Tay tôi khựng lại.
Tôi quay đầu nhìn cô bé, ánh mắt chạm nhau.
Thật ra vừa rồi tôi đã đoán ra thân phận cô bé.
Ngồi xe lăn, dùng quỷ pháp, chỉ có một người.
Kẻ tà sư đã hạ câu điệp cho A Lục.
Tôi trầm giọng.
“Cô là Vu Thập Tam?”
Cô bé nheo mắt, chỉ tay về phía tôi, môi cong lên.
“Quả nhiên là cô.”
“Giải quyết xong thứ này, nợ giữa chúng ta tính sau.”
Tôi không đáp, chỉ lặng lẽ ngẩng đầu.
Khí hải cuộn trào, đạo bào không gió mà động.
Nửa con ngươi vàng mở ra.
Trên không trung, Họa Bì quỷ với bảy cái đầu tách làm hai, lao về phía tôi và Vu Thập Tam.
Tôi khởi ấn trước người, ngón trỏ vòng qua ngón giữa, ấn lệnh dựng lên.
Khóe mắt tôi thấy Vu Thập Tam đã đứng khỏi xe lăn, hai tay chắp lại, bên ngoài đôi quỷ mục dữ tợn tỏa ra hai luồng khí xanh xám.
Tựa như Quỷ Đế mở mắt.
Hóa ra giả què.
Đúng là con bé gian xảo.
Gần như cùng lúc, tôi và Vu Thập Tam đồng thanh niệm chú.
“Sắc Thần Đế Tướng chú!”
“Phong Đô Bắc Đế lệnh!”
“Trảm!”
Không gian như đông cứng vài giây.
Ngay sau đó, ánh sáng trắng rực rỡ nuốt chửng tất cả.
Thế giới dường như bị tắt tiếng.
Nhưng chỉ trong chốc lát.
“Cách…”
“Cách…”
Hai tiếng vỡ nhẹ khẽ vang lên.
Ngoại truyện:
1
Tôi tên Hồ Cửu.
Thân phận thật sự là một con cửu vĩ hồ, hiện giữ chức sơn thần núi Cổ Ngưu đã tám năm.
Cuối năm rảnh rỗi, tôi xuống núi tìm cô mù nhỏ chơi một chuyến.
Nói đúng ra, cô mù nhỏ ấy xem như tôi nhìn lớn lên trong núi.
Hồi bé cô ta rất nghịch.
Trộm gà quay của tôi.
Trộm trái cây của tôi.
Dùng pháo nổ sập hang hồ ly của tôi.
Suốt ngày xách kiếm gỗ đòi quyết đấu, còn nói muốn đ/ánh c/hết tôi.
Quả thật rất phiền.
Nhưng tôi dù sao cũng là hồ ly có tu dưỡng, ức hiếp kẻ yếu đâu phải bản lĩnh.
Dù trêu cô ta đúng là rất vui.
Hồi nhỏ cô mù nhỏ thú vị lắm, dưới sự dẫn dắt của tôi, leo núi lội sông, bắt chim mò cá cái gì cũng làm được.
Tôi vốn nghĩ cô ta sẽ sống cả đời vô ưu vô lo trên núi.
Dù sao ông thầy nửa vời của cô ta cũng có chút bản lĩnh.
Lại thêm tôi ở đó, cô ta trên núi cơ bản chẳng bị ai bắt nạt.
Ai ngờ năm mười tám tuổi, ông thầy nửa vời ấy ch/ết.
Cô mù nhỏ vốn hoạt bát đáng yêu tự nhốt mình trong nhà nửa năm, rồi chọn đóng cửa xuống núi.
CHƯƠNG 6 : https://yeutruyen.me/len-tau-la-gap-quy/chuong-6/

