16
“Sao con lại dắt người về đây?” Hứa Đại Cường kéo tôi ra góc nhỏ nói nhỏ.
“Chẳng lẽ con đưa cô ấy tới ký túc xá của ba?” Tôi nhún vai. “Hơn nữa, hôm nay dì Lý mời con ăn cơm, tiện thể con dẫn theo luôn.”
“Bọn con chuẩn bị kết hôn rồi, sớm muộn gì cũng phải ra mắt.”
“Cưới à? Tiền đâu mà cưới?” Hứa Đại Cường hỏi.
“Ba, con có tiền tiết kiệm mà, chỉ là đang đầu tư thôi. Ba chẳng phải vẫn bảo đang cố gắng kiếm tiền cho con cưới vợ sao? Giờ vợ có rồi, ba chỉ cần chi tiền là sắp được bế cháu nội rồi đấy.” Tôi nhìn vẻ mặt không vui của ông mà cảm thấy sảng khoái.
“Hơn nữa con lên mộ mẹ hỏi rồi, năm nay cưới sẽ vượng nhà.”
“Tiền đó chẳng phải để mua nhà cho con sao?”
“Không cần gấp mà ba, con có tình yêu thật sự rồi, mà cô ấy cũng nói không cần nhà.”
“Con gái người ta lấy con, sao lại không có nhà được?” Hứa Đại Cường bắt đầu nóng ruột.
“Cô ấy tình nguyện. Với lại căn nhà này tận ba trăm vạn, con lại không có tiền trả cho dì Lý, chi bằng đợi thêm một thời gian nữa, khoản đầu tư của con sinh lời rồi mua căn rẻ hơn gần đây. Như vậy ba cũng không cần đứng ra vay hộ.” Tôi gác chân, bất chợt thấy dì Lý đang lén nhìn ra phòng khách.
“Nhà là phải mua.”
“Nhưng giờ con không có tiền, khoản đầu tư phải nửa năm nữa mới rút ra được. Hay là ba hỗ trợ con trước?”
Đúng lúc này, có môi giới dẫn người đến xem nhà — một cặp vợ chồng trẻ.
“Nhà cũng ổn đấy, chỉ hơi cũ, mà hai trăm vạn thì hơi chát.”
“Khu này giờ đâu còn đáng giá nữa.”
“Sao lại không đáng giá, tôi mà có tiền tôi sẵn sàng bỏ ra ba trăm vạn mua ngay.” Tôi xen vào.
“Cậu không biết à, nghe bảo khu này có một nhà, vợ chết chưa được bao lâu, chồng đã cưới bồ về ở, còn đuổi con ruột ra ngoài.” Người kia lớn tiếng nói.
“Mấy tin đồn đó toàn nhảm nhí, nhà thế này tốt biết bao.” Tôi tỏ ra không quan tâm.
Chỉ thấy mặt dì Lý và Hứa Đại Cường tối sầm lại.
“Nếu nhà rẻ hơn chút, tầm hơn trăm vạn thì tôi còn cân nhắc, hai trăm vạn thì thôi.” Nói xong, họ bỏ đi.
Chưa tới giờ ăn mà môi giới đã dắt tới mấy lượt khách, ai cũng nhắc đến chuyện kia.
“Ba, khu này sao lắm chuyện thế nhỉ?” Trong bữa cơm tôi cố ý hỏi. “Trước con chưa từng nghe đấy.”
“Người ta bịa tầm bậy mà con cũng tin.” Hứa Đại Cường mặt đen như than.
Bữa cơm toàn là món dì Lý nấu, chúng tôi trò chuyện nhạt nhẽo vài câu rồi cũng kết thúc.
Ăn xong, dì Lý kéo ông ta vào phòng.
17
“Hay là mình đi thôi, em còn phải về nữa.” Chị họ tôi nói nhỏ với tôi.
“Đi thôi.” Tôi đứng dậy, gọi vào trong nhà: “Dì Lý, bọn con về đây.”
“Hoan Hoan, đợi chút đã. Con có muốn suy nghĩ lại về căn nhà không, dì giảm giá cho con chút nhé.” Dì Lý vội vàng chạy ra nói.
“Dì ơi, thật sự giờ con không có tiền. Bạn gái con còn phải về, bọn con đi trước đây ạ.”
Nói xong, chị họ tôi xách túi LV, khoác tay tôi rời đi, để họ ở lại đó mà cuống lên.
Vừa ra khỏi cửa, chị họ đã không nhịn được cười phá lên.
“Vừa rồi nhìn nét mặt bà ta, cái vẻ sốt ruột đó, buồn cười chết mất.”
“Được rồi, để cười sau, đừng để lộ đấy. Giờ đi gặp cậu nào.”
Cuối cùng cậu cũng đồng ý gặp tôi, so với trong trí nhớ, cậu già đi rất nhiều.
Trong phòng vẫn còn treo ảnh chụp chung của cậu với mẹ tôi, và ông bà ngoại.
“Hoan Hoan, cháu đến rồi à.”
“Nghe nói cháu về, cậu con mừng quá, cả đêm không ngủ.” Mợ vừa nói vừa lau nước mắt.
Trước đó, chị họ đã kể rõ mọi chuyện cho cậu nghe, có lẽ vì tuổi già, cậu đã tha thứ cho tôi.
