Đặc biệt là khi nhớ lại thân hình rắn rỏi, đầy sức sống của Trình Hành, so với ông chồng già ngoại tình này thì… thật khó chịu.

Tôi dứt khoát lật chăn bước xuống giường: “Anh muốn ngủ thì ngủ đi, tôi qua xem bọn nhỏ.”

Tôi trốn sang phòng của Tòng Chi, nó đang chui trong chăn xem iPad, thấy tôi liền nhét thẳng xuống gầm giường.

Tôi nói: “Thôi, đừng giấu nữa, mẹ không mắng con đâu.”

Tòng Chi vui vẻ lật người chui ra: “Mẹ, hôm nay sao mẹ không giận nữa vậy?”

“Tại mẹ mệt, không còn sức.”

Ra ngoài dạo cả ngày, đi gần hai vạn bước, còn sức đâu mà lo chuyện này.

Nhưng mà…

“Cái iPad này ở đâu ra vậy?”

“Là dì Uyển tặng con.”

Ồ, ra là đang mua chuộc trẻ con.

Tôi mệt rã rời, sắp ngủ gục đến nơi, thì Tòng Chi – thằng bé vẫn đang xem video – lặng lẽ bò lại gần.

Lặng lẽ quan sát sắc mặt tôi: “Mẹ ơi, mẹ không giận vì con xem video ngắn à?”

“Không giận…”

“Tại sao vậy?”

“Ừm, không vì sao cả.”

Trước kia không cho con xem là vì sợ hại mắt.

Còn giờ không mắng nữa… là vì không quan tâm.

Câu nói còn chưa dứt, tôi đã ngủ mất.

Không hề biết rằng, Tòng Chi đang rón rén nằm xuống cạnh tôi.

Nó sinh non, từ nhỏ đã nhạy cảm và tinh tế, cảm nhận được sự bất thường nhưng không thể diễn tả.

Chỉ biết đặt iPad về lại đầu giường, rồi chui vào lòng mẹ.

Bàn tay phải theo thói quen nắm lấy ngón áp út của mẹ, thì thầm: “Mẹ ơi, mẹ đừng giận con, con không chơi iPad nữa đâu.”

Chui đầu vào nách mẹ.

Ngửi mùi hương dịu nhẹ từ mẹ, lòng mới dần bình yên trở lại.

10

Hôm sau là cuối tuần, Cố Thừa An ở nhà.

Anh ta bị tôi phớt lờ cả đêm, sắc mặt khó coi.

Cố Dậu Chi thì không nhận ra điều gì, vừa ăn sáng vừa nói: “Ba ơi, khi nào dì Uyển rảnh, con muốn chơi game với dì ấy.”

Cố Thừa An cố ý liếc nhìn tôi: “Giờ ba gọi tài xế đi đón liền.”

Rõ ràng là muốn kích tôi cãi nhau.

Tôi chẳng buồn để ý.

Buổi chiều có hẹn gặp Trình Hành, ăn xong còn tranh thủ ở nhà tập yoga.

Không hiểu sao hôm nay Tòng Chi cứ bám theo tôi suốt.

“Oa, mẹ giỏi quá à, động tác khó vậy mà mẹ cũng làm được.”

Tôi nhìn đôi mắt tròn xoe của con, trong lòng bỗng mềm lại.

Không nhịn được xoa đầu nó: “Muốn tập cùng mẹ không? Mẹ dạy con nhé.”

“Dạ muốn~”

Đang chơi với Tòng Chi thì Tô Uyển tới.

Tay xách đầy túi, toàn là đồ cho Dậu Chi và Tòng Chi.

Bên trong có bánh kem, gà rán, xiên nướng, còn có mấy cốc lớn Coca.

Tô Uyển nhìn tôi cười: “A, cô Cố cũng ở nhà à? Xin lỗi nha, tôi không mua phần của cô.”

Cố Thừa An cười khẩy: “Giờ cô ấy khí chất cao lắm, mấy món ăn này cô ấy không thèm đâu.”

Nói xong, gọi luôn cả Tòng Chi qua ăn.

Tòng Chi lắc đầu, lấy iPad đưa trả cho Tô Uyển rồi chạy lại phía tôi: “Con không đi đâu, con ở với mẹ.”

Trên mặt Tô Uyển thoáng qua vẻ lúng túng, rồi quay sang gọi Dậu Chi ăn uống.

Cô ta trông chẳng khác gì nữ chủ nhân căn nhà này, quen tay lấy đồ trong bếp, pha cà phê cho Cố Thừa An, rót Coca cho Dậu Chi.

Ba người ăn uống vui vẻ xong, Cố Thừa An vào thư phòng, Tô Uyển cũng đi theo.

Chỉ còn lại Dậu Chi ngồi một mình ở bàn ăn, ôm bụng nói không khỏe.

Nó gần như vô thức nhìn về phía tôi: “Mẹ ơi, con đau bụng…”

Nhưng lại thấy tôi đang ôm Tòng Chi, chẳng hề để ý gì đến nó.

11

Cố Dậu Chi đành phải lớn tiếng lặp lại: “Mẹ ơi, con đau bụng.”

Nếu là trước đây, chắc chắn tôi đã vội vàng cầm chìa khóa xe chạy đi.

Nhưng giờ, tôi chỉ lạnh lùng hướng ra không khí mà hét: “Cố Thừa An.”

Một lúc lâu sau, hai người trên lầu mới bước ra.

Môi Tô Uyển đỏ ửng, khóa quần của Cố Thừa An còn chưa kéo lên.

“Có chuyện gì vậy?”

“Con trai anh đang không khỏe kìa!”

Cố Dậu Chi thể chất giống ba, hệ tiêu hóa rất nhạy cảm, không chịu được đồ nhiều dầu.

Thêm việc dị ứng cà chua, hễ ăn vào là đau bụng.