“Lâm Hiểu Huệ, cô đừng có quá đáng!”

Hàn Húc bất ngờ gắt lên, giọng đầy khó chịu.

Ba mẹ tôi cũng không thể hiểu nổi cách làm của Hàn Húc.

Ngược lại, Trình Ngọc là người đầu tiên nhượng bộ: “50 vạn thì không có, nhiều nhất là 20 vạn, muốn lấy thì lấy.”

Đúng lúc ấy, cửa cuốn bị người ta gõ mạnh.

Bên ngoài có tiếng người hô: “Cảnh sát đây, mở cửa ra!”

Hàn Húc nghe thấy liền lập tức nhắc tôi: “Nhớ đấy, cứ làm theo những gì chúng ta đã bàn, đừng có bốc đồng nữa.”

“Nếu không làm vậy, cuối cùng cô sẽ mất cả chì lẫn chài, tin không?”

Chưa kịp để tôi trả lời, anh ta đã đi mở cửa.

Còn chủ động dẫn cảnh sát đến trước tủ đông.

“Đồng chí cảnh sát, đứa trẻ bị chết là con tôi, tên là Hàn Hạo.”

“Còn đây là vợ tôi, cô ấy tên là Lâm Hiểu Huệ.”

Hàn Húc không ngừng ra hiệu bằng mắt cho tôi, nhưng tôi giả vờ như không thấy.

Tôi nói với cảnh sát, hung thủ thật sự chính là đứa trẻ đứng sau lưng anh ta.

Tôi khẩn cầu họ hãy đưa kẻ gây án ra trước pháp luật!

Lúc đầu, hai cảnh sát tưởng mình nghe nhầm.

Họ nhìn về phía Vương Tử Dương, đặc biệt là đôi mắt có vẻ vô tội ấy.

Ai mà nghĩ được một đứa trẻ lại là kẻ giết người, hơn nữa còn là giết một em bé.

Trình Ngọc vội lên tiếng phản bác: “Cô ta nói bậy! Con trai tôi sao có thể là hung thủ giết người được chứ?”

“Tôi thấy là con cô ta chết rồi, tinh thần không ổn định nữa rồi!”

Chồng tôi liếc tôi đầy khó chịu, rồi quay sang giải thích với cảnh sát.

“Đúng vậy, vợ tôi dạo này tâm lý có chút không bình thường, tôi định đưa cô ấy đến bệnh viện kiểm tra.”

Cảnh sát không nói gì thêm, mà bắt đầu phong tỏa hiện trường.

Chẳng mấy chốc, pháp y và các nhân viên liên quan đã đến hiện trường kiểm tra thi thể.

Hàn Húc theo dõi toàn bộ quá trình, trông có vẻ vô cùng đau lòng.

Tính ra tôi và anh ta đã kết hôn ba năm, không ngờ diễn xuất của anh ta lại giỏi đến thế.

Tôi nói với cảnh sát rằng có một vài camera có thể điều tra.

Còn có một số điểm đáng nghi cũng không thể bỏ qua.

Tất cả đều là kinh nghiệm từ kiếp trước, đủ để chỉ rõ hung thủ chính là Vương Tử Dương.

Cảnh sát chỉ hỏi chúng tôi vài câu đơn giản.

Khuyên tôi và chồng hãy nén đau thương rồi cho chúng tôi về, nói sẽ tiếp tục điều tra sau.

Trình Ngọc và Vương Tử Dương bị tạm thời đưa đi điều tra.

Kết quả này nằm trong dự đoán của tôi.

Chỉ có điều Hàn Húc từ đầu đến cuối đều có biểu hiện không bình thường.

Anh ta còn chủ động an ủi tôi: “Vợ à, đợi mọi chuyện xong xuôi, lấy được tiền bồi thường anh sẽ đưa em đi Thái chơi.”

“Lúc này mà anh còn có tâm trạng đi du lịch sao? Hàn Húc, anh vì tiền mà phát điên rồi à?”

Sự mê muội với tiền của Hàn Húc vượt xa cả tưởng tượng của tôi.

Anh ta vẫn là cái lý lẽ cũ rích ấy.

Ít nhất bây giờ còn lấy được tiền, nếu kiện tụng kéo dài, cuối cùng chỉ tổ trắng tay.

Tôi cười lạnh: “Vậy thì để tôi nói cho anh biết, cho dù có trắng tay tôi cũng sẽ kiện tới cùng!”

“Sao phải làm thế? Cố chấp cũng chẳng có ý nghĩa gì.”

“Có tiền thì mới có ý nghĩa à? Vậy Hạo Hạo chết rồi anh cũng không quan tâm nữa sao?”

Lý trí của anh ta khiến tôi cảm thấy đáng sợ.

Không thể tưởng tượng nổi, mình đã nằm cạnh một người đàn ông như vậy suốt ba năm trời.

Đến cả cái chết của con cũng không để tâm, vậy còn thứ gì có thể khiến anh ta quan tâm nữa?

Ba mẹ tôi đứng bên cạnh không tiện nói gì.

Nhưng tôi có thể thấy sự thất vọng trong mắt họ dành cho Hàn Húc.

“Em nghĩ sao cũng được, nhưng những gì anh nói là sự thật.”

“Anh cũng đã nói rồi, sinh đứa khác là được, em còn trẻ, đâu phải không sinh được nữa.”

Nói xong, anh ta quay lưng lẫn vào đám đông.

Tôi ngồi phịch xuống ghế, cảm thấy mọi thứ thật không chân thực.

Ba mẹ tôi bước lại, không ngừng xin lỗi tôi, không ngừng tự trách bản thân.

Tôi nói với họ: “Hạo Hạo không sao đâu, con đã gửi nó ở nhà chị rồi.”

Ba mẹ tôi sững người, cứ ngỡ nghe nhầm.

Cho đến khi họ gọi điện cho chị tôi xác nhận Hạo Hạo vẫn an toàn, thì lại càng không thể hiểu nổi.

Cả hai cùng nhìn về phía tủ đông, hỏi tôi:

“Vậy đứa bé trong tủ là ai?”

Mẹ tôi còn nói: “Nếu thật sự không phải là Hạo Hạo, sao lúc nãy mẹ nhìn lại thấy giống lắm?”

“Nhưng mà nghĩ kỹ thì… hình như khuôn mặt hơi khác thì phải?”

Tôi cũng thấy kỳ lạ, chẳng biết phải giải thích thế nào.

Đang định ra cửa đi sang nhà chị gái thăm con,

Đồng tử tôi đột nhiên co rút lại!

Từ xa xa, tôi thấy Hàn Húc đang lái chiếc Volvo rời đi như bay.

Kiếp trước, khi tôi trả thù, người tông chết tôi cũng chính là một chiếc Volvo.

Tuy tôi không nhớ rõ biển số, nhưng dáng xe thì vẫn còn rất rõ trong đầu.

Giống hệt với chiếc mà Hàn Húc vừa lái.

Huống hồ dưới tên anh ta chỉ có chiếc Volkswagen, lấy đâu ra Volvo?

Tôi càng nghĩ càng thấy kỳ lạ, nhưng dòng suy nghĩ nhanh chóng bị mẹ tôi cắt ngang.

“Con gái à, giờ chúng ta nên làm gì?”