Là Hoàng hậu.

Ai là người có động cơ uy hiếp ta?

Cũng là Hoàng hậu.

Câu nói đó của ta, không phải do người khác dạy.

Mà là sự thật bật ra khỏi miệng một đứa trẻ khi đang chịu đau đớn và uy hiếp.

Phụ hoàng nhắm mắt lại.

Khi mở ra lần nữa, bên trong đã là một biển máu.

Người cẩn thận từng li từng tí ôm ta vào lòng.

Động tác nhẹ đến mức như sợ làm vỡ một báu vật hiếm có trên đời.

“Là phụ hoàng không tốt.”

Giọng người khàn đặc đến lợi hại.

“Là phụ hoàng đã không bảo vệ con chu toàn.”

Ta tựa đầu vào ngực người.

Nghe nhịp tim trầm ổn mà mạnh mẽ của người.

Kiếp này, ta cược đúng rồi.

Phụ hoàng không chỉ là Hoàng đế, người còn là một người cha.

Tình yêu dành cho ta, vượt trên tất cả.

“Người đâu!”

Người hướng ra ngoài điện quát lớn một tiếng.

Thái giám tổng quản lăn lộn bò vào.

“Bệ hạ.”

“Truyền ngự y.”

Giọng phụ hoàng lạnh như băng.

“Truyền thống lĩnh ám vệ của trẫm, Huyền Ưng.”

Toàn thân thái giám tổng quản run lên, đầu cúi thấp hơn nữa.

“… Vâng.”

Huyền Ưng là lực lượng bí mật nhất của phụ hoàng.

Không phải đại sự như mưu phản hay phản quốc thì tuyệt đối không vận dụng.

Hôm nay, chỉ vì vết thương trên cánh tay ta, phụ hoàng đã điều động Huyền Ưng.

Ta biết, một tấm lưới vô hình đã bắt đầu giăng về phía Hoàng hậu và Tướng quân.

Ngự y rất nhanh đã tới.

Quỳ dưới đất, cẩn thận bôi thuốc cho ta.

Lúc băng bó, tay run đến mức không ra hình dạng gì.

Ông ta biết, sau vài vết thương nhỏ bé này, là sóng lớn ngập trời.

Ngự y rời đi, một nam nhân toàn thân mặc đồ đen, như quỷ mị xuất hiện giữa đại điện.

Quỳ một gối xuống đất.

“Tham kiến bệ hạ.”

“Đi tra.”

Phụ hoàng ôm ta, chỉ nói hai chữ.

“Tra Hoàng hậu, tra Trấn Quốc Đại Tướng quân.”

“Tra tất cả mọi chuyện từ khi họ quen biết nhau, một chuyện cũng không được bỏ sót.”

“Tuân lệnh.”

Huyền Ưng nhận mệnh, thân ảnh lóe lên rồi biến mất.

Đến không bóng, đi không tăm hơi.

Phụ hoàng ôm ta, đi qua đi lại trong điện.

Nội tâm người, hiển nhiên không bình tĩnh như vẻ ngoài.

Thê tử tin tưởng, Tướng quân trọng dụng.

Hai người thân cận nhất ấy, lại liên thủ phản bội người.

Nỗi đau ấy, chẳng khác nào khoét tim.

Ta ngoan ngoãn ở trong lòng người.

Ta cần cho người thời gian, để tiếp nhận tất cả chuyện này.

Cũng cần cho người thời gian, để tích tụ lửa giận.

Lửa giận càng thịnh, sấm sét sau này giáng xuống mới càng mãnh liệt.

Rất lâu sau.

Phụ hoàng dừng bước.

Người ôm ta, đi đến bên cửa sổ.

Nhìn màn đêm sâu thẳm bên ngoài.

“Minh Châu, từ hôm nay trở đi, con sẽ ở tại Càn Thanh cung.”

“Ở bên cạnh phụ hoàng.”

“Phụ hoàng đích thân trông chừng con, sẽ không để bất kỳ ai làm hại con nữa.”

Đây là lời hứa.

Cũng là lời tuyên cáo.

Đặt ta ở Càn Thanh cung, đặt dưới mí mắt của người.

Đây là sự bảo vệ cực hạn dành cho ta.

Đồng thời, cũng là truyền đạt một tín hiệu rõ ràng tới toàn bộ hậu cung, đặc biệt là tới Hoàng hậu ở Phượng Loan điện.

Người bắt đầu nghi ngờ bà ta rồi.

Người không còn tin tưởng bà ta nữa.

