Nếu Chu Úc chỉ giúp một mình tôi giảng bài thôi…
Thì tôi sẽ học được nhiều hơn!
“Tự học đấy, trước đó tớ đã nghiên cứu mấy ngày rồi mà, tự nhiên thông suốt thôi.”
Phó Hoài quan sát tôi vài lần.
“Vậy tớ có thể giảng cho cậu những câu khác.”
Tôi vội vàng lắc đầu: “Tớ muốn tự mình tìm cách giải.”
Bàn tay Phó Hoài đang đè trên cuốn sổ dùng lực mạnh hơn, đến mức gân xanh nổi cả lên.
Cậu ấy nhìn tôi một lúc, khẽ cười lạnh: “Hạ Chi Chi, cánh cậu cứng rồi đúng không?”
“Cậu giỏi thì sau này đừng có hỏi tớ cái gì cả.”
“Sau này tớ có giảng bài cho người khác, cậu cũng đừng có mà thèm thuồng.”
Tôi lập tức nhăn mặt.
Thế thì không ổn.
Tuy Chu Úc giảng bài hay hơn, nhưng dù sao cũng không thân thiết lắm.
Lỡ như sau này cậu ấy đổi ý, không dạy tôi nữa thì biết làm sao.
“Phó Hoài…”
Tôi níu lấy áo Phó Hoài, đang định cứu vãn tình hình.
Thì ở cửa lớp đột nhiên xuất hiện một bóng dáng xinh đẹp.
Cô ta cười lên lộ ra hai lúm đồng tiền bên má phải, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng đến mức gần như trong suốt.
Cô ta vẫy tay nũng nịu với Phó Hoài: “Thầy giáo nhờ tớ ra đề hộ, tớ làm không xuể, cậu giúp tớ một tay được không?”
Giọng nói ngọt lịm đến khé cổ.
Phó Hoài lập tức cầm áo khoác đi ra ngoài, thành thục khoác áo lên vai cô ta, nhíu mày:
“Sau này đừng mặc váy ngắn nữa, mấy tên con trai cứ nhìn chằm chằm vào cậu kìa.”
Bạch Vi Vi khẽ vuốt cằm cậu ấy, nhướng mày: “Cậu dám bảo là cậu không thích à?”
Phó Hoài nhếch môi, không đáp lời.
Nhìn theo bóng lưng họ rời đi.
Thật bất ngờ, lòng tôi không còn thấy khó chịu nữa.
Ngược lại, còn có một chút cảm giác nhẹ nhõm.
Suy cho cùng, chẳng có quy định nào bắt buộc thanh mai thì nhất định phải thuộc về trúc mã cả.
Thanh mai cũng có thể đi tìm người khác mà.
Tôi thở hắt ra một hơi, cầm cuốn sổ chậm rãi bước về phía dãy bàn cuối.
5
Tôi thử ngồi xuống bên cạnh Chu Úc.
Cậu ta không ngăn lại.
Tuyệt quá!
Tôi mở vở ra, chắp hai tay:
“Bạn học Chu, cậu giảng bài quá hay, dạy tôi thêm được không?”
Chu Úc dừng xoay bút.
Ngẩng mắt nhìn tôi một cái.
Khóe môi khẽ cong:
“Cậu coi tôi là lao động miễn phí à?”
Tôi sững người, như bị dội thẳng một chậu nước lạnh lên đầu.
Vội vàng viết xuống thông tin liên lạc của mình:
“Tôi có thể chuyển tiền cho cậu, cậu ra giá tùy ý.”
Chu Úc nhét tờ giấy vào túi, khóe môi hơi nhếch.
“Không cần tiền. Thứ bảy tôi có trận bóng rổ, cậu đến đưa nước cổ vũ cho tôi là được.”
Tôi mơ hồ nhớ ra Phó Hoài cũng từng nói với tôi có trận bóng rổ.
Cũng bảo tôi đến cổ vũ đưa nước.
Thế là tôi gật đầu.
Đưa hai phần cũng là đưa.
Chu Úc khẽ nhướng mày:
“Chỉ đưa cho một mình tôi.”
Tôi do dự một chút, rồi gật đầu mạnh.
Người giúp giảng bài chính là đại gia.
Huống chi, Bạch Vi Vi chắc chắn sẽ đưa nước cho Phó Hoài.
Tôi chỉ cần đưa cho Chu Úc là được.
Lúc này Chu Úc mới nở một nụ cười lớn.
Kéo tập bài sai của tôi lại:
“Bắt đầu từ bài nào trước?”
Gió từ ngoài cửa sổ thổi vào, vừa lúc làm mái tóc hơi dài của cậu ta bay lên, lộ ra chiếc khuyên tai màu tím rất nổi bật.
Không hiểu sao khiến cậu ta càng thêm vài phần tà khí.
Tôi nuốt nước bọt, lặng lẽ đỏ mặt.
Đột nhiên cảm thấy, so với Chu Úc, Phó Hoài thật ra cũng không đẹp trai hơn bao nhiêu.
Cũng không dịu dàng bằng cậu ta.
Nếu Chu Úc có thể giảng bài cho tôi cả đời thì tốt biết mấy.

