Sau khi trở về cũng chỉ vội vàng an ủi ta vài câu, lại tặng vài món bảo vật, rồi lấy cớ công vụ bận rộn mà rời đi.
Sau này khi ta bị nhốt trong cấm địa, Ôn Ý Nhi từng đến khoe khoang.
“Tỷ tỷ có biết không, đêm động phòng của tỷ, phu quân quấn lấy ta cả đêm, đuổi cũng không đi.”
“Mỗi năm sinh thần của tỷ, những món quà phu quân tặng tỷ đều là thứ ta chọn thừa.”
“Khi tỷ quỳ trên tấm đá lạnh lẽo để thỉnh an, phu quân lại cho ta ngủ đến khi mặt trời lên cao.”
“Còn khi tỷ hầu hạ trưởng bối Tạ gia rửa chân, phu quân đang tự tay rửa chân xoa bóp cho ta đấy.”
Những khổ đau trong quá khứ khắc sâu tận xương.
Còn bây giờ, ta cầm ấn chủ mẫu Tạ gia mà hắn nhét vào tay, đứng ngẩn ra.
Tạ Lẫm tưởng rằng ta đã nhận, nụ cười đầy tự tin.
“A Chỉ đã nhận rồi, vậy cứ yên tâm chờ ta đến cưới.”
Hắn rời đi đã lâu, ta mới đuổi theo định trả lại chiếc ấn nóng bỏng tay ấy.
Trong hoa viên tràn ngập sắc xuân. Tạ Lẫm đang cúi xuống hôn Ôn Ý Nhi, rồi cài lệnh bài gia chủ vào búi tóc nàng.
Ta nghe hắn nói,
“Lệnh bài chủ mẫu chẳng qua chỉ là một chiếc khóa sắt sắp trói chặt Ôn Chỉ mà thôi.”
“Ý Nhi đeo lệnh bài gia chủ này, chính là chủ nhân duy nhất của Tạ gia. Mọi thứ của Tạ gia, kể cả ta, đều do Ý Nhi quyết định.”
Ta dựa bên cổng vòm, thản nhiên nhìn.
May mà nửa tháng bị giam trong cấm địa ở kiếp trước đã dần dần làm tan biến tình cảm ta dành cho Tạ Lẫm.
Giờ đây trong lòng tuy hơi bất bình, nhưng ta cũng không còn quá để tâm nữa.
Cho đến khi hai người họ sắp đến lúc cuối cùng, ta lạnh nhạt mở miệng, hét lên một tiếng kinh hãi.
Tiếng hét lập tức thu hút khách khứa và gia nhân trong nhà.
Cũng khiến hai người trong đình hóng mát giật mình, quần áo xộc xệch. Tạ Lẫm vội rút thân, căng thẳng muốn giải thích.
Mọi người sắc mặt khác nhau, chỉ trỏ bàn tán về hai người họ.
Ta bước tới, nhẹ nhàng đặt lệnh bài chủ mẫu lên bàn đá.
“Tạ công tử, đã như vậy thì hôn ước của chúng ta coi như hủy bỏ đi.”
Ta nói rất bình thản. Tạ Lẫm luống cuống mặc lại quần, chặn đường ta.
Hắn nhìn chằm chằm vào mắt ta rất lâu.
Cho đến khi Ôn Ý Nhi khóc ngất được đưa về phòng, khách xem náo nhiệt cười cợt rời đi.
Tạ Lẫm cười lạnh.
“Từ lúc rút được thẻ trống ngay trước mắt ta, đến khi vạch trần chuyện của ta và Ý Nhi, rồi thuận nước đẩy thuyền hủy hôn ước với ta… Ngươi không muốn gả cho ta!”
“Ôn Chỉ, ngươi cũng trọng sinh rồi!”
Hắn rất chắc chắn, mà ta cũng chẳng buồn giả vờ nữa.
“Đúng.”
“Tạ Lẫm, đời này ta sẽ không gả cho ngươi nữa.”
Hắn lộ vẻ “quả nhiên là vậy”.
“Ôn Chỉ, đừng chơi trò lạt mềm buộc chặt nữa. Tình nghĩa mười năm của kiếp trước, ta hiểu rõ ngươi không thể rời xa ta đến mức nào.”
“Còn nữa, từ khi nào ngươi trở nên độc ác như vậy?”
“Ý Nhi là muội muội của ngươi, ngươi không màng danh tiết của nó mà gọi mọi người đến. Hành động này khác gì một độc phụ?”
Ta cười lạnh.
“Nếu các ngươi biết liêm sỉ, giữ danh tiết, sao lại ban ngày ban mặt mà dan díu trong đình?”
“Tạ Lẫm, nói về độc ác, ta không bằng các ngươi đâu.”
Nói xong ta quay người rời đi, Tạ Lẫm giơ tay lập tức định thân ta lại.
Hắn lạnh lùng nhìn ta.
“Đi xin lỗi Ý Nhi.”
Ta nhìn thẳng vào mắt hắn, cười lạnh.
“Nếu ta không thì sao?”
Cuối cùng cơn giận khiến ta quên mất rằng Tạ Lẫm dù sao cũng là bán tiên.
Hắn phất tay áo, một luồng mê dược xộc vào mũi ta. Cảm giác nóng bức khó chịu lập tức cuốn trào khắp cơ thể.
Ta cắn răng chịu đựng.
“Tạ Lẫm, ngươi đã làm gì?”
Hắn cong môi.
“Chỉ là một chút thuốc kích tình mà thôi. Đã không chịu xin lỗi, vậy để ngươi nếm thử cảm giác danh tiết của Ý Nhi bị hủy hoại.”
Hắn ném ta trở về phòng, nói sẽ đợi khi dược tính mạnh nhất rồi gọi người đến xem bộ dạng xấu hổ của ta.
Nhưng Tạ Lẫm không biết rằng, con quỷ kia đã lén bay vào phòng ta trong đêm.