Ta đặt bàn tay nhỏ của mình lên bàn tay lớn của người.

Ta biết, đây chỉ là bước đầu tiên.

Lật đổ Hoàng hậu và Tướng quân, sẽ không dễ dàng như vậy.

Thế lực của họ trong cung và trong triều đan xen chằng chịt, vô cùng to lớn.

Điều ta cần làm, là không ngừng cung cấp cho phụ hoàng “chứng cứ”.

Dùng “vô tình” của một đứa trẻ, từng chút từng chút xé toạc lớp ngụy trang của họ.

Khiến họ trong cơn giận dữ của phụ hoàng, hóa thành tro tàn.

Đúng lúc ấy, bên ngoài truyền đến tiếng bẩm báo của thái giám.

“Bệ hạ, Quý phi nương nương cầu kiến ngoài điện.”

Quý phi?

Bà ta đến làm gì?

Ta nhớ, kiếp trước, Quý phi là tử địch của Hoàng hậu.

Hai người đấu đá nửa đời.

Cuối cùng, cả gia tộc Quý phi bị Hoàng hậu và Tướng quân liên thủ lật đổ, kết cục thê thảm.

Kiếp này, bà ta đến nhanh như vậy.

Xem ra sóng gió trên buổi tiệc bắt đồ đoán tương lai đã truyền khắp hậu cung.

Những nữ nhân giỏi nhất trong việc nghe ngóng tin đồn, đã bắt đầu hành động.

Phụ hoàng trầm mặc một lát.

“Cho nàng vào.”

Một cơ hội, đã chủ động đưa đến trước cửa.

04

Quý phi mặc một thân cung trang màu hồng phấn, uyển chuyển bước vào.

Nàng ta rất đẹp, là kiểu đẹp mang theo tính công kích.

Mày cong mắt xếch, môi đỏ răng trắng.

Hoàn toàn là hai phong cách khác biệt với vẻ đoan trang hiền thục của Hoàng hậu.

“Thần thiếp tham kiến bệ hạ.”

Nàng hành lễ vạn phúc, tư thái tao nhã, không thể bắt bẻ nửa điểm.

“Thần thiếp nghe nói Minh Châu công chúa bị kinh hãi, trong lòng lo lắng, đặc biệt đến thăm.”

Ánh mắt nàng rơi xuống người ta.

Mang theo vài phần dò xét, vài phần hiếu kỳ.

Phụ hoàng không cho nàng đứng dậy.

Người cứ thế từ trên cao nhìn xuống nàng.

“Ngươi có lòng.”

Giọng điệu nhàn nhạt, không nghe ra vui buồn.

Quý phi vẫn giữ tư thế hành lễ, cúi đầu.

“Chăm sóc công chúa, chia sẻ ưu phiền cho bệ hạ, là bổn phận của thần thiếp.”

Nàng rất thông minh.

Không trực tiếp nhắc đến Hoàng hậu, cũng không tỏ vẻ hả hê.

Chỉ bày tỏ sự quan tâm và trung thành của mình.

Phụ hoàng trầm mặc một lát.

“Đứng lên đi.”

“Tạ bệ hạ.”

Quý phi đứng thẳng người, cẩn thận từng li từng tí bước đến bên long sàng.

“Công chúa điện hạ thật là ngọc tuyết đáng yêu, vừa nhìn đã biết là người có phúc khí.”

Nàng mỉm cười, muốn đưa tay sờ mặt ta.

Ta nhìn nàng.

Nhìn cây kim bộ dao trên đầu nàng.

Trên đỉnh kim bộ dao là một con phượng hoàng.

Trong miệng phượng hoàng ngậm một chuỗi trân châu.

Phía dưới cùng là một chiếc trâm nhọn sắc.

Ánh vàng lấp lánh, rất sắc bén.

Cơ hội của ta đến rồi.

Ngay khoảnh khắc tay Quý phi sắp chạm vào ta.

Ta “oa” một tiếng, lại khóc lên.

Vừa khóc, vừa dùng ngón tay nhỏ chỉ vào cây kim bộ dao trên đầu nàng.

Thân thể còn không ngừng rúc vào lòng phụ hoàng.

Làm ra dáng vẻ cực độ sợ hãi.

Tất cả mọi người đều ngây người.

Tay Quý phi cứng đờ giữa không trung, sắc mặt trong nháy mắt trắng bệch.

“Bệ hạ, thần thiếp…”

Nàng hoảng rồi.

Tưởng rằng ta không thích nàng, tưởng rằng phụ hoàng sẽ vì thế mà giáng tội nàng.