Ta nên từ chối mới phải.
Thế nhưng lời đến bên môi, lại biến thành:
“Ta thử xem.”
Nói xong, ta liền hối hận.
Vì sao ta lại đáp ứng một chuyện gần như không thể làm được như vậy?
Dưới giếng im lặng.
Rất lâu sau, hắn mới thấp giọng nói một câu:
“Giữ gìn.”
Ta không thể ở lại thêm, xoay người chạy về chỗ ở.
Ta ngã phịch xuống giường, lần đầu tiên cảm nhận được tuyệt vọng.
Ta phải đi đâu kiếm kim sang dược đây?
03
Kim sang dược — ba chữ ấy như ba ngọn núi lớn, đè đến ta không thở nổi.
Trong cung, dược liệu quý hơn mạng người.
Nhất là kim sang dược, thứ thánh phẩm trị thương ấy, người thường đến liếc nhìn cũng không có cơ hội.
Trộm ư?
Dịch Đình khắp nơi đều là tai mắt, ta chỉ cần đến gần dược phòng, ngày hôm sau thi thể đã nằm ở bãi tha ma.
Mua ư?
Một tháng tiền tiêu vặt của ta, còn không đủ mua một gói thảo dược rẻ nhất.
Ta nằm trên giường, cả đêm không ngủ, nghĩ ra vô số cách, rồi lại từng cái từng cái gạt bỏ.
Gần sáng, ta bỗng chạm phải một vật cứng giấu dưới gối.
Đó là một chiếc trâm bạc.
Một chiếc trâm rất cũ, chạm hoa văn mây lành giản đơn nhất.
Là trước khi ta vào cung, mẫu thân lén nhét vào tay ta.
Bà nói, lỡ đến lúc không sống nổi nữa, thì dùng nó đổi lấy vài cái màn thầu.
Đó là thứ đáng giá duy nhất trên người ta.
Cũng là kỷ vật duy nhất mẫu thân để lại.
Tay ta siết chặt chiếc trâm bạc.
Cảm giác lạnh buốt của nó khiến lòng bàn tay ta đau nhói.
Một kế hoạch, dần dần hình thành trong lòng ta.
Ngày hôm sau, ta giấu trâm bạc trong người, viện cớ đau bụng, xin Tôn ma ma cho nghỉ.
Tôn ma ma ghét bỏ liếc ta một cái, phẩy tay đầy bực bội, bảo ta cút nhanh.
Ta cúi đầu, bước nhanh rời khỏi lãnh cung.
Ta không đi Thái y viện.
Nơi đó canh phòng nghiêm ngặt, ta căn bản không thể vào.
Mục tiêu của ta là cái tiểu viện phía sau Ngự thiện phòng.
Ở đó có một tiểu thái giám tên là Tiểu Lộc Tử.
Hắn phụ trách làm việc vặt cho Thái y viện, mỗi ngày đều phải đi đổ bã thuốc.
Ta đã gặp hắn vài lần, hắn lúc nào cũng như chưa tỉnh ngủ, nhưng ánh mắt thì láo liên, lộ ra vẻ lanh lợi và tham lam.
Ta cược hắn sẽ vì tiền mà liều một phen.
Ta đợi rất lâu ở góc khuất ngoài viện.
Cuối cùng cũng thấy Tiểu Lộc Tử xách một cái thùng gỗ, vừa đi vừa huýt sáo bước ra.
Ta hít sâu một hơi, từ trong bóng tối bước ra, chặn đường hắn.
“Ngươi là ai?”
Tiểu Lộc Tử giật mình, cảnh giác nhìn ta.
“Công công, ta muốn… làm một vụ giao dịch với ngài.”
Ta xòe tay, để lộ chiếc trâm bạc lấp lánh dưới ánh nắng.
Ánh mắt Tiểu Lộc Tử lập tức sáng lên.
Hắn kéo ta vào góc kín hơn, hạ giọng hỏi:
“Ngươi muốn mua gì?”
“Kim sang dược.” ta nói.
Sắc mặt Tiểu Lộc Tử lập tức biến đổi.
“Ngươi điên rồi! Chuyện này là mất đầu đó!”
Hắn vừa nói vừa định bỏ đi.
“Chiếc trâm này là bạc nguyên chất.”
Ta bình tĩnh nói.
“Ít nhất đáng năm lượng bạc, đủ cho công công ra ngoài cung mua một mẫu ruộng tốt.”
Bước chân Tiểu Lộc Tử khựng lại.
Hầu kết hắn nhấp nhô, ánh mắt đầy giằng co.
Năm lượng bạc.
Đối với hạng nô tài tầng dưới như chúng ta, là món tiền cả đời cũng không dành dụm nổi.
