“Ăn hết nó đi.”
“Ăn xong, tôi sẽ tha.”
Bùi Hành Tri nhìn chậu diếp cá, gương mặt lộ rõ sợ hãi và kháng cự.
Anh ta ghét nhất mùi này, luôn cho rằng đó là thứ chỉ kẻ hạ đẳng mới ăn.
Nhưng dưới ánh nhìn của tôi, anh ta vẫn run rẩy đưa tay, vơ một nắm diếp cá nhét vào miệng.
Anh ta vừa ho sặc sụa, vừa nôn ói, lại vừa cố sống cố chết nuốt xuống.
Nước mắt nước mũi hòa lẫn, chật vật chẳng khác gì một con chó.
Mất trọn nửa tiếng, anh ta mới ăn hết cả chậu.
Môi sưng đỏ, cổ họng khàn đặc.
Anh ta ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy mong chờ nhìn tôi.
“Vợ… anh ăn xong rồi… em…”
Tôi rút khăn giấy, chậm rãi lau tay.
Sau đó, lạnh lùng, từng chữ một, nói với anh ta:
“Bùi Hành Tri, anh có thấy cảm động lắm không?”
“Anh có nghĩ rằng năm đó tôi cứu anh, là vì tôi lương thiện?”
Biểu cảm trên mặt anh ta đóng băng.
“Tôi nói cho anh nghe sự thật nhé.”
Giọng tôi bình thản đến tàn nhẫn.
“Đêm đó tôi đi ngang con hẻm ấy, chỉ là muốn xem trên người cái xác như anh có gì đáng giá để moi không.”
“Còn mẩu bánh mì kia, là tôi vừa nhặt từ thùng rác, vốn định giữ lại ăn.”
“Việc báo cảnh sát… chỉ là tiện tay.”
“Từ đầu đến cuối, tôi chưa từng nghĩ đến chuyện cứu anh.”
“Là anh ngu.”
“Tự cảm động suốt bao năm.”
“Còn đem tôi ra làm bạch nguyệt quang của đời anh.”
Mỗi chữ tôi nói ra, đều như một nhát dao, đâm thẳng vào tim anh ta.
Sự chờ mong trên gương mặt anh ta từng mảnh vỡ ra.
Từ chấn động.
Đến không dám tin.
Cuối cùng… là tuyệt vọng hoàn toàn.
Điều duy nhất chống đỡ để anh ta sống tiếp ảo tưởng đẹp đẽ cuối cùng đã bị tôi tự tay nghiền nát.
“AAAA——!”
Anh ta gào lên một tiếng không giống tiếng người, ôm đầu lăn lộn điên cuồng trên sàn.
Anh ta… thật sự điên rồi.
Tôi đứng dậy, từ trên cao nhìn xuống anh ta.
Giết người, đâu cần dùng dao.
Giết vào tim mới là sự trả thù triệt để nhất.
09.
Tất cả những kẻ từng làm tổn thương tôi, cuối cùng đều phải trả giá cho những gì họ đã gây ra.
Lâm Uyển vì tội lừa đảo thương mại và vu khống, bị kết án ba năm tù.
Tôi cố ý bỏ ra một khoản tiền, để cô ta nhận được “chăm sóc đặc biệt” trong trại giam.
Nghe nói mỗi ngày cô ta phải cọ rửa hàng chục bồn cầu, đôi tay ngâm nước đến lở loét.
Tiểu thư từng mười ngón tay không dính nước, giờ đây sống còn hèn mọn hơn bất kỳ ai.
Sau khi phát điên, Bùi Hành Tri ở bệnh viện tâm thần cũng chẳng chịu yên phận.
Có lần hắn trốn ra ngoài, ngoài đường tranh giành rác với chó hoang, còn bị một đám trẻ con thiếu hiểu biết coi như quái vật, ném đá đến đầu rách máu chảy.
Mẹ chồng vì không chịu nổi cú sốc, đột quỵ rồi liệt giường.
Họ hàng nhà họ Bùi không ai chịu chăm sóc, liền đưa bà ta vào một viện dưỡng lão tồi tệ nhất.
Nghe nói ở đó bà ta thường xuyên bị hộ lý bắt nạt, tiểu tiện đại tiện không ai lo, nằm liệt trên giường, mặc cho thân thể dần mục rữa.
Còn vị bác sĩ họ Vương, kẻ nhận tiền làm việc bẩn.
Tôi đã thu thập chứng cứ giao dịch giữa hắn và Bùi Hành Tri, rồi gửi ẩn danh đến hiệp hội y khoa.
