôi đã nghe rõ rồi. Họ muốn “dằn mặt” tôi, thiết lập thế thượng phong.

Chỉ tiếc… tôi không phải kiểu phụ nữ ngoan ngoãn chịu đựng!