Hắn mặc đồ phạm nhân, tay bị còng, mới vài ngày không gặp mà trông như già đi cả chục tuổi.

Hắn không còn là cậu ấm nhà họ Cố từng ngạo nghễ năm nào, mà chỉ là một kẻ tù tội tàn tạ, đôi mắt trống rỗng, mặt mũi tàn tạ.

Dường như hắn cảm nhận được ánh mắt của tôi, liền ngẩng đầu lên nhìn về phía tôi.

Ánh mắt chạm nhau.

Môi hắn mấp máy vài chữ.

Tôi đọc được.

Hắn nói: “Anh sai rồi.”

Tôi không biểu cảm gì, quay người rời khỏi trụ sở cảnh sát.

Một câu “anh sai rồi”, muốn xóa sạch tất cả tổn thương mà anh đã gây ra sao?

Đã quá muộn rồi.

Bên ngoài, xe của Trần Tĩnh đã đợi sẵn.

“Mọi chuyện kết thúc rồi.” Bà đưa tôi ly cà phê nóng.

Tôi đón lấy, hơi ấm từ lòng bàn tay lan khắp người.

“Cảm ơn mẹ.”

Lần này, tôi gọi một cách cam tâm tình nguyện.

Trần Tĩnh mỉm cười, khởi động xe.

“Từ giờ, đừng gọi mẹ là ‘mẹ’ nữa.”

Tôi ngẩn ra.

“Gọi là… Chủ tịch Trần.”

Bà nghiêng đầu, nháy mắt tinh nghịch với tôi.

“Hoặc, gọi là chị Tĩnh cũng được.”

Tôi bật cười.

Phải rồi, chúng tôi không còn là mẹ chồng – nàng dâu.

Chúng tôi là cộng sự, là đồng đội, là bạn chiến đấu thân thiết nhất.

Biến cố nhà họ Cố gây chấn động giới thương trường.

Nhưng dưới bàn tay cứng rắn của Trần Tĩnh và phong cách quyết liệt của tôi, công ty nhanh chóng ổn định trở lại.

Toàn bộ cổ phần từng thuộc về cha con họ Cố đều bị Trần Tĩnh thu hồi.

Còn tôi – bằng năng lực thực sự – đã hoàn toàn đứng vững trong nội bộ công ty.

Tại một buổi họp cổ đông, Trần Tĩnh công khai trước tất cả mọi người tuyên bố:

Chuyển nhượng 10% cổ phần công ty cho tôi – hoàn toàn miễn phí.

“Đây là phần mà Tô tổng xứng đáng được nhận.” Bà nói dứt khoát. “Không có cô ấy, sẽ không có Tập đoàn Cố thị ngày hôm nay.”

Tôi trở thành cổ đông lớn thứ hai của công ty – tài sản ròng vượt hơn trăm triệu.

Từ một bà nội trợ bị chồng ruồng bỏ, tôi đã vươn lên làm nữ vương của một đế chế thương nghiệp.

Tôi chỉ mất đúng một tháng.

Một tháng – như một giấc mộng.

Nhưng chỉ mình tôi hiểu, sau giấc mộng ấy là bao nhiêu đêm trắng, bao nhiêu ly cà phê đắng, bao nhiêu lần cắn răng chịu đựng mà không thể khóc.

Thủ tục ly hôn với Cố Ngôn cũng được giải quyết nhanh gọn.

Anh ta ra đi tay trắng, không nhận được một xu.

Tôi không gặp anh ta lần nào nữa – luật sư lo hết.

Khoảnh khắc cầm trên tay tờ giấy ly hôn, lòng tôi vô cùng bình thản.

Ba năm hôn nhân, như một trận cảm cúm dữ dội – tuy khó chịu, nhưng rồi cũng khỏi.

Mà giờ, tôi đã khỏe rồi.

Về phần Lâm Vi Vi, cô ta giữ đúng lời hứa – biến mất hoàn toàn sau ngày Cố Ngôn bị bắt.

Tôi cũng không truy cứu cô ta nữa.

Với một người mất chỗ dựa, nợ nần chồng chất, sống trong hoảng sợ mỗi ngày – có lẽ đó mới là hình phạt tốt nhất.

Cuộc sống dường như cuối cùng đã trở lại quỹ đạo.

Tôi và Trần Tĩnh – nay đã trở thành “cặp nữ vương” nổi bật nhất giới thương trường.

Chúng tôi cùng nhau dự hội thảo kinh tế, khảo sát dự án quốc tế, thương lượng sát ván trên bàn đàm phán.

Là đối tác hiểu ý nhất, cũng là người thân gần gũi nhất.

Tối hôm ấy, sau tiệc ăn mừng thương vụ thâu tóm quốc tế thành công, chúng tôi về lại Vân Đỉnh Trang Viên.

Trần Tĩnh có vẻ hơi mệt.

“Tô Tình, ngồi uống với chị một ly nhé.”

Chúng tôi ngồi ngoài ban công, gió đêm mát rượi, tay cầm ly rượu vang.

“Em biết không?” Trần Tĩnh khẽ lắc ly, nhìn về ánh đèn rực rỡ xa xa. “Có lúc chị tự hỏi, nếu năm xưa chị không nhẫn nhịn, mà chọn ly hôn Cố Chấn Hùng luôn, thì giờ sẽ thế nào.”

“Có thể đã tránh được rất nhiều vòng vèo.” Tôi nói khẽ.

“Ừ.” Bà cười tự giễu. “Nhưng khi ấy, chị không có dũng khí như em.”

“Nhờ em, chị mới thấy – hóa ra mình cũng có thể sống một cuộc đời khác.”

Bà nâng ly: “Tô Tình, chúc mừng em. Và cũng chúc mừng chính chúng ta.”

Tôi cụng ly với bà.

“Chúc mừng chúng ta.”

Tiếng ly chạm nhau trong đêm, vang lên trong trẻo đến lạ.

Đúng lúc ấy, điện thoại tôi reo lên.

Là một số lạ, hiện vị trí ở một huyện nhỏ xa xôi.

Tôi ngập ngừng một chút, rồi vẫn nghe máy.

Đầu bên kia, là một giọng già nua xa lạ.

“Xin hỏi… có phải là cô Tô Tình không?”

“Vâng, tôi nghe đây. Xin hỏi bà là…”

“Tôi là… là bà nội của Cố Ngôn.”

11
Bà nội của Cố Ngôn?

Tôi sững người.

Suốt ba năm hôn nhân, tôi chỉ gặp bà một lần – vào ngày cưới.

Bà sống ở quê, nghe nói sức khỏe không tốt, Cố Ngôn cũng hiếm khi nhắc đến bà.

“Cháu… chào bà.” Tôi có phần lúng túng.

“Đứa bé ngoan… bà… bà xem tin tức mới biết chuyện của Cố Ngôn và cha nó.”

Giọng người già trĩu nặng mệt mỏi và buồn bã.

“Là bà dạy dỗ chúng không tốt… là bà có lỗi với cháu, cũng có lỗi với Trần Tĩnh.”

“Bà ơi, xin bà đừng nói vậy. Đây không phải lỗi của bà.”

“Bà biết, cháu là một đứa rất tốt.” Bà thở dài. “Bà gọi chỉ để nói với cháu một tiếng xin lỗi.”

“Còn nữa… mấy hôm trước Cố Ngôn có gửi cho bà một bức thư.”