Đêm trước hôn yến, vị hôn phu Chiến Thần của ta đột ngột dắt theo linh sủng muốn hạ phàm lịch kiếp.

“Yêu Yêu theo ta từ khi còn chưa hóa hình. Nàng chỉ mong trước lúc ta thành thân có được ta trọn một đời. Nàng đừng hiểu lầm.”

Con hồ ly kia nở nụ cười khiêu khích:

“Đúng vậy đó, Nguyệt Lão tỷ tỷ, chủ nhân chẳng qua là không muốn phụ lòng ta thôi.”

Chư thần có mặt thấy vậy liền nhao nhao chúc mừng.

Thần Tài cười ha hả:

“Nếu đã vậy, ta tặng hai người xuống trần sẽ có tiền tài đếm không xuể.”

Tư Mệnh không chịu kém:

“Ta cũng góp phần. Ta cho hai người sinh ra trong danh gia vọng tộc, cả đời phú quý nhàn tản.”

Quan Âm Tống Tử sợ chậm chân:

“Sao có thể thiếu ta? Ta ban cho hai người con cái song toàn, gia đình viên mãn.”

Tình thế đã đến mức ấy,

ta khẽ mỉm cười.

Thuận tay nhón lấy một sợi tơ hồng, buộc lên người bọn họ.

“Ta tặng hai người một sợi hồng tuyến. Như vậy sau khi xuống trần, nhất định sẽ tìm thấy nhau.”

1

“Ti Nguyệt, nàng đừng náo nữa.”

“Coi như ta nợ nàng. Trăm năm sau, ta nhất định sẽ bù đắp cho nàng thật tốt.”

Lăng Tiêu dường như cho rằng ta lại ghen tuông, giọng đầy khó chịu trách móc.

Ta cười.

“Ta không có ý gì khác, chỉ là không muốn hai người lưu lại tiếc nuối mà thôi.”

Nghe ta nói vậy, sự đề phòng trong mắt Lăng Tiêu cuối cùng cũng tan biến.

Hắn thở phào, nở với ta một nụ cười áy náy.

“Đa tạ nàng đã thấu hiểu.”

Hắn không nhìn ta thêm một lần nào nữa, nắm tay Bạch Yêu Yêu, đầy mong chờ bước về phía Đài Luân Hồi.

“Ti Nguyệt, đợi ta trở về, hôn yến của chúng ta vẫn sẽ tổ chức như cũ.”

Hai người sóng vai nhảy xuống, thân ảnh lập tức bị ánh sáng luân hồi nuốt trọn.

Ánh mắt các tiên thần xung quanh nhìn ta tràn đầy thương hại và cảm thông.

Nụ cười dịu dàng trên mặt ta rốt cuộc cũng thu lại, thay vào đó là một đường cong lạnh lẽo nơi khóe môi.

Hồng tuyến?

Không.

Đó là thánh vật thượng cổ — “Xích Duyên Tỏa Liên”.

Một khi đã buộc lên, dù lên tận bích lạc, xuống tận hoàng tuyền, đời đời kiếp kiếp, vĩnh viễn không thể chia lìa.

Sau khi Lăng Tiêu và Bạch Yêu Yêu nhảy xuống Đài Luân Hồi, điện Nhân Duyên của ta yên tĩnh hơn hẳn.

Không còn con hồ ly tinh kia thỉnh thoảng “vô tình” khiêu khích,

cũng không còn Lăng Tiêu tự cho là “thấu hiểu”, đến cả không khí cũng trở nên trong lành.

Ta vẫn như thường ngày vì sinh linh tam giới mà se duyên, cắt đứt nghiệt duyên.

Tháng ngày trôi qua bình lặng, tựa như màn náo kịch trước hôn lễ kia chưa từng xảy ra.

Cho đến một ngày sau mười năm.

Ta đang chỉnh lý quyển sổ nhân duyên mới gửi đến, trong lòng bỗng truyền đến một trận rung động rất khẽ.

Đó là một tia nguyện lực hương hỏa từ nhân gian, mang theo dấu ấn linh lực quen thuộc vô cùng.

Là Lăng Tiêu.

Ngón tay ta khựng lại, khẽ nhắm mắt.

Thần niệm theo sợi liên hệ ấy, tức khắc giáng xuống một ngôi miếu Nguyệt Lão nơi phàm trần.

Khói hương lượn lờ, tượng thần của ta được phụng thờ trên cao. Dưới bệ, một nam nhân mặc cẩm y đang quỳ gối.

Hắn không còn là vị Chiến Thần oai phong nơi thiên giới, mà là một nam tử phàm trần tuấn lãng.

Giữa mày bớt đi sát khí, thêm vào vài phần ấm áp của khói lửa nhân gian.

Chính là chuyển thế của Lăng Tiêu.

Hắn thành kính dập đầu, giọng nói theo sợi tín ngưỡng truyền thẳng vào thần hải của ta.

“A Nguyệt, ta và Yêu Yêu ở nhân gian đều rất tốt.”

“Thần Tài và Tư Mệnh tinh quân quả nhiên không thất tín. Chúng ta sinh trong nhà phú quý, áo cơm vô lo.”

Hắn ngẩng đầu, ngước nhìn tượng thần của ta, trong mắt tràn đầy tình ý quyến luyến,

tựa hồ có thể xuyên qua thân tượng đất vàng kia nhìn thấy ta nơi cửu thiên.

“Nàng đừng lo, ta không quên ước định của chúng ta.”

“Đời này, ta đã cho Yêu Yêu những gì nàng muốn, từ nay không còn nợ nàng ấy điều gì nữa.”

Ta lạnh lùng “nhìn” hắn, không nói một lời.

Dường như hắn cũng không cần ta đáp lại, chỉ tự mình tiếp tục:

“À đúng rồi, Từ Hàng Tiên Tử cũng linh nghiệm vô cùng. Ba năm trước, Yêu Yêu sinh cho ta một bé trai, chúng ta đặt tên nó là ‘Niệm An’. Nay nàng ấy lại đang mang thai, e rằng chẳng bao lâu nữa chúng ta sẽ đủ nếp đủ tẻ.”

Trên gương mặt hắn tràn ngập niềm hạnh phúc và mãn nguyện của một người làm chồng, làm cha.

Biểu tình ấy, suốt vạn năm đính hôn với ta, ta chưa từng thấy qua.

“A Nguyệt,” hắn dịu dàng dặn dò, trong giọng nói mang theo sự đương nhiên không thể nghi ngờ,