Cố Viễn.

Tôi như bị sét đánh lần nữa, toàn thân cứng đờ.

Đầu óc ong ong, ký ức về một câu lạc bộ đại học ít người tham gia, mà tôi chỉ dự vài buổi rồi bỏ, như một hồn ma ngủ yên nhiều năm, đột ngột sống dậy kéo tôi xuống vực sâu hơn.

Tôi hoàn toàn không nhớ trong câu lạc bộ có người như vậy.

Nhưng giấy trắng mực đen, chứng cứ rành rành.

Đội trưởng Chu nghiêng người về phía trước, hai khuỷu tay chống lên bàn, đôi mắt sắc như chim săn mồi khóa chặt lấy tôi.

Giọng ông ta không lớn, nhưng từng chữ như bản án cuối cùng gõ mạnh vào tim tôi.

“Cô Bạch, cùng một câu lạc bộ đại học, đều am hiểu leo núi và thiết bị dã ngoại, đều căm hận Trần Phong đến tận xương tủy, lại cùng dùng một phương thức giết người gần như cố chấp và độc nhất.”

Ông ta dừng lại một nhịp, kéo dài sự dày vò của tôi.

“Bây giờ cô vẫn dám nói, giữa cô và Cố Viễn chỉ là trùng hợp sao?”

05

Tôi được tạm thời thả ra.

Lý do là chứng cứ chưa đủ.

Nhưng tôi biết, đó chỉ là tạm thời.

Tôi trở thành nghi phạm số một trong vụ “cùng người đàn ông lạ mặt mưu sát chồng”, bị giám sát chặt chẽ, cấm rời khỏi thành phố.

Đôi mắt sắc như chim ưng của đội trưởng Chu dường như luôn dõi theo tôi từ phía sau.

Tôi không thể ngồi chờ chết.

Tôi phải chứng minh rằng giữa tôi và Cố Viễn là hai đường thù hận hoàn toàn độc lập, trước khi ông ta tìm ra thêm những “chứng cứ” bất lợi.

Chúng tôi là trùng hợp, không phải đồng phạm.

Trở về căn nhà nơi tôi và Trần Phong đã sống chung suốt năm năm, mỗi góc đều phảng phất mùi của anh ta, khiến tôi buồn nôn từng cơn.

Nơi này không phải nhà, mà là lồng giam.

Nhưng tôi biết, nơi này cũng giấu những manh mối có thể cứu tôi.

Tôi loại trừ trước tiên tuyến điều tra về câu lạc bộ đại học.

Trong ký ức tôi thực sự không có chút ấn tượng nào về Cố Viễn.

Có thể anh ta chỉ là thành viên ghi danh cho có, hoặc thời gian tham gia hoạt động của chúng tôi hoàn toàn lệch nhau.

Nếu tiếp tục đào sâu hướng này, mối liên hệ giữa chúng tôi sẽ càng bị thắt chặt hơn.

Tôi phải tìm một bước đột phá khác.

Tôi phải chứng minh Cố Viễn có động cơ và kế hoạch độc lập.

Động cơ của anh ta đã quá rõ ràng —— tan cửa nát nhà vì Trần Phong.

Thứ tôi cần bây giờ là chứng cứ cho thấy anh ta một mình lên kế hoạch cho cuộc trả thù đồng quy vu tận này.

Tôi đeo găng tay, bắt đầu lục soát phòng làm việc của Trần Phong.

Anh ta là kiểu người tự luyến và tự phụ cực độ, thích giữ lại mọi chiến lợi phẩm chứng minh “thành công” của mình, cho dù thành công đó được xây trên xương máu kẻ khác.

Trong một ngăn kéo khóa kín, tôi tìm thấy hồ sơ cũ của công ty năm đó.

Bên trong ghi chép chi tiết cách Trần Phong làm giả sổ sách, giăng bẫy, chuyển toàn bộ khoản thâm hụt sang tên Cố Viễn, cuối cùng nuốt trọn tài sản, đẩy anh ta ra khỏi công ty với hai bàn tay trắng và khoản nợ khổng lồ.

Đây là động cơ trả thù của Cố Viễn.

Là cọng rơm cuối cùng đè chết anh ta và gia đình anh ta.

Nhưng thế vẫn chưa đủ.

Tôi cần chứng cứ, chứng cứ cho thấy Cố Viễn đã độc lập chuẩn bị kế hoạch giết người này.

Tôi không thể trông chờ cảnh sát.

Trong mắt họ, tôi đã bị nhuộm màu tội lỗi.

Tôi chỉ có thể dựa vào chính mình.

Mạo hiểm dưới sự giám sát, tôi dùng một chiếc điện thoại mới mua với sim không đăng ký danh tính để lên mạng.

Tôi tìm kiếm mọi thông tin liên quan đến Cố Viễn.

Phá sản, bị truy nợ, vợ con nhảy lầu…

Tin tức không dài, nhưng từng chữ như rỉ máu.

Tôi phát hiện sau khi phá sản, Cố Viễn trở thành tài xế xe tải đường dài, hành tung bất định.

Nhưng trong số các đơn hàng anh ta nhận, có một địa chỉ nhận hàng xuất hiện nhiều lần.

Một nhà kho bỏ hoang ở ngoại ô thành phố.

Một ý nghĩ điên rồ dần hình thành trong đầu tôi —— đến đó.

Ở đó có thể còn thứ gì Cố Viễn để lại.

Thứ có thể chứng minh tôi vô tội.

Tôi biết mọi hành động của mình đều bị giám sát.

Trước cửa nhà, trong khu chung cư, chắc chắn có những ánh mắt vô hình.

Nhưng tôi từng là Bạch Vi, người phụ nữ sống năm năm dưới sự kiểm soát và hành hạ của Trần Phong.

Không ai hiểu cách né tránh giám sát tốt hơn tôi.

Tôi lợi dụng hiểu biết về bố trí camera trong khu nhà để vạch ra một lộ trình tránh né hoàn hảo nhất.

Đêm khuya, tôi mặc bộ đồ thể thao đen, hòa mình vào bóng tối.

Tôi như một bóng ma, lặng lẽ rời khỏi căn nhà giam cầm tôi suốt năm năm.

Gió đêm của thành phố lần đầu tiên khiến tôi cảm nhận được tự do.

Dù phía trước tự do ấy có thể là vực sâu vạn trượng.

06

Nhà kho tràn ngập mùi ẩm mốc pha lẫn bụi đất.

Ánh trăng xuyên qua khung cửa sổ vỡ nát, hắt xuống nền những vệt sáng loang lổ.

Nơi này chất đầy đồ bỏ đi, như một góc bị cả thế giới lãng quên.

Tôi bật đèn pin điện thoại, luồng sáng rạch ngang bóng tối, soi rõ những hạt bụi bay lơ lửng.

Tôi bắt đầu tìm kiếm cẩn thận.