Chồng của một cư dân mạng đi leo núi rồi mất tích, cô ấy lên mạng đăng bài tìm người.
Tôi để lại bình luận: “Hướng đông nam.
Vách núi.
Đá rơi.
Trán bị va đập.
Dưới chân núi, cạnh cây tùng, hôn mê bất tỉnh.
Bên trái có một con suối.
Chỉ còn chưa đầy ba ngày.”
Ban đầu chẳng ai tin.
Cho đến ba ngày sau, đội cứu hộ tìm thấy thi th/ể người đàn ông, vị trí và hoàn cảnh xung quanh trùng khớp y hệt với những gì tôi mô tả.
Bình luận bị đẩy lên top đầu, tài khoản của tôi lập tức bị cư dân mạng tràn vào nhắn tin đến nghẽn.
“Đại sư, có thể giúp tôi tìm một người không?”
1
Tôi tên Trần Vi, là một đạo sĩ nhỏ, bẩm sinh đã có khả năng xác định phương hướng của người khác.
Khi còn bé, mỗi lần bố tôi ra ngoài đánh bài không chịu về nhà, mẹ đều