“Em chắc chắn muốn ly hôn, đúng không?”
“Ừm, nhưng cũng không cần gấp. Bên em có thể phối hợp theo sắp xếp của anh.”
“Quả thật phải chờ một chút.”
Anh ta đã khôi phục lại vẻ lý trí nghiêm túc thường ngày.
“Mấy ngày nữa là sinh nhật cha tôi, phiền em cùng tôi đi dự tiệc gia đình, đừng để ông cụ lo lắng. Đợi sau bữa tiệc, chúng ta sẽ bàn tiếp.”
“Không vấn đề, cứ giao cho tôi.”
Ân Nhiên trông có vẻ không tức giận.
Tốt quá rồi, tôi thở phào nhẹ nhõm.
Đang âm thầm đắc ý thì Ân Nhiên đột nhiên thấp giọng nói:
“Vậy những lời trước kia em từng nói… đều là lừa tôi sao?”
“Hả?” Tôi không nghe rõ.
“Không có gì, ngủ đi, ngủ ngon.”
Ân Nhiên quay người, rời khỏi phòng ngủ.
6
Cục Quản lý rất nhanh đã gửi thông tin của người tương thích mới tới.
Giống tôi, anh ta cũng là con người.
Tên anh ta là Diệp Sơ Lãng, một nhà khoa học trẻ cấp thiên tài, có chiều cao và vóc dáng gần như không thua kém Ân Nhiên.
Trong thế giới thú nhân làm chủ này, anh ta dựa vào bộ não thông minh của mình để đạt được địa vị xã hội và tài sản cực cao.
Cuối bản tài liệu còn kèm theo số liên lạc.
Điều này có nghĩa là đối phương cũng đã biết đến sự tồn tại của tôi.
Chỉ khi một trong hai bên muốn làm quen với người tương thích của mình, mới chủ động để lại số điện thoại.
Nhưng tôi không liên lạc với người tên Diệp Sơ Lãng này.
Hiện tại tôi vẫn là vợ của Ân Nhiên, không muốn phát sinh thêm chuyện rắc rối.
Hơn nữa, sớm muộn gì tôi cũng sẽ rời khỏi thế giới này.
Không cần thiết phải tạo thêm một đoạn nghiệt duyên.
Cuối tuần, Ân Nhiên đúng hẹn đến đón tôi đi dự tiệc gia đình.
Trên đường anh ta nói:
“Hôm nay phải làm phiền em một chút, chúng ta cần giả vờ tình cảm rất tốt.”
“Anh yên tâm, ánh mắt của tôi sẽ chỉ có mình anh.”
“…Còn một chuyện nữa, hôm nay anh trai tôi cũng sẽ về.”
“Anh có anh trai sao? Sao trước giờ tôi chưa từng nghe anh nói?”
“Tôi và anh ấy cùng mẹ khác cha. Anh ấy là con trai của chồng trước của mẹ tôi, là con người.”
Tôi sững lại.
“Con người?”
“Đúng. Mẹ tôi là con người, nói đúng ra thì tôi là bán thú nhân.”
Trong thế giới thú nhân, huyết thống được coi trọng vô cùng.
Trong mắt họ, bán thú nhân thậm chí còn không bằng con người.
Trước đây tôi đã từng nghe nói về những tranh cãi xoay quanh thân phận của Ân Nhiên.
Nhưng nghe chính anh ta thẳng thắn thừa nhận như vậy, tôi vẫn không khỏi giật mình.
Một bán thú nhân có thể đi đến vị trí như ngày hôm nay, áp lực và đau khổ phía sau chắc chắn không thể tưởng tượng.
Nhưng dường như anh ta cũng không hề để tâm.
Đã đến tổ trạch.
Cha của Ân Nhiên trước đây cũng là nhân vật quyền lực trong giới thú nhân, nên tiệc sinh nhật của ông có rất nhiều nhân vật danh giá đến tham dự.
Tôi khoác tay Ân Nhiên, bỏ qua những ánh mắt đánh giá xung quanh.
“Ân Nhiên, đây chính là người vợ có độ tương thích 100% với cậu à?”
Có người bước tới bắt chuyện, trông giống bạn cũ của Ân Nhiên.
“Cảm giác 100% rốt cuộc thế nào? Kể cho bọn tôi nghe đi.”
“Đúng vậy,” những người bạn khác cũng vây lại, “100% hiếm lắm đó. Tôi với người nhà chỉ 70% thôi mà đã được coi là rất cao rồi.”
“Còn phải nói! Hồi đó tôi ghép được 68%, mẹ tôi còn kích động đến mức đi đốt nhang cầu trời.”
Ân Nhiên cười cười.
“Vậy tôi không nói nữa, kẻo các cậu ghen tị.”
“Xì, cậu coi bọn tôi là loại người gì.”
“Nói mới nhớ, thật sự ghen tị với hai người đấy. Nghe nói những người tương thích hoàn hảo khi lần đầu gặp nhau sẽ xuất hiện một số phản ứng sinh lý khác thường.”
“Đúng vậy, nghe nói tim sẽ đập mạnh một cái, trước mắt cũng bỗng sáng lên, cho nên không cần dữ liệu cũng có thể nhận ra nhau.”
Là vậy sao?
Đây là lần đầu tiên tôi nghe nói.
Nhớ lại lần đầu tôi gặp Ân Nhiên… hình như không hề có những phản ứng đó.
Nếu Ân Nhiên cũng không có…
Vậy chuyện dữ liệu sai chẳng phải sẽ bị anh ta phát hiện sao?!
Tôi vội vàng ngẩng đầu nhìn Ân Nhiên.
Nhưng lại phát hiện vẻ mặt anh ta vẫn bình thường, không hề ngạc nhiên.
“Thật ra không chỉ như vậy.”
Anh ta bình tĩnh nói.
“Còn sẽ xuất hiện một loại xung động mãnh liệt, muốn chiếm hữu đối phương… hoặc bị đối phương chiếm hữu.”
7
Ân Nhiên bỗng dừng lại giữa chừng.
Anh ta thuận thế cúi đầu xuống, dường như đang nhìn tôi.
Bạn bè của anh ta lập tức cảm thán:
“Chua quá rồi, không ngờ cậu cũng có mặt này đấy.”
Nhưng bọn họ đâu biết, lưng tôi đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Tại sao anh ta lại nhìn tôi?
Có phải đã phát hiện dữ liệu có vấn đề rồi không?
Bây giờ anh ta đang nghĩ gì? Nổ tung cái Cục Quản lý vô trách nhiệm kia à?

