“Không trách chị đến trang viên gây chuyện, cũng không trách anh không cứu em trước, là do em không tốt…”

Nói rồi, vành mắt cô ta đỏ lên, nhưng vẫn cố chấp không để nước mắt rơi.

Trông thế nào cũng là dáng vẻ chịu ủy khuất lớn.

Trong mắt Hoắc Uyên tràn đầy đau lòng và áy náy.

Hắn thậm chí không để ý tôi còn ở đó, trực tiếp nâng mặt cô ta lên, dịu dàng hôn an ủi.

Sau đó hắn cau mày nhìn tôi.

“Thẩm Tư Ý, cô tự ý xông vào trang viên tư nhân trong khu quản lý quân sự, lại còn phóng hỏa, làm bị thương người khác, chẳng lẽ cô không nên xin lỗi sao?!”

Tôi cười khiêu khích, dứt khoát nói.

“Không.”

Mày Hoắc Uyên nhíu chặt hơn.

Chu Vi giả vờ yếu ớt nói:

“Anh Uyên, đừng ép chị, hai người đừng vì em mà cãi nhau!”

Cô ta đột nhiên nhanh chóng cười với tôi một cái, cầm điện thoại thao tác gì đó.

Ngay giây sau, phóng viên của tòa soạn quân đội ùn ùn kéo vào phòng bệnh.

“Xin hỏi cô có phải là vợ của đội trưởng Hoắc không?”

“Nghe nói vì ghen tuông, cô đã phóng hỏa làm bị thương nữ binh văn chức bên cạnh đội trưởng Hoắc, điều này có đúng không?”

Dày đặc micro và ống kính chĩa thẳng vào tôi.

Sắc mặt Hoắc Uyên bỗng hoảng loạn.

Năm năm trước, để giấu tôi — người đang mất trí nhớ — hắn đã tốn không ít công sức.

Khi thì ngụy tạo manh mối, dẫn Cận Tư Niên đang khổ sở tìm tôi đi làm nhiệm vụ dài hạn ở biên giới.

Khi thì dùng quan hệ, trong suốt năm năm không cho bất kỳ truyền thông quân đội nào đăng tin hay ảnh lộ mặt tôi ra ngoài.

Hắn sải bước về phía tôi.

Nhưng đúng lúc này, Chu Vi giả vờ bị phóng viên chen ngã, kêu đau một tiếng.

“Anh Uyên, bụng em đau quá, có phải vết thương lại rách rồi không?”

“Thôi vậy, anh vẫn nên đi xem chị trước đi, em tự tìm bác sĩ cũng được.”

“Dù sao… anh vì chị mà bỏ em lại, cũng đâu phải lần đầu.”

Nói xong, cô ta cay đắng rơi nước mắt.

Ánh mắt Hoắc Uyên khựng lại.

Xuyên qua đám phóng viên chen chúc, qua những chiếc máy quay và đầu người lộn xộn, hắn nhìn thẳng vào mắt tôi.

“Lại trò này nữa? Đám phóng viên này là do cô sắp xếp phải không?”

“Thẩm Tư Ý, lần này tôi sẽ không mắc bẫy cô nữa.”

“Tiểu Vi nói đúng, năm năm qua tôi quá nuông chiều cô, cũng nên để cô nếm chút giáo huấn rồi!”

Nói xong, hắn bế Chu Vi lên quay đầu rời đi.

“Tiểu Vi, xin lỗi, sau này tôi sẽ không bao giờ vì cô ta mà để em bị thương nữa!”

Vượt qua vai hắn, Chu Vi ném cho tôi một ánh mắt khoe khoang.

Lần này, cuối cùng vẫn là cô ta thắng.

Tôi ôm bụng, cười đến chảy nước mắt.

Hoắc Uyên đã liều mạng giấu tôi suốt năm năm.

Hóa ra chỉ cần một Chu Vi, là có thể khiến hắn lơ là sao?

Cửa phòng bệnh đóng sầm lại.

Tôi nhìn về phía ống kính, mỉm cười vuốt tóc ra sau tai.

Tôi biết, anh nhất định sẽ nhìn thấy tôi.

Chỉ cần cho anh một chút manh mối, anh sẽ bất chấp tất cả để tìm ra tôi.

Người tôi từng yêu sâu đậm.

Cận Tư Niên.

Chương 5

“Anh Uyên, anh bỏ ra ngoài với em thế này, chị sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?”

“Chị ấy có tức giận không? Lỡ chị ấy nổi giận rồi lại làm gì em thì…”

Chu Vi vừa nói vừa rưng rưng nước mắt.

Như thể nghĩ đến hậu quả khủng khiếp nào đó, cô ta run rẩy co người lại.

Trong ánh mắt Hoắc Uyên lập tức thoáng qua vài phần đau lòng.

Hắn ôm cô ta vào lòng, trịnh trọng nói:

“Em quên anh vừa nói gì rồi sao?”

“Cả đời này, anh sẽ không bao giờ vì Thẩm Tư Ý mà để em bị tổn thương nữa!”

Bác sĩ đang kiểm tra vết thương cho Chu Vi, cô ta giả vờ run rẩy hít khí lạnh.

Hoắc Uyên siết chặt tay cô ta, trong mắt càng thêm áy náy.

Hắn nghiêm giọng quát:

“Nhẹ tay thôi! Dùng thuốc tốt nhất cho cô ấy, nếu không được thì tiêm thuốc gây mê, tôi không muốn thấy Tiểu Vi đau đớn thế này nữa!”

Trong bệnh viện tổng quân khu, Hoắc Uyên có rất nhiều quan hệ, bác sĩ tự nhiên hắn nói gì cũng làm theo.

Chu Vi thấy vậy, âm thầm nở nụ cười đắc ý.

Lần này, cô ta thắng rất triệt để.

Cô ta ngẩng mắt lên, giọng yếu ớt:

“Anh Uyên, hôm nay anh đừng đi nữa, ở lại đây với em được không?”

Hoắc Uyên khựng lại.

Trong đầu thoáng qua vẻ mặt lạnh nhạt của tôi khi rời khỏi phòng bệnh.

Tim hắn bỗng nhói lên.

Kết hôn năm năm, hắn chưa từng nói nặng lời với tôi.

Nhưng mấy ngày nay, hắn đã liên tiếp quát tôi mấy lần.

Có lẽ… cũng nên xin lỗi, dỗ dành tôi một chút.

Đang do dự, Chu Vi vuốt bụng, gượng cười với gương mặt tái nhợt.

“Thôi vậy anh Uyên, coi như em chưa nói gì.”