Trần Tĩnh nhìn hắn, ánh mắt không hề giận dữ, chỉ còn lại một tia thương hại.

“Dựa vào việc cô ấy họ Tô. Còn anh – rất nhanh thôi – sẽ không còn mang họ Cố nữa.”

“Kể từ hôm nay, tôi, Trần Tĩnh, chính thức cắt đứt quan hệ mẹ con với anh.”

“Anh và ông bố cặn bã của anh – cút khỏi nhà họ Cố.”

8
“Cắt đứt quan hệ mẹ con?”

Cố Ngôn như bị sét đánh trúng, đứng chết lặng, lẩm bẩm như không thể tin nổi.

Có lẽ cả đời hắn chưa từng nghĩ rằng người mẹ luôn chiều chuộng hắn mọi bề, lại có thể nói ra lời tuyệt tình đến thế.

Sắc mặt Cố Chấn Hùng càng khó coi hơn nữa, ông ta chỉ tay vào Trần Tĩnh, môi run rẩy nhưng không thốt nên lời.

Ông ta biết, mọi chuyện đã kết thúc.

Trần Tĩnh không thèm liếc nhìn họ thêm lần nào, mà quay sang tôi.

“Tô Tình… không, phải gọi là Tổng Giám đốc Tô.” Bà công khai thay đổi cách xưng hô trước mặt tất cả mọi người. “Công ty, giao lại cho cô.”

Tôi đứng dậy, đón nhận ánh nhìn của cả phòng, bình tĩnh gật đầu.

“Chủ tịch yên tâm, tôi nhất định không làm phụ lòng.”

Khoảnh khắc này, tôi không còn là người vợ từng nép sau lưng chồng năm nào.

Tôi là Tổng Giám đốc Tập đoàn Cố thị – Tô Tình.

Cuộc họp cổ đông kết thúc trong sự im lặng đầy ngột ngạt.

Cha con Cố Chấn Hùng và Cố Ngôn như kẻ mất hồn, bị bảo vệ “mời” ra khỏi phòng.

Khi đi ngang qua tôi, Cố Ngôn dừng lại, trừng mắt nhìn tôi bằng ánh mắt đầy oán độc mà tôi chưa từng thấy bao giờ.

“Tô Tình, cứ đợi đấy. Tôi sẽ không tha cho cô đâu.”

Tôi nhìn hắn, cười nhạt.

“Tôi chờ.”

“Nhưng trước hết, anh nên nghĩ cách trả lại mấy triệu mà anh đã chiếm dụng từ công ty đi.”

“Không thì, đơn kiện của tôi sẽ sớm đến tay anh thôi.”

Mặt Cố Ngôn lập tức tím bầm như gan heo.

Những ngày sau đó, tôi bận đến mức chân không chạm đất.

Trần Tĩnh trao cho tôi toàn quyền, và sự hậu thuẫn mạnh mẽ nhất.

Bà cử đội ngũ giỏi nhất của mình hỗ trợ tôi sắp xếp lại công ty, xử lý mớ hỗn độn do cha con nhà họ Cố để lại.

Tôi chỉ ngủ mỗi đêm bốn, năm tiếng, vận hành như một con quay không ngừng nghỉ.

Dù mệt, nhưng trong lòng lại vô cùng mãn nguyện.

Tôi nhanh chóng nắm được toàn bộ các dự án, gặp mặt từng đối tác quan trọng.

Bằng năng lực chuyên môn và sự quyết đoán, tôi dần thay đổi cái nhìn của những nhân sự từng nghi ngờ mình.

Họ bắt đầu gọi tôi là “Tô tổng”, trong giọng nói đã có sự kính trọng thật sự.

Một tuần sau, tôi đang xem báo cáo dự án trong văn phòng thì nhận được một cuộc gọi ngoài dự kiến.

Là Lâm Vi Vi.

Giọng cô ta không còn kiêu ngạo như trước, mà trở nên rụt rè, mang theo vẻ cầu xin.

“Tô… Tô tổng, chị có chút thời gian không? Em muốn nói chuyện một chút.”

“Tôi không có gì để nói với cô.” Tôi lạnh lùng đáp lại.

“Đừng! Xin đừng cúp máy!” Cô ta vội vàng nói tiếp. “Là về Cố Ngôn! Anh ta… sắp phát điên rồi!”

Tôi nhướn mày, ra hiệu cho cô ta nói tiếp.

“Anh ta bị đuổi khỏi nhà, không một xu dính túi, đến tìm em mượn tiền. Em không cho, thế là ngày nào anh ta cũng đứng chặn trước cửa nhà, vừa khóc vừa phá, còn đập đồ của em!”

“Sáng nay, anh ta còn uy hiếp em. Nói nếu em không giúp anh ta trả mấy triệu kia, anh ta sẽ bêu hết chuyện giữa hai đứa lên mạng, khiến em thân bại danh liệt!”

Giọng Lâm Vi Vi bắt đầu nghẹn ngào.

“Tô tổng, em cầu xin chị, tha cho em đi! Em và anh ta thực sự đã không còn gì nữa rồi! Số tiền kia… em bằng lòng tìm cách trả lại cho công ty! Xin chị đừng kiện em!”

Nghe cô ta cầu xin, tôi chỉ thấy châm biếm.

Người từng cười nhạo tôi không thể sống thiếu đàn ông, giờ lại bị chính người đàn ông đó dồn đến đường cùng.

Đúng là nhân quả có mắt.

“Đó là việc giữa cô và Cố Ngôn, không liên quan đến tôi.”

“Có liên quan mà! Tô tổng!” Lâm Vi Vi vội nói, “Em biết một bí mật! Một bí mật liên quan đến Cố Chấn Hùng! Nó đủ để khiến ông ta thân bại danh liệt!”

Trong lòng tôi khẽ động.

“Nói nghe thử xem.”

“Là do Cố Ngôn nói khi say…” Giọng cô ta hạ xuống cực thấp, “Anh ta nói… cha anh ta – Cố Chấn Hùng – từng làm mờ hồ sổ sách trong một dự án ở nước ngoài những năm đầu công ty. Và… đã có người chết.”

9
Tim tôi như ngừng đập một nhịp.

Có người chết?

“Nói rõ hơn đi.” Giọng tôi vô thức trở nên nghiêm túc.

“Em… em cũng không rõ lắm.” Giọng Lâm Vi Vi run rẩy. “Lúc đó Cố Ngôn uống say, nói năng lung tung. Đại khái là hơn mười năm trước, công ty từng có một dự án khai thác mỏ ở Đông Nam Á. Để kịp tiến độ, biện pháp an toàn không được đảm bảo, dẫn đến một vụ tai nạn khiến mấy công nhân bản địa thiệt mạng.”

“Cố Chấn Hùng vì muốn che giấu, đã dùng một khoản tiền lớn mua chuộc quan chức địa phương để bịt miệng. Chuyện này trong công ty chỉ có ông ta và vài người thân tín biết.”

“Cố Ngôn còn nói, lúc đó cha hắn đã làm một sổ sách giả, đem khoản tiền bịt miệng đó hợp thức hóa thành chi phí mua thiết bị, gài vào sổ sách.”

Bàn tay cầm điện thoại của tôi siết lại không hay biết.

Nếu những gì Lâm Vi Vi nói là thật, thì đây không còn là tranh chấp nội bộ nữa.

Mà là án hình sự.

“Cô có bằng chứng gì không?”