Người mà tôi hận nhất đời này.
Năm xưa, bố đưa Tô Thanh Liên về nhà, ép mẹ tôi phải nhận cô ấy làm “con gái”.
Người mẹ cả đời kiêu hãnh của tôi ôm chặt lấy tôi, không nói một lời. Sau đó bà đưa cho bố hai lựa chọn: Một là đưa Tô Thanh Liên đi, hai là bà đưa tôi rời khỏi nhà họ Tô.
Bố im lặng, đứng trên ban công suốt một đêm.
Đến khi ông trở vào phòng thì mới phát hiện mẹ đã gieo mình từ ban công xuống.
Đêm đó mưa tầm tã, nước mưa gột rửa sạch vết máu trên người mẹ.
Lục Sùng Ngôn đã kịp thời đến nơi, ôm chặt lấy tôi, mặc cho tôi đấm túi bụi vào người anh, anh ấy chỉ không ngừng lặp lại:
“Không sao đâu, không sao đâu…”
Vậy mà giờ đây, anh lại chọn chính Tô Thanh Liên làm người trong mộng.
Cái danh Lục phu nhân này của tôi còn gì là tôn nghiêm nữa.
Tối hôm đó Lục Sùng Ngôn không về.
Tin tức tôi sắp xếp đã bị anh dùng quyền lực gỡ xuống. Trên mạng nội bộ không còn tìm thấy bất cứ nội dung liên quan nào.
Nhưng anh lại ngang nhiên đưa Tô Thanh Liên tham gia buổi tiệc tối dành cho người nhà quân nhân, để cô ấy thay thế vị trí “Lục phu nhân” của tôi.
Anh còn cao hứng mời tất cả người nhà quân khu đến chúc mừng sinh nhật Tô Thanh Liên vào ngày hôm sau.
Anh thừa biết, sinh nhật của Tô Thanh Liên chính là ngày giỗ của mẹ tôi.
Anh muốn tôi phải nhìn rõ thực tế rằng, loại người như tôi vĩnh viễn không thể đứng ngang hàng với anh.
Lục Sùng Ngôn đặc biệt tìm nhân viên y tế quân khu đến băng bó vết thương sâu hoắm ở xương quai xanh cho tôi.
“Lục thủ trưởng vẫn còn quan tâm đến phu nhân lắm, biết vết thương của người chậm lành nên đặc biệt dặn tôi mang thêm nhiều thuốc đặc trị.”
Tôi cười tự giễu, không nói gì.
Giây tiếp theo, tôi nhận được một đoạn video nặc danh.
Trong video, Tô Thanh Liên khóc lóc kích động:
“Hôm đó em chỉ muốn đến khuyên dì chấp nhận em, nhưng dì lại ra tay đánh em, nói em không xứng bước chân vào nhà họ Tô.”
“Chúng em xảy ra tranh chấp, em lỡ tay đẩy dì xuống, thực sự là để tự vệ mà.”
“Bố, anh Sùng Ngôn, giờ em phải làm sao đây…”
Tô Thanh Liên vừa nói vừa điên cuồng tự tát vào mặt mình, miệng không ngừng nói lời xin lỗi tôi.
Tai tôi ù đi, cảm tưởng như cả thế giới đang đảo lộn.
Trong video, bố tát mạnh vào mặt Tô Thanh Liên một cái, tức giận đến mức ôm ngực thở dốc:
“Sao tôi lại sinh ra đứa con gái như cô chứ! Bà ấy là vợ tôi!”
Tô Thanh Liên với gương mặt sưng đỏ, bướng bỉnh nhìn chằm chằm vào bóng lưng Lục Sùng Ngôn:
“Anh sẽ giúp em đúng không? Trong lòng anh có em mà.”
Im lặng hồi lâu. Tim tôi treo lơ lửng nơi cổ họng.
Trong video, thần sắc Lục Sùng Ngôn tối tăm không rõ ràng, nhưng tông giọng khi cất lời lại vô cùng kiên định và bình tĩnh:
“Em đi trốn một thời gian đi, phía đồn cảnh sát để anh xử lý.”
03.
Mỗi lời Lục Sùng Ngôn nói ra đều như những nhát dao đâm thấu tim tôi.
Về cái chết của mẹ, cả thế giới này đều đang lừa dối tôi, bao gồm cả Lục Sùng Ngôn – người tôi từng tin tưởng vô điều kiện.
Năm đó, tôi đội mưa chạy đến đồn cảnh sát báo án, Lục Sùng Ngôn vì đuổi theo tôi mà gặp tai nạn xe hơi trên đường.
Anh khó khăn bò ra khỏi chiếc xe biến dạng, dùng bàn tay đầy máu nắm chặt lấy cổ chân tôi:
“Minh Hy, về trước đi, ở đây cứ giao cho anh xử lý.”
Tôi đã ngây thơ tin rằng anh sẽ đòi lại công bằng cho tôi và mẹ.
Bởi vì tôi chưa bao giờ tin mẹ lại nhẫn tâm bỏ rơi mình.
Thế nhưng tôi vạn lần không ngờ tới, cha tôi và cả chồng tôi lại cùng nhau phản bội tôi.
Ngày hôm sau, tôi xuất hiện tại tiệc sinh nhật của Tô Thanh Liên với dáng vẻ tiều tụy, hốc hác.
Tô Thanh Liên thân thiết khoác tay Lục Sùng Ngôn, đắc ý khoe chiếc vòng ngọc anh ấy tặng, cứ như thể cô ấy mới là Lục phu nhân danh chính ngôn thuận.
Giây phút tôi bước vào đại sảnh buổi tiệc, ánh mắt của mọi người đều đổ dồn vào tôi, có khinh bỉ, có mỉa mai.
Chỉ có Lục Sùng Ngôn là thần sắc thoải mái, anh tưởng rằng tôi sẽ lại hèn mọn cầu hòa như trước nên khẽ dang rộng vòng tay về phía tôi.
Nhưng anh ấy chắc chắn phải thất vọng rồi.
“Lục Sùng Ngôn, là Tô Thanh Liên đã giết mẹ tôi đúng không? Anh chính là đồng phạm của nó, có phải không!”
Hơi thở của người đàn ông khựng lại, trong mắt loé lên một tia áy náy nhưng rồi biến mất ngay lập tức.
“Hôm nay là sinh nhật của Thanh Liên, đừng ở đây gây sự vô lý!”
Ngay cả cha tôi cũng lao từ chỗ ngồi tới, giáng cho tôi một cái tát nảy lửa.
Nhìn ánh mắt cảnh cáo mà hai người họ trao đổi, cuối cùng tôi cũng buộc phải chấp nhận sự thật: Nội dung trong đoạn video kia hoàn toàn là thật.
Lúc này, Tô Thanh Liên vừa khóc sướt mướt vừa lao về phía tôi:
“Chị ơi, em biết lúc sinh thời dì vốn không thích em. Nhưng chúng ta là chị em mà, sau này còn phải nương tựa vào nhau, cầu xin chị đừng nhắm vào em nữa… Những chuyện chị bắt nạt em trước đây em đều có thể không truy cứu, em sẽ ngoan ngoãn nghe lời chị.”

