Sau khi trúng số được 12 triệu, tôi lặng lẽ đi lĩnh thưởng, không hé nửa lời với cha tôi.

Chỉ bởi kiếp trước, ngay ngày hôm sau khi tôi trúng số, ông ta đã chạy đến nói với tôi rằng bị người ta lừa gạt.

Toàn bộ số tiền tôi lĩnh được đều dùng để trả nợ thay ông, chưa dừng lại ở đó, tôi còn phải gánh thêm mấy triệu tiền nợ oan uổng.

Cuối cùng bị chủ nợ ép đến bước đường cùng, tôi nhảy lầu mà chết.

Mà cha tôi thì chẳng bao lâu sau đã mua biệt thự lớn cho “bạch nguyệt quang” của ông ta, còn tổ chức một đám cưới thế kỷ cho đứa con trai riêng của họ.

Chủ nợ mỗi ngày đều tới gõ cửa đòi tiền, tôi cõng trên lưng đống nợ nát bét của ông ta, bị dồn đến mức không còn đường sống, phải nhảy từ trên lầu xuống.

Lúc cỏ trên mộ tôi đã cao đến ba thước, bọn họ cả nhà đã dọn vào biệt thự, lái xe sang, cười cười nói nói, sống vui vẻ hơn bất kỳ ai.

Sống lại một đời, nhìn thông báo 12 triệu đã chuyển vào tài khoản trong điện thoại, lần này, đừng mơ lấy của tôi dù chỉ một xu.

1

Khi nhìn thông báo trúng giải nhất hiện trên màn hình, trong đầu tôi không hề có chút vui mừng nào, chỉ có một mảnh hỗn loạn hoàn toàn.

Hình ảnh kiếp trước như cuộn băng tua ngược, từng đoạn từng đoạn hiện lên: gần hai mươi triệu tiền nợ, tòa nhà cao đen kịt, chủ nợ dồn ép từng bước, biệt thự mới của cha tôi, đám cưới thế kỷ nơi đứa con riêng mặc đồ hiệu bước lên lễ đường.

Tất cả như một đôi tay băng lạnh bóp chặt lấy cổ họng tôi, khiến tôi đến cả thở cũng không thở nổi.

Tôi ngẩng đầu lên, nhìn thấy tấm ảnh chụp chung cũ kỹ trên đầu giường, trong ảnh cha tôi ôm tôi, cười rực rỡ như mặt trời.

Nụ cười đó, đã lừa tôi cả một đời.

Mẹ tôi qua đời vì tai nạn giao thông năm tôi tám tuổi, từ đó cha một mình nuôi tôi khôn lớn.

Tôi vẫn luôn cho rằng ông cực khổ, cô độc, xứng đáng để tôi báo đáp.

Vì vậy tôi cố gắng làm việc, liều mạng kiếm tiền, dành dụm tiền dưỡng già cho ông, chỉ mong ông cả đời không phải chịu khổ nữa.

Nhưng tôi đâu biết rằng người chịu khổ từ đầu đến cuối chỉ có mình tôi.

Còn ông thì đã sớm có gia đình mới, con trai mới, một cuộc đời hạnh phúc mới, còn tôi chỉ là cái máy kiếm tiền của ông.

Tôi chậm rãi nhắm mắt lại rồi mở ra.

Tôi thật sự đã trọng sinh rồi.

Trọng sinh trở về đúng ngày nhận được thông báo trúng thưởng.

Điện thoại đột nhiên vang lên, lúc này tôi mới ý thức được, ở kiếp trước, ngay thời khắc này tôi đã chuẩn bị gọi video cho cha, nói cho ông biết tôi trúng số rồi, ông không cần phải khổ cực nữa.

Gọi video cũng là chuyện kiếp trước ngày nào chúng tôi cũng làm.

“Con trai, sao vậy, ba vừa về ký túc xá.”

Ở đầu bên kia video, cha tôi mặc bộ đồ công nhân dính đầy dầu mỡ, mồ hôi nhễ nhại, trông vừa mệt vừa tiều tụy.

Giọng ông khàn đặc: “Ba phải làm thêm chút nữa, dành tiền mua nhà cho con lấy vợ, con phải nhanh tìm bạn gái đi nhé.”

Nghe những lời đó, cổ họng tôi như bị thứ gì đó chặn lại.

Kiếp trước, lần đầu nghe câu này, tôi cảm động đến suýt khóc.

Đàn ông chẳng phải chỉ mong có một gia đình sao.

Người ngoài đều nói cha tôi không đáng tin, nhưng ông lại vì tôi mà cả đời không tái hôn.

Tôi từng nghĩ mình là đứa con hạnh phúc nhất thế giới.

Giờ nghĩ lại, tôi đúng là một trò cười khổng lồ.

Ông ta đâu phải tích tiền cho tôi.

Ông ta là tích tiền để mua nhà cho bạch nguyệt quang và đứa con riêng ở bên ngoài!

Mỗi lần gọi video cho tôi, đều giả vờ vừa tan làm, ăn mì gói, không có tiền.

Thực tế thì đã sớm sống trong nhà bạch nguyệt quang, trên bàn bày đầy thức ăn thịnh soạn.