“Ta… ta chỉ là kẻ đổ bã thuốc thôi…”
“Ta biết.” ta cắt lời, “Trong bã thuốc đổ ra, kiểu gì cũng có chút dược liệu chưa dùng hết, hoặc… lúc xem bệnh làm đổ lọ thuốc.”
“Thần không hay, quỷ không biết.”
Giọng ta rất khẽ, nhưng như lời dụ dỗ của ma quỷ.
Tiểu Lộc Tử nhìn chằm chằm chiếc trâm trong tay ta, hơi thở dần trở nên nặng nề.
Qua rất lâu, hắn nghiến răng một cái.
“Đưa đây.”
Ta nhét chiếc trâm vào tay hắn.
“Ngày mai giờ này, vẫn ở đây.”
Tiểu Lộc Tử nói nhanh, nắm chặt trâm, xách thùng thuốc, quay đầu chạy mất.
Ta nhìn theo bóng lưng hắn, tim treo tận cổ họng.
Ta không biết hắn có giữ lời hay không.
Cũng không biết hắn có vì muốn nuốt trọn chiếc trâm mà đi tố cáo ta không.
Ngày hôm ấy là ngày dài nhất kể từ khi ta vào cung.
Buổi tối, ta không đến bên giếng.
Ta sợ người dưới giếng sẽ thất vọng.
Ngày hôm sau, mang theo tâm trạng thấp thỏm, ta lại đến góc đó.
Tiểu Lộc Tử đã đứng đợi sẵn.
Thấy ta, hắn không nói một lời, móc từ trong ngực ra một gói giấy dầu nhỏ, nhét vào tay ta.
“Chỉ có chừng này thôi, mau đi đi, sau này đừng tìm ta nữa!”
Hắn như gặp quỷ, quay đầu chạy biến.
Ta nắm chặt gói giấy nhỏ, cảm giác nó nặng như ngàn cân.
Ta thành công rồi.
Ta dùng kỷ vật duy nhất của mẫu thân, đổi lấy thuốc cứu mạng cho hắn.
Ta không biết cuộc giao dịch này là lời hay lỗ.
Ta giấu thuốc trong người, run sợ suốt quãng đường trở về.
Sắp đến cửa lãnh cung, ta đụng phải Tôn ma ma.
“Đứng lại.”
Bà gọi ta.
Tim ta đánh thót.
“Lấm la lấm lét, đi đâu về đấy?”
Tôn ma ma nheo mắt, nhìn ta như nhìn phạm nhân, dò xét từ trên xuống dưới.
“Bẩm ma ma, nô tỳ… bụng vẫn chưa đỡ, đi lĩnh ít thảo dược.”
Ta cúi đầu, không dám nhìn thẳng.
“Thế à?”
Tôn ma ma cười lạnh.
“Cung nữ Dịch Đình từ bao giờ quý hóa vậy?”
“Bị bệnh mà không chờ chết, còn biết đi kiếm thuốc uống?”
Giọng bà đầy nghi ngờ và cay nghiệt.
Sau lưng ta lập tức ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Ta siết chặt gói giấy dầu trong ngực, móng tay cắm sâu vào thịt.
May mà Tôn ma ma chỉ mỉa mai vài câu, không lục soát người ta.
Bà phẩy tay khó chịu: “Cút về làm việc!”
Ta như được đại xá, chạy biến đi.
Đến khi về tới phòng, chân ta vẫn còn mềm nhũn.
Ta tựa lưng vào cửa, thở dốc từng hơi.
Nguy quá.
Ta có một linh cảm mãnh liệt —
Tôn ma ma đã bắt đầu nghi ngờ ta rồi.
Đêm.
Ta lại đến bên giếng.
Ta đặt kim sang dược và chiếc áo lót sạch xé thành dải vào trong giỏ.
Rồi gõ ba cái lên thành giếng.
“Cốc, cốc, cốc.”
Âm thanh vang xa trong đêm.
Ta thả giỏ xuống, quay người rời đi, không dám nán lại dù chỉ một khắc.
Ta không biết hắn đã lấy được thuốc chưa.
Ta chỉ biết mình không thể ở đây thêm nữa.
Ta vừa đi được vài bước, phía sau vang lên giọng hắn.
Rất khẽ, nhưng vô cùng kiên định.
“Giác.”
Ta dừng lại, sững sờ.
“Cái gì?”
“Tên của ta.”
Giọng từ dưới giếng lại truyền lên.
“Ta tên là Tiêu Giác.”
Tiêu Giác.
Ta lẩm nhẩm cái tên ấy, tim chợt co thắt.

