Các đồng nghiệp ngượng ngùng cúi đầu xuống.

Tôi lười để ý đến Bùi Kỳ Vân, xoay người chuẩn bị đi sang quầy phía sau.

“Đợi đã.”

Bùi Kỳ Vân rút từ trong túi ra một tấm thẻ, đặt lên quầy.

“Ai là quản lý ở đây, tôi muốn mua một trăm gram vàng thỏi.”

Mắt quản lý sáng rực lên, lập tức với tốc độ nhanh nhất hai tay dâng vàng thỏi đã đóng gói sẵn lên.

Bùi Kỳ Vân nhận lấy túi, nhìn quản lý: “Bây giờ, tôi có thể tìm riêng vị nhân viên này nói chuyện chưa?”

Quản lý cười nịnh nọt đầy mặt, lập tức đẩy tôi ra ngoài.

Tôi đứng ở hành lang, mặt không cảm xúc nhìn Bùi Kỳ Vân.

Anh ta khoanh tay trước ngực, đánh giá tôi từ trên xuống dưới, cuối cùng khinh bỉ bật cười một tiếng.

“Cô,” anh ta nâng cằm lên, chán ghét nói, “đừng có mơ quyến rũ anh tôi. Anh tôi đã có vị hôn thê rồi, hai người họ môn đăng hộ đối, trời sinh một đôi, là cặp xứng nhất thiên hạ. Loại con gái nghèo kiết xác như cô, đừng có mơ tưởng đến anh ấy.”

Tôi cảm thấy khó hiểu vô cùng, khóe miệng giật giật: “Liên quan gì đến tôi? Tôi nói cho cậu biết, tôi hoàn toàn không có hứng thú với anh cậu.”

Anh ta dường như không tin, lập tức phản bác: “Không thể nào. Anh tôi đẹp trai, gia thế lại tốt, không ai mà không thích anh ấy cả.”

Đúng là một thằng em trai si mê anh trai quá mức.

Tôi trợn mắt, xoay người bỏ đi, chỉ nhàn nhạt ném lại một câu: “Ờ, vậy thì cậu cũng thích luôn đi. Chúc cậu và anh cậu 99.”

Sắc mặt Bùi Kỳ Vân lập tức đỏ bừng, tức đến mức chỉ tay vào tôi: “Cô——! Tôi cảnh cáo cô, nếu để tôi phát hiện cô ve vãn anh tôi, tôi nhất định sẽ khiến cô sống không bằng chết! Cả cái tát kia nữa, tôi sẽ tính sổ luôn!”

Tôi đầu cũng không ngoảnh lại, chỉ phất tay, lười để ý đến anh ta nữa.

Phía sau truyền đến tiếng giậm chân tức tối của anh ta.

Ấu trĩ.
Tôi cứ tưởng chuyện này cứ thế mà qua.

Kết quả một tuần sau, Bùi Kỳ Vân lại tới.

Lại mua một trăm gram vàng.

Quản lý cười đến đặc biệt vui vẻ, không nói hai lời lại đẩy tôi ra ngoài.

Vẫn là hành lang.

Vẫn là hai chúng tôi.

Lần thứ hai rồi.

Tôi có chút không kiên nhẫn lên tiếng: “Lại làm sao nữa?”

Bùi Kỳ Vân nheo mắt lại, như muốn nhìn thấu tôi: “Cô có phải đã đi tìm anh tôi không?”

Tôi nhất thời cứng họng.

Anh ta nhìn chằm chằm tôi, mắt nheo càng chặt hơn:

“Anh tôi và vị hôn thê của anh ấy đã hủy hôn rồi, hôn ước của hai người đó kéo dài ba năm rồi, sao có thể nói hủy là hủy được? Không phải cô giở trò thì là ai?”

Tôi tức đến bật cười.

Cơn giận bốc lên vùn vụt.

Tôi khó chịu nhìn anh ta:

“Bùi Kỳ Vân, cậu tưởng những người bình thường như chúng tôi giống đám con nhà giàu các cậu, ngày nào cũng rảnh rỗi không có việc gì mà yêu đương à? Tôi kiếm tiền mỗi ngày đứng hơn chục tiếng, eo đến thẳng cũng không thẳng nổi, cậu rốt cuộc dựa vào đâu mà cho rằng tôi rảnh đi tìm anh cậu?”

Tôi kéo cổ áo xuống, để lộ miếng cao dán phía sau cổ: “Nhìn thấy không? Cao dán đấy, chỉ cái thứ này thôi mà trên người tôi đã dán mấy miếng rồi.

Tôi mệt đến mức này rồi, cậu còn nghĩ tôi sẽ đi tìm anh cậu?”

Nói đến đây, tôi tự giễu cười một tiếng: “Các cậu là sống cuộc sống, còn tôi là đang vật lộn để tồn tại. Người như tôi, nào dám mơ tưởng đến anh cậu chứ?”

Nói xong, tôi không ngoảnh đầu lại mà bỏ đi.

Bùi Kỳ Vân phía sau sững người tại chỗ, có chút luống cuống.

Hai tuần sau, Bùi Kỳ Vân lại lại đến.

Lần này còn mạnh tay hơn, trực tiếp mua ba trăm gram vàng, nhưng yêu cầu tính vào thành tích của tôi.

Quản lý cười đến không khép miệng lại được, chẳng nói hai lời đã đẩy tôi ra ngoài.

Vẫn là cái hành lang đó.

Tôi nhìn cậu ta, có chút hết cách, giọng nói cũng yếu ớt: “Bùi Kỳ Vân, tôi nói cho cậu biết, tôi với anh cậu thật sự không có chút quan hệ nào cả, tôi không có thời gian cũng không có tinh lực.”

Cậu ta không kiêu căng như trước nữa, giọng khàn đi đôi chút:

“Xin lỗi.”

Tôi sững người.

Bùi Kỳ Vân cúi đầu, hàng mi rủ xuống, giọng nói nặng nề: “Tôi đều biết rồi.”

Tôi mờ mịt nhìn cậu ta, đầu óc trống rỗng.

Cậu ta rốt cuộc đang giở trò gì đây?

Thấy tôi không nói gì, cậu ta bỗng ngẩng đầu lên, vành mắt vậy mà đỏ lên: “Chuyện của cô và anh tôi, tôi đều biết cả rồi. Hai người… có thể quay lại với nhau không?”

Tôi đầy mặt dấu hỏi.

Nhưng cậu ta lại nói rất chân thành: “Anh tôi đều nói cho tôi rồi! Hồi đó anh ấy giả nghèo lừa cô, phụ cô, là anh ấy có lỗi với cô.”

Cậu ta thở dài, rồi nói tiếp:

“Nhưng anh ấy thật sự đang rất nghiêm túc bù đắp rồi! Cô có biết không, anh ấy đã sớm hối hận rồi? Anh ấy không thoát khỏi số phận phải liên hôn, nên chỉ có thể âm thầm ngụy trang bản thân. Ba năm nay, anh ấy liều mạng làm việc, làm dự án, tự mình dốc sức từ đầu tới cuối, lúc bận nhất ba ngày chỉ ngủ được mấy tiếng —— anh ấy liều mạng như vậy, chính là vì muốn chứng minh năng lực của mình trước mặt bố mẹ.”

Tôi nhìn Bùi Kỳ Vân, mày nhíu càng lúc càng chặt.

ĐỌC TIẾP : https://yeutruyen.me/kieu-ngao-chan-thanh/chuong-6