Gói mì kia là ông ta cố ý để lại trong ký túc xá, chỉ để cho tôi nhìn thấy.

Ông cầm ly mì lắc lắc: “Lát nữa ba đi ăn, con đừng lo cho ba.”

Kiếp trước mỗi lần thấy cảnh này, tôi đau lòng đến không chịu nổi, mỗi tháng còn chuyển thêm cho ông một nghìn để ông ăn uống khá hơn.

Còn ông thì sao.

Cầm tiền tôi đưa đi làm đẹp cho bạch nguyệt quang, mua giày giới hạn cho con riêng, cả nhà hòa thuận hạnh phúc sống bên nhau.

Lúc đó tôi còn ngu ngơ nghĩ: “Ba mình thật sự quá vất vả rồi.”

Bây giờ nghĩ lại, tôi chỉ muốn cười.

“Không sao đâu ba, ba ăn cơm chưa.” Tôi cố gắng để giọng mình không quá lạnh.

“Chưa, lát nữa pha gói mì.” Ông vừa nói vừa cố ý cho tôi xem cái bàn nhỏ vừa rách vừa bẩn trong ký túc xá.

Tôi nhìn chằm chằm màn hình ba giây.

Trong đầu lại tự động chuyển sang cảnh kiếp trước ông ở nhà bạch nguyệt quang.

Nhà bếp nhà vệ sinh toàn đồ mới, trên bàn toàn cá thịt, ly rượu vang leng keng va vào nhau.

Tôi nhếch môi: “Vậy ba ăn uống cho đàng hoàng, tự chăm sóc bản thân nhé.”

“Ừ ừ ừ, con cũng đừng làm việc quá mệt.” Ông cười hiền từ.

Video vừa tắt, ngực tôi nghẹn đến đau.

Ngày tôi nhảy lầu ở kiếp trước, trong đầu tôi nghĩ lại là chỉ cần tôi chết rồi, chủ nợ sẽ không tìm cha tôi nữa.

Giờ nghĩ lại, tôi chỉ muốn tát cho mình vài cái.

Người cha mà tôi kính trọng, tin tưởng, dựa dẫm suốt bao năm, hóa ra lại là kẻ bề ngoài làm cha hiền, sau lưng sống hai cuộc đời.

Ngày thứ hai sau khi biết tôi trúng 12 triệu, ông liền thuê người diễn kịch nói mình bị lừa mất hai mươi triệu, ép tôi trong một đêm chuyển hết tiền thưởng cho ông.

Sau đó tôi còn giúp ông gánh thêm tám triệu nợ, bị chủ nợ vây đến không thở nổi, nhảy từ trên cao xuống mà trong đầu còn nghĩ là giúp ông bớt lo.

Tôi chết rồi, ông lấy lý do không có tiền, chôn cất tôi qua loa cho xong.

Ba tháng sau, ông cưới bạch nguyệt quang, dọn vào biệt thự lớn, tổ chức đám cưới thế kỷ cho con riêng.

Còn tôi thì cỏ trên mộ cao quá đầu gối, chẳng ai thèm ngó tới.

Nghĩ đến đây, tay cầm điện thoại của tôi tê dại từng đợt.

Phẫn nộ, oán hận, lạnh lẽo, đau đớn, tất cả trộn lẫn vào nhau, khiến cả người tôi như đang bị lửa thiêu đốt.

2

Tôi nhìn căn phòng trọ của mình, rách nát đến tội nghiệp.

Lương tháng năm nghìn, tiền thuê nhà một nghìn năm, mỗi tháng còn gửi cho cha một nghìn.

Để hai cha con sớm có cuộc sống tốt hơn, tôi thắt lưng buộc bụng, còn để dành tiền lại cho sau này.

Tôi nhìn chằm chằm vào dòng thông báo trúng giải nhất trong điện thoại, đầu ngón tay khẽ run, cuối cùng tôi cũng không còn nghèo nữa.

Không thể chần chừ, phải đi lĩnh thưởng ngay.

Chậm thêm chút nữa, tôi sợ mình lại bị cảm xúc kiếp trước kéo lùi mà do dự.

Tôi chạy như bay đến điểm bán vé số, gió thổi làm đầu óc lạnh buốt, nhưng cả trái tim lại căng thẳng như dây đàn.

Nhân viên trong phòng lĩnh thưởng xác nhận thông tin, chuyển khoản số tiền khổng lồ vào tài khoản tạm thời.

Đếm xong tiền, việc đầu tiên tôi làm là chạy thẳng đến ngân hàng mở thẻ mới.

Không phải làm lại thẻ cũ, mà là thẻ hoàn toàn mới, tài khoản hoàn toàn mới, email hoàn toàn mới để liên kết.

Trong sảnh ngân hàng điều hòa lạnh buốt, tôi đứng trước quầy, lòng bàn tay lại đổ đầy mồ hôi.

Cô gái làm thủ tục hỏi tôi:

“Có cần mở ngân hàng điện tử không?”

“Mở.”

“Có muốn tăng bảo mật không?”

“Tất cả đều tăng, loại cao cấp nhất.”

Tôi chia 12 triệu ra, gửi bốn ngân hàng, mỗi nơi hai triệu, lại mua thêm một ít sản phẩm tài chính.