“Anh còn đó không?”
Không ngờ vừa gửi đi.
Tôi đã thấy một dấu chấm than đỏ chót.
“Đối phương đã bật xác minh kết bạn…”
Tôi bật khỏi giường như lò xo:
“Trời ơi!”
Không phải chứ, Lục Thanh Lãng xóa tôi rồi?
Ngoài kinh ngạc, trong lòng tôi còn dâng lên chút tức giận xen lẫn hụt hẫng.
Ít nhất anh cũng nói một tiếng chứ!
Lần này thì tôi thật sự không còn cơ hội giải thích nữa.
Tôi nằm vật xuống giường, hối hận đến mức ruột gan như xoắn lại.
Chỉ vì tham chút lợi nhỏ mà giờ đúng là nhặt được hạt vừng, mất cả quả dưa hấu.
Tôi hết mở rồi lại đóng trang thêm bạn của Lục Thanh Lãng.
Trong lòng anh, hình tượng của tôi chắc đã xấu đến không thể xấu hơn.
Lỡ tôi gửi lời mời mà anh không đồng ý, chẳng phải còn mất mặt hơn sao?
Suy nghĩ mãi, cuối cùng tôi vẫn quyết định bỏ cuộc.
Nhưng đêm đó, tôi trằn trọc mãi không ngủ được.
7
Ngày hôm sau là Chủ nhật.
Vốn dĩ tôi có thể ngủ một giấc thật đã để bù lại đêm mất ngủ hôm qua.
Nhưng cái ông chủ nhiệm chết tiệt ấy.
Sáng sớm đã gọi điện cho tôi.
Nói rằng thứ Hai trường sẽ tổ chức buổi tuyên truyền an toàn giao thông.
Bảo tôi qua hỗ trợ cảnh sát làm PPT.
Tôi nghe xong mà tê cả người.
Nhưng thân phận thấp cổ bé họng, tôi chỉ có thể lê thân xác mệt mỏi,
đội hai quầng thâm mắt to đùng mà đến trường.
Trong phòng làm việc của ban giám hiệu.
Chủ nhiệm đang tươi cười nói chuyện với một người đàn ông mặc đồ thường phục.
Thấy tôi đến, ông vội vẫy tay.
“Cô Lý, mau lại đây, tôi giới thiệu một chút.”
“Đây là cảnh quan của đội quản lý giao thông thành phố.”
Tôi lập tức bước lên, đưa tay ra bắt.
Nhưng vừa nhìn thấy mặt anh ta, tôi lại đứng hình.
Sao lại là Lục Thanh Lãng nữa.
Anh rõ ràng cũng rất kinh ngạc.
“Sao lại là cô?”
Tôi: “……”
Tôi tưởng tôi thích gặp anh lắm chắc?
Chủ nhiệm nhìn hai chúng tôi, nghi hoặc hỏi:
“Sao thế? Hai người quen nhau à?”
Tôi còn chưa kịp mở miệng, Lục Thanh Lãng đã nói trước:
“Không quen.”
Tôi: ……
Được, không quen thì không quen.
Chủ nhiệm nói:
“Lục cảnh quan, đây là cô Lý, giáo viên của trường chúng tôi. Có việc gì anh cứ hỏi cô ấy.”
Anh bán tín bán nghi:
“Giáo viên?”
Chủ nhiệm còn có việc khác, nghe điện thoại xong liền rời đi.
Lục Thanh Lãng nhìn tôi từ đầu đến chân với ánh mắt dò xét:
“Cô là giáo viên của trường này?”
Tôi gật đầu: “Đúng.”
Anh cười lạnh:
“Bây giờ nhà nước tuyển chọn giáo viên cũng qua loa đến mức này rồi sao?”
Tôi: ???
Ý anh là gì? Là tôi không xứng làm giáo viên à?
Tôi thấy mình nhất định phải nhân cơ hội này giải thích rõ ràng.
“Lục cảnh quan, giữa chúng ta có hiểu lầm.”
“Có vài chuyện tôi muốn giải thích với anh.”
Anh cắt ngang:
“Không cần. Hôm nay tôi đến đây là vì công việc.”
“Chuyện khác tôi không muốn nghe.”
“Hơn nữa tôi cũng không thấy giữa chúng ta có hiểu lầm gì.”
Tôi: “Lục cảnh quan…”
Anh giơ tay ngắt lời:
“Được rồi, mau nói cho tôi tình hình của trường các cô.”
“Đừng nói mấy lời thừa thãi nữa.”
“Cuối tuần rồi, tôi còn muốn về sớm.”
Nhìn bộ dạng đó của anh, tôi thật sự…
Thở dài, cũng tại tôi.
Tôi nhanh chóng trình bày tình hình của trường.
Anh cầm bút ghi chép liên tục.
Phải nói là dáng vẻ đó của anh thật sự rất đẹp trai.
Hoàn toàn đúng gu của tôi.
Đáng tiếc… đều do tôi cả!
Nói xong, anh đóng bút lại, nói với tôi:
“Được rồi, cảm ơn cô Lý.”
“Phiền cô đi một chuyến, cô có thể về.”
Tôi suy nghĩ một chút, vẫn muốn giải thích thêm.
“Lục cảnh quan…”
Anh làm động tác im lặng với tôi.
Rồi đi ra khỏi phòng trước.
Tôi: “Được rồi.”
Về đến nhà, tôi càng nghĩ càng thấy mình quá đáng.
Dù thế nào cũng phải giải thích rõ ràng với anh.
Thế là tôi hồi hộp gửi lại lời mời kết bạn cho anh.
Kết quả không ngoài dự đoán, anh không chấp nhận.
Lần này tôi thật sự hết cách.
Thôi vậy, có lẽ giữa tôi và anh không có duyên.
9
Gần đây Lục Thanh Lãng cũng đủ phiền rồi.
Trước hết là bà nội ép anh đi xem mắt.
Anh nghĩ mãi không hiểu, mình cũng đâu còn nhỏ.
Ngoại hình không tệ, công việc cũng ổn.
Có cần phải đi xem mắt sớm vậy không?
Bị ép bất đắc dĩ, anh chỉ có thể đồng ý trước.
Nghĩ rằng gặp mặt một lần coi như hoàn thành nhiệm vụ.
Ai ngờ đối tượng xem mắt hôm sau lại chính là “phụ nữ mang thai vi phạm” mà anh chặn lại hôm trước.
Lúc nghe cô nói bạn trai bỏ rơi mình,
anh còn cảm thấy cô có chút đáng thương.
Nhưng giờ nhìn cô đứng trước mặt mình.
Anh chỉ thấy quá sức hoang đường.
Mang thai mà còn đi xem mắt?
Là định tìm người đổ vỏ à?
Anh thẳng thắn nêu ra nghi vấn.
Không ngờ cô lại nói đã phá thai rồi.
Thật giả thế nào anh cũng không rõ.
Nhưng bất kể thật hay giả, cũng đủ vô lý.
Hơn nữa còn rất thiếu trách nhiệm.
Nhìn bề ngoài đoan chính như vậy.
Sao lại là kiểu người thế này?
Tóm lại, dù cô có thật sự phá thai hay không,
anh cũng chắc chắn mình sẽ không ở bên một người như vậy.
Thế là chưa ăn xong đã đứng dậy rời đi.
Về nhà còn mắng bà nội một trận.
Bảo bà đừng xen vào chuyện của mình nữa.
Suốt ngày toàn giới thiệu kiểu người gì không biết.
Tối đó buồn bực, anh một mình đến quán bar uống rượu.