Hắn bị tước giấy phép hành nghề, danh tiếng hoàn toàn sụp đổ.
Mọi món nợ, đều đã được thanh toán xong.
Tôi đứng trước tàn tích của biệt thự nhà họ Bùi, ánh nắng chiếu thẳng lên người.
Tôi không hề cảm thấy khoái cảm của việc trả thù.
Chỉ thấy trống rỗng.
Làm xong tất cả, tôi bước vào đồn cảnh sát.
“Tôi đến tự thú.”
Tôi nói với viên cảnh sát trực ban.
Tôi giao nộp toàn bộ bằng chứng về việc mình ngụy tạo chứng cứ, lên kế hoạch trả thù.
Dù rằng rất nhiều hành vi của tôi, như dùng nĩa làm bị thương người khác, đều thuộc phạm vi phòng vệ chính đáng.
Dù rằng tôi có giấy chứng nhận gen siêu hùng và rối loạn tâm thần, có thể được giảm nhẹ rất nhiều hình phạt.
Nhưng tôi không muốn tiếp tục dùng những thứ đó để bào chữa cho bản thân nữa.
Cảnh sát tỏ ra vô cùng khó hiểu.
“Rõ ràng cô không cần phải gánh trách nhiệm này, vì sao vẫn làm vậy?”
Tôi mỉm cười.
“Vì tôi muốn được sống một lần cho sạch sẽ.”
“Không còn là phụ thuộc của bất kỳ ai, cũng không còn là con thú bị gen chi phối.”
“Tôi muốn lấy thân phận Chúc Dã, thật sự… sống một lần.”
Pháp luật là công bằng.
Vì các hành vi cố ý gây thương tích, ngụy tạo chứng cứ và nhiều tội danh khác, tôi bị phán quyết đưa vào trung tâm điều trị cưỡng chế, tiếp nhận chữa trị và giám sát.
Tôi bình thản tiếp nhận kết cục ấy.
Khi bước qua cánh cửa sắt kia, tôi ngoái đầu nhìn lại bầu trời bên ngoài.
Rất xanh.
Rất tự do.
10.
Vài năm sau.
Tôi bước ra khỏi trung tâm điều trị cưỡng chế.
Hôm đó nắng rất gắt, nhưng tôi không còn như trước kia, phải đeo kính râm để che giấu ánh mắt của mình nữa.
Tôi mặc chiếc áo thun trắng đơn giản nhất, quần jean xanh, trên tay không có túi hàng hiệu, chỉ có một chiếc balo vải.
Bên trong, là cuộc đời vừa được tái sinh của tôi.
Tôi đi trên một con phố xa lạ, nhìn dòng người qua lại tấp nập.
Bên vệ đường có một quầy nhỏ, đang bán nộm diếp cá.
Tôi bước tới, gọi một phần thật lớn.
Bà chủ nhanh tay trộn xong, đưa cho tôi.
“Cô bé ăn được vị nặng thế này, không đơn giản đâu nha.”
Bà cười nói.
Tôi mỉm cười, nhận lấy bát, tìm một chiếc ghế dài ven đường ngồi xuống.
Tôi dùng que tre gắp một cọng, đưa vào miệng.
Mùi vị quen thuộc, mang theo hơi tanh của diếp cá và mùi đất ẩm, lan ra khắp khoang miệng.
Tôi cảm thấy, đây là món ngon nhất trên đời.
Tôi ăn từng miếng lớn.
Xung quanh không có ai chỉ trỏ tôi.
Cũng không có ai nói tôi hèn hạ, nói tôi nghèo hèn.
Tôi chỉ là một cô gái bình thường, ngồi bên đường ăn quà vặt.
Không xa đó, trên màn hình lớn của trung tâm thương mại, đang phát bản tin thời sự của thành phố.
“Được biết, tòa nhà trụ sở cũ của Tập đoàn Bùi thị từng là công trình mang tính biểu tượng của thành phố đã được phá dỡ thành công bằng phương pháp nổ mìn vào sáng nay…”
Một tiếng ầm vang lên từ trong tivi.
Tòa nhà tượng trưng cho cơn ác mộng suốt năm năm của tôi, đã hóa thành bụi mù.
Tôi thậm chí không ngẩng đầu lên.
Ăn xong miếng diếp cá cuối cùng, tôi đặt tiền lên bàn.
“Cảm ơn.”
Tôi đeo balo vải lên vai, hòa vào biển người đông đúc.
Tôi có bệnh.
Nhưng thế giới này, còn điên hơn tôi nhiều.
HOÀN