Lúc ôm nhau, tôi cảm nhận được tình thân mà mình đã xa cách bấy lâu. “Cậu à, con xin lỗi.”
“Đứa trẻ ngoan, nói gì vậy, con chỉ là bị lừa thôi.”
Nghe tôi kể kế hoạch, cậu im lặng rất lâu, cuối cùng lại khuyên tôi nên buông bỏ. Cậu không muốn tôi mạo hiểm. Nhưng tôi không nghe.
Đó là nhà của mẹ tôi. Dựa vào đâu mà cái lão cặn bã ấy lại được sống sung sướng đến vậy?
“Chị, chuyện bên phía mua biệt thự sao rồi?”
“Chị đã cho mấy nhóm người đến tranh mua rồi, chắc chẳng mấy mà họ không chịu nổi áp lực.”
“Nhưng nếu thực sự có người mua, em định thật sự mua à?”
“Chẳng phải em từng thích chỗ đó sao? Sao lại không mua?” Tôi cười đáp.
“Nghe em nói cũng có lý.”
Tối đó, tôi lại nhận được cuộc gọi video từ Hứa Đại Cường.
“Hoan Hoan, hay là mình vẫn mua căn nhà của dì Lý đi. Con trai bà ấy cưới vợ cần tiền mua nhà, hơn nữa trước kia bà ấy cũng giúp ba.”
“Ồ, nhưng mà con không có tiền mà ba.” Tôi ngồi vắt chân đầy đắc ý. “Vả lại, khu Lệ Hoa giờ cũng chẳng tốt như trước nữa. Ba chưa nghe à? Có người đàn ông, sau khi vợ mất một năm liền rước tiểu tam về, còn đuổi con ruột ra khỏi nhà.”
“Chuyện đó thì liên quan gì đến nhà mình, với lại ba sống ở đây quen rồi.”
“Ba à, con cũng sắp cưới rồi, chuyện nhà cửa còn phải hỏi ý bạn gái, sau này còn phải đứng tên cổ ấy nữa.”
“Con nói xem, rốt cuộc có giúp ba được không?” Giọng Hứa Đại Cường bắt đầu lớn dần.
“Con muốn giúp chứ, dì Lý tốt như vậy mà. Hay là thế này đi ba, ba đưa tiền đặt cọc cho con trước, để con cưới vợ đã, rồi con bàn lại với dì Lý, trả góp sau.”
“Cưới xong thì còn tiền đâu nữa?” Hứa Đại Cường không sập bẫy.
“Nhà bạn gái con có tiền mà. Nhà người ta nói rồi, chỉ cần cưới là cho 100 vạn tiền sính lễ, rồi thêm 200 vạn tiền hồi môn, cả tiền sính lễ cũng mang về, lúc đó con trả đủ một lần cho dì Lý luôn.”
“Nhưng mẹ cô ấy có điều kiện, bắt buộc nhà phải đứng tên con gái mới là thành ý.”
“Thật à? Nhà người ta có tiền thật à?” Hứa Đại Cường như nhìn thấy hy vọng.
“Thật mà.” Tôi nói chắc nịch.
“Ba không thấy hôm nay người ta biếu ba quà gì à? Cái đồng hồ đó, đắt lắm, mấy vạn tệ lận.”
18
“Khi nào các con định cưới?”
“Không vội đâu ba, đợi con có tiền đã.” Tôi ung dung đáp.
“Nhưng không thể để căn nhà đứng tên con gái được, nhỡ đâu…” Hứa Đại Cường thì thào, “Cẩn thận vẫn hơn.”
“Hay để dì Lý bán nhà cho người khác đi, tiền đầu tư của con bây giờ chưa rút được đâu. Muốn rút sớm phải đền hợp đồng, mất một nửa lận, không đáng.”
“Hoan Hoan, con cũng nên đi làm rồi, không thể cứ nằm dài ở khách sạn thế mãi.” Hứa Đại Cường lại bắt đầu giảng đạo.
“Ba, con nghỉ ngơi chút cũng không được à? Cả đời này con có mấy lúc được thảnh thơi đâu?”
“Ba cũng chỉ mong sớm có cuộc sống tốt hơn thôi mà.” Hứa Đại Cường cố kìm lửa giận.
Cuộc sống tốt hơn? Hừ, là thấy tôi dạo này không gửi tiền về nên nóng ruột thì có.
“Ba à, chẳng phải ba với dì Lý bảo con sớm lập gia đình sao? Đi làm lúc nào chẳng được. Với lại bây giờ con kiếm còn nhiều hơn lúc đi làm nhiều.”
“Thôi, hôm nay mệt quá rồi, con đi ngủ đây.” Nói xong, tôi cúp video.
Cứ để bọn họ tự lo sốt vó đi.
Tôi lại đăng vài tấm ảnh rượu ngon, cà phê thơm lên vòng bạn bè, tiện tay chụp thêm cái chìa khóa xe sang, kèm dòng caption: “Cảm ơn vì có anh.”
Không ngoài dự đoán, giờ này chắc Hứa Đại Cường đang cãi nhau tan nát ở nhà dì Lý.
Hứa Khải sắp cưới, cần tiền mua nhà, mà bên đàng gái thì đòi phải thanh toán một lần.

