Đợi đến khi tên chó nam nhân này đăng cơ xưng đế, ắt sẽ phải nạp đầy hậu cung, đến lúc ấy ta mới có thể thở phào một hơi.

Một ngày nọ, Hoàng hậu mời các quận chúa, nữ quyến hoàng tộc ra ngôi chùa ngoài kinh thành để cầu phúc cho quốc gia.

Lúc này Tô Minh Nguyệt đã là trắc phi của Thái tử, nàng ta thân thiết tiến lên nắm lấy tay ta, cứ như giữa chúng ta thân thiết lắm vậy.

Tần Nhược Phi thì vẫn lạnh lùng liếc ta một cái, khẽ hừ một tiếng đầy khinh miệt.

Hừ cái gì mà hừ? Có gì đáng mà hừ chứ.

Ta bất động thanh sắc rút cánh tay về, ngoài cười nhưng trong không cười nói: “Chị tỷ đột nhiên tốt với ta như vậy, ta thật đúng là có chút không quen đấy.”

Tô Minh Nguyệt lại thần sắc tự nhiên: “Muội và ta vốn là tỷ muội ruột, tự nhiên phải thân thiết hơn người ngoài. Sau này càng nên lui tới nhiều hơn mới phải.”

Ta chỉ thấy buồn cười, nàng ta ở phủ Thái tử bị Tần Nhược Phi đè đầu khắp nơi, giờ lại nhớ đến ta là Túc Vương phi rồi.

Sau khi cầu phúc xong, mọi người liền ở lại phòng khách trong chùa nghỉ ngơi.

Ta dặn nha hoàn ban đêm phải để tâm hơn chút.

Đám nữ nhân trên núi này, kẻ nào kẻ nấy tâm cơ cũng nhiều, ai mà biết lại muốn giở trò quỷ gì nữa.

Dù ta đã vạn phần cẩn thận, nhưng đến đêm vẫn hít phải mê dược.

Khi ta tỉnh lại, phát hiện mình và Tần Nhược Phi cùng bị trói trên một cây đại thụ bên vách núi, gió lạnh thổi tới khiến ta run cầm cập.

Những năm qua Chử Hành chinh chiến khắp nơi, thu hồi không ít lãnh thổ, nhưng cũng đắc tội vô số kẻ thù.

Đám hắc y nhân bịt mặt trước mắt này, chắc chắn là nhằm vào Chử Hành mà tới.

Tần Nhược Phi từ từ tỉnh lại, thấy cảnh tượng trước mắt, thế nhưng lại không hề hoảng hốt.

Đến khi Chử Hành cưỡi ngựa một mình chạy tới, Tần Nhược Phi lập tức thảm thiết kêu lên: “Chử Hành ca ca! Chàng mau quay về đi! Ở đây quá nguy hiểm, đừng quản chúng ta!”

Cái miệng vừa định cầu cứu của ta, lặng lẽ khép lại.

Kỹ năng diễn xuất của Thái tử phi này, ta tự thấy mình không bằng.

Màn bình luận lại bắt đầu cãi nhau kịch liệt:

“Đúng là một nữ chính mạnh mẽ có mưu có gan! Lần này nam chính rốt cuộc có thể nhìn rõ lòng mình, biết ai mới là chân ái rồi.”

“Emm… nhưng người phụ nữ này thật sự quá tàn nhẫn đi, vì diễn một màn chân thật mà lại thật sự cấu kết với dư nghiệt nước địch, không sợ bọn họ giả diễn thành thật, thật sự trở mặt luôn sao?”

Ta giận dữ liếc nhìn Tần Nhược Phi.

Chỉ để kiểm chứng xem một người đàn ông có yêu nàng hay không, mà giữa đêm hôm khuya khoắt tự trói mình lên cây hứng gió lạnh?

Còn làm phiền cả giấc mộng đẹp của ta nữa?

Đám hắc y nhân cười dữ tợn hỏi Chử Hành: “Túc Vương điện hạ, hai nữ nhân này, ngài chỉ có thể chọn một. Ngài chọn ai?”

Thấy Chử Hành không nói gì, hắc y nhân lập tức vung đao chém xuống, cắt đứt một nửa sợi dây bên phía Tần Nhược Phi.

Tần Nhược Phi trái lại vô cùng bình tĩnh, nhìn Chử Hành bằng ánh mắt tình ý sâu nặng: “Chử Hành ca ca, ta từng có được tình yêu ngắn ngủi của một thiếu niên, nay, ta chết cũng không còn gì nuối tiếc.”

Ta cũng không chịu yếu thế, gân cổ lên mà hét: “Vương gia! Hèn thiếp dung nhan tầm thường, nếu có thể vì Vương gia mà chết, ấy là phúc phận ba đời của hèn thiếp……”

Lời còn chưa dứt, Chử Hành đột nhiên lên tiếng: “Được, vậy thì ủy khuất nàng rồi.”

Ta: “???”

Chử Hành nhìn Tần Nhược Phi, trầm giọng nói: “Ta chọn Thái tử phi.”

Tần Nhược Phi cảm động nhìn về phía hắn, hai người cách một vách núi mà nhìn nhau đầy thâm tình.

Ta bị trói ở đầu bên kia của cây, chỉ cảm thấy mình như một trò cười trời ban.

Mấy chữ trong đầu ta dạo này ồn ào không ngừng, ta cũng học được không ít từ mới.

Cho nên ta chỉ là một mắt xích trong trò chơi của bọn họ sao?

CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: https://yeutruyen.me/muu-do-ngam-cua-tuc-vuong/chuong-6/