Chậm rãi quay người, nhìn anh.
“Anh nói gì cơ?”
Anh bị ánh mắt tôi dọa cho giật mình, nhưng vẫn cứng giọng: “Chuyện hôm nay, dù sao em cũng ra tay. Bà là người lớn mà…”
“Bà ấy ra tay trước.”
“Anh biết, nhưng em cũng không nên đánh lại…”
“Thế tức là bà ấy đánh em thì được, em đánh lại thì sai?”
“Anh không có ý đó…”
“Vậy anh có ý gì?”
Anh há miệng, nhưng không thốt nên lời.
Tôi nhìn anh, lòng chỉ còn lại sự lạnh lẽo.
Đây là chồng tôi sao?
Ba năm kết hôn, chưa một lần anh đứng về phía tôi.
“Kiến Quân.” Giọng tôi bình thản. “Tôi hỏi anh một câu.”
“Câu… gì cơ?”
“Nếu một ngày nào đó, anh phải chọn giữa tôi và mẹ anh, anh chọn ai?”
Anh ta chết lặng.
“Cái… câu hỏi gì kỳ vậy…”
“Trả lời tôi đi.”
Mặt anh ta đỏ bừng, ấp úng, mãi mà không nói được lời nào.
Tôi đã chờ anh suốt ba mươi giây.
Anh vẫn không trả lời.
“Tôi hiểu rồi.” Tôi gật đầu. “Anh không cần trả lời nữa.”
Rồi tôi quay người, bước vào phòng ngủ, đóng cửa lại.
4.
Tối hôm đó, tôi ngủ trong phòng ngủ chính, Kiến Quân ngủ ngoài ghế sofa.
Sáng hôm sau, khi tôi dậy thì anh ta đã đi rồi.
Tôi liếc qua điện thoại.
Có hơn chục tin nhắn chưa đọc.
Phần lớn là từ họ hàng bên Kiến Quân.
Dì ba: “Tiểu Tô à, sao con lại có thể đánh mẹ chồng được? Bà ấy là người lớn mà.”
Dì hai: “Người trẻ phải biết điều. Mẹ chồng đánh con là vì muốn tốt cho con, con đánh lại thì sai rồi.”
Chị cả: “Tô Tô, chuyện hôm qua em cũng có phần sai. Em xin lỗi mẹ đi, mọi người là người một nhà, đừng vì chuyện nhỏ mà mất hòa khí.”
Tôi đọc từng dòng một.
Không một ai hỏi tôi: “Con có đau không?” Không một ai quan tâm: “Con có tủi thân không?”
Tất cả chỉ nói: Em nên xin lỗi. Em phải hiểu chuyện. Em phải nhẫn nhịn.
Tôi ném điện thoại qua một bên.
Không trả lời nữa.
Tôi đi rửa mặt, trang điểm, thay đồ, rồi ra ngoài đi làm.
Đến công ty, đồng nghiệp Tiểu Lý thấy tôi thì giật mình:
“Chị Tô! Mặt chị sao thế?”
Tối qua tôi không chườm đá, vết sưng đỏ vẫn chưa tan, trang điểm cũng không che nổi.
“Không sao, đụng trúng một cái thôi.”
Tiểu Lý bán tín bán nghi, nhưng không hỏi thêm.
Tôi ngồi vào bàn, bắt đầu làm việc.
Đến trưa, điện thoại lại vang lên.
Là Kiến Quân.
“Tiểu Tô, chiều tan làm em về sớm một chút, mẹ anh sẽ tới.”
Tôi ngẩn ra.
“Bà tới làm gì?”
“Để… bàn về chuyện hôm qua.”
Tôi cười khẩy.
“Bà tới để ‘bàn chuyện’, hay tới để bắt tôi xin lỗi?”
Kiến Quân im lặng vài giây, “Em không thể nói chuyện cho đàng hoàng được à?”
“Tôi nói sai gì sao?”
“Dù sao thì em cứ về là được.”
Anh ta cúp máy.
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình, lửa giận dâng lên từng đợt.
Mẹ chồng tát tôi—không xin lỗi.
Ngược lại còn muốn tới tận nhà để “bàn chuyện”.
Bàn gì? Bàn xem tôi có nên nhường nhà cho em chồng không? Bàn xem tôi có nên quỳ xuống xin lỗi không?
Tôi chợt không muốn về.
Nhưng nghĩ lại, tránh né không phải cách.
Có những thứ—cứ phải đối mặt.
Tan ca, tôi trở về nhà.
Trong phòng khách đã có ba người ngồi sẵn.
Mẹ chồng. Kiến Quân. Và em chồng Tô Nhã.
Tôi bước vào, cả ba cùng nhìn về phía tôi.
Sắc mặt mẹ chồng rất khó coi.
Kiến Quân cũng chẳng khá hơn.
Chỉ có Tô Nhã là ung dung, thậm chí còn nhoẻn miệng cười với tôi.
Tôi đặt túi xuống, ngồi đối diện họ.
“Có chuyện gì, nói đi.”
Mẹ chồng trừng mắt: “Cô còn mặt mũi hỏi? Hôm qua cô đánh tôi, chỉ có vậy thôi sao?”
Tôi nhìn thẳng vào bà: “Mẹ, hôm qua là mẹ ra tay trước. Con chỉ là tự vệ.”
“Cô còn dám lý luận?” Giọng mẹ chồng the thé. “Tôi là mẹ chồng cô! Là trưởng bối! Tôi đánh cô là để dạy dỗ cô! Cô dám đánh lại là ý gì? Còn xem tôi là mẹ chồng không?!”
“Tất nhiên là con xem mẹ là trưởng bối.” Giọng tôi bình tĩnh. “Nhưng nếu đã ra tay trước thì cũng đừng trách người khác đáp trả.”
“Cô…!”
Bà tức đến run người, quay sang Kiến Quân: “Anh nhìn đi! Nhìn xem anh cưới phải thể loại gì! Một chút phép tắc cũng không có!”
Kiến Quân nhìn tôi, lúng túng.
“Tiểu Tô… em xin lỗi mẹ anh một tiếng đi…”
“Dựa vào đâu?”
“Dựa vào đâu?” Mặt Kiến Quân cau lại, “Bà là mẹ anh, là người lớn!”
“Người lớn là được quyền đánh người?”
“Bà chỉ là… chỉ là nhất thời xúc động…”
“Bà xúc động thì được quyền tát tôi, còn tôi không được phản kháng?”
Kiến Quân nghẹn họng.
Bên cạnh, Tô Nhã cười khẩy: “Chị dâu đúng là nóng tính thật. Mẹ tôi nói chẳng sai, chị khó sống chung thật đấy.”
Tôi nhìn cô ta: “Em chồng cũng tới à? Tới để xem kịch hay để đòi chỗ ở?”
Nụ cười của cô ta cứng lại.
“Chị có ý gì?”
“Không có gì.” Tôi thản nhiên, “Chỉ muốn hỏi em, em có nhà, có tiền, sao nhất định phải chen vào căn hộ hai phòng ngủ của tôi?”
“Nhà em đang sửa…”
“Sửa bao lâu? Dự định ở bao lâu? Tiền nhà tính thế nào?”
“Tiền nhà gì chứ?” Tô Nhã trừng mắt. “Em là em gái ruột Kiến Quân! Ở nhà anh ruột còn phải trả tiền?”
“Nhưng nhà này không phải của Kiến Quân.” Tôi đáp. “Là tôi mua trước khi cưới. Tiền cọc 68 vạn do tôi trả. Mỗi tháng trả góp 6000, cũng là tôi trả. Em ở nhà tôi, sao lại không trả tiền?”
Mặt Tô Nhã biến sắc: “Chị… chị đúng là tính toán chi ly!”
“Tôi tính toán?” Tôi cười. “Vậy tôi hỏi, nhà em được chia sau ly hôn, trị giá bao nhiêu?”
Tô Nhã im lặng.
Tôi nói tiếp: “Hai trăm vạn đúng không? Còn một chiếc xe, và 50 vạn tiền mặt. Em ly hôn xong chẳng thiếu gì. Vậy sao không thuê nhà? Sao cứ nhất định phải chen chân vào nhà tôi?”
“Đó… đó là tiền của tôi!”
“Đúng vậy, là tiền của em.” Tôi gật đầu. “Vậy em dùng tiền đó thuê nhà ở không được à? Sao phải tới ở ké nhà tôi, không trả một xu?”
Mẹ chồng đột ngột đứng bật dậy.
“Cô câm miệng cho tôi!”
Bà chỉ tay vào mặt tôi, hét lớn: “Tô Nhã là con gái tôi! Nó về nhà mình ở là chuyện đương nhiên! Cô có tư cách gì mà nói nó?!”
“Tôi không có tư cách?” Tôi cũng đứng lên. “Mẹ, tôi nói lại một lần nữa—căn nhà này là của tôi. Tiền cọc tôi trả, tiền vay tôi gánh. Đây là nhà của tôi, không phải nhà các người.”
“Cô đã gả vào nhà tôi, thì là người nhà chúng tôi! Cái gì của cô cũng là của chúng tôi!”
“Nếu theo cách mẹ nói, con gái mẹ kết hôn mười năm, của cải của cô ấy cũng là của nhà chồng? Tiền và nhà cô ấy chia được sau ly hôn, có phải nên giao lại cho mẹ chồng cũ?”
Mẹ chồng nghẹn họng.
Mặt Tô Nhã tái mét.
Tôi nhìn hai mẹ con họ, chợt hiểu ra một điều—
Từ đầu đến cuối, mục tiêu của họ chỉ có một: căn nhà này.
Tô Nhã ly hôn, có nhà không ở, nhất quyết đến “ở nhờ” chỗ tôi.
Mẹ chồng thì tát tôi ngay giữa tiệc mừng thọ, để thị uy, ép tôi phải câm lặng gật đầu.
Còn chồng tôi thì sao?

