“Ha ha ha, dựa vào cái gì? Cố Thừa An ngoại tình, nếu có người phải tay trắng ra đi thì cũng phải là anh ta chứ,dựa vào đâu mà tôi phải ra đi trắng tay?”

Cách ăn nói thật sự quá khó coi.

Cố Thừa An nhíu mày: “An Ninh, đến lúc này rồi em đừng cứng miệng nữa, mau quỳ xuống xin lỗi mẹ đi, đừng làm ầm lên nữa.”

13

Thật buồn cười.

Người là do anh ta gọi tới, giờ lại đóng vai người trung lập giảng đạo lý.

Tôi không nhịn được, móc điện thoại ra, đưa đoạn video trước đó quay được cảnh Cố Thừa An và Tô Uyển thân mật trong thư phòng ra.

“Mẹ, hôm đó con trai mẹ chơi còn hăng hơn con. Tôi không làm ầm lên, cũng không làm loạn, chỉ bảo anh ta đưa con đi bệnh viện, như vậy đã coi như có tình có nghĩa lắm rồi.”

Mẹ chồng và Cố Thừa An đều không ngờ tôi lại quay video, sắc mặt lập tức lúc xanh lúc trắng.

Trong chốc lát, căn phòng yên lặng đến đáng sợ.

Cố Dậu Chi bước lên, trông có vẻ đáng thương.

“Mẹ ơi, con tiêu chảy cả ngày rồi, giờ dạ dày khó chịu lắm. Mẹ có thể nấu cho con chút cháo sườn cà rốt không?”

Tôi đáp: “Mẹ không rảnh, để dì giúp việc nấu cho con.”

Ánh mắt nó tối xuống, vẻ mặt có chút buồn bã.

“Mẹ, có phải mẹ… giận con rồi không?”

Tôi thấy buồn cười. Nó thật sự quan tâm sao?

Chẳng phải chính nó đã nói, nếu ly hôn thì sẽ theo ba nó sao?

Nếu đã vậy, tại sao tôi phải tiếp tục hy sinh cho một đứa con bạc bẽo.

Tôi nhìn thẳng về phía Cố Thừa An.

Từ lúc biết anh ta ngoại tình đến giờ, hai chúng tôi chưa từng nói chuyện nghiêm túc.

Tôi nhìn anh ta một cách nghiêm túc: “Cố Thừa An, bây giờ anh nói rõ cho tôi biết, có ly hôn hay không.”

Cố Thừa An không quen với việc tôi mạnh mẽ như vậy.

Anh ta lảng tránh, ho khan một tiếng.

“Chuyện này… tùy em.”

Tôi mắng thẳng: “Anh bớt giở trò vòng vo đi, anh biết tôi đang hỏi cái gì.”

Tôi không buồn nói nhảm: “Nếu anh muốn tiếp tục sống chung, thì hoặc là cắt đứt hoàn toàn với người phụ nữ bên ngoài, chúng ta nghiêm túc sống tiếp. Hoặc là anh nuôi bồ non, tôi nuôi trai trẻ, hai bên không can thiệp vào nhau.”

Mẹ chồng không dám tin:

“Cô còn dám đội mũ xanh cho con trai tôi?”

“Nó là tổng giám đốc một công ty, là độc đinh quý giá của nhà họ Cố, nuôi một con bồ bên ngoài thì có gì quá đáng?”

“Còn cô thì là thứ gì?!”

“Dùng tiền của con trai tôi mà trang điểm như yêu tinh, còn dám nghĩ đến chuyện đội mũ xanh cho nó, cô còn biết xấu hổ không?”

Lời còn chưa dứt, mẹ tôi đã bước vào.

Bà lạnh mặt nói: “Ai nói con gái tôi không biết xấu hổ?”

14

Nhà họ Cố trước giờ không biết chuyện tôi và mẹ đã làm hòa, nhất thời sắc mặt mẹ chồng cứng đờ.

Cố Thừa An cũng có chút lúng túng, cắn răng bước tới: “Mẹ, sao mẹ lại tới đây?”

Mẹ tôi trở tay tát thẳng vào mặt anh ta một cái.

Tiếng tát vang lên giòn tan, khiến ai nghe cũng phải giật mình.

Cái tát làm mọi người có mặt sững sờ.

Đợi đến khi tất cả hoàn hồn, mẹ chồng tôi gào lên một tiếng, lao tới: “A, bà già kia, bà lấy quyền gì đánh con trai tôi!”

Bà bị mẹ tôi giữ chặt hai tay, rồi cũng ăn thêm một cái tát.

“Tôi không chỉ đánh nó, mà còn đánh cả bà – cái mụ già ác độc này!”

“Suốt năm năm qua bà đã PUA* con gái tôi thế nào? Nó rõ ràng có của hồi môn, tiêu tiền cũng là tiền của mình, dựa vào cái gì mà nói nó ăn bám con trai bà?”

“Ngày nào cũng bắt nạt nó, ép nó học cái này cái nọ, hầu hạ chồng, phục vụ con, tôi biết hết.”

“Con gái tôi tuy không lớn lên bên tôi, nhưng ông bà ngoại của nó luôn coi nó là bảo bối. Bà chưa nuôi nó một ngày, dựa vào đâu mà chỉ tay năm ngón?”

Mẹ tôi càng mắng càng tức, lại đá thêm một cú.

“Đồ khốn, đồ già khọm, để bà bắt nạt con gái tôi, hôm nay tôi đánh chết bà luôn!”

Sau cơn nổi đóa, mẹ tôi ung dung vuốt lại tóc.

“Con gái, sao rồi?”

Tôi vừa muốn cười vừa muốn khóc, giơ ngón cái lên.

“Mẹ, mẹ ngầu quá trời.”

Rồi nhìn sang Cố Thừa An: “Giờ thì mẹ tôi cũng đến rồi, anh chọn đi. Hoặc là hai ta nghiêm túc sống tiếp, hoặc là ai chơi đường nấy.”

Mẹ chồng vẫn còn lăn lộn dưới đất gào khóc, Cố Thừa An tức đến phát run, trừng mắt nhìn tôi: “Ly hôn! Phó An Ninh, lần này cô quá đáng lắm rồi. Ai không ly là đồ chó!”

15

Tôi chờ câu đó lâu rồi.

Không nói một lời, quay đầu bước đi.

Trước khi ra cửa, tôi nhìn hai đứa con.

“Mẹ chỉ hỏi một lần, ai muốn đi theo mẹ?”

Dậu Chi né tránh ánh mắt tôi.

Tòng Chi thì hăng hái giơ tay: “Con! Mẹ ơi, con theo mẹ!”

“Vậy con mau đi thu dọn đồ đi. Đồ chơi gì đó đừng mang theo, đến nhà bà ngoại mẹ sẽ mua cái mới.”

Tòng Chi hí hửng chạy biến.

Cả nhà đi đến cổng lớn, Dậu Chi đuổi theo.

Nó nhìn tôi với vẻ mặt phức tạp, như không tin nổi: “Mẹ thật sự không quay về nữa sao?”

Tôi điềm nhiên nhìn nó: “Ừ, mẹ không quay về nữa.”

Không những không quay lại, mà cũng sẽ không giữ nó lại bên mình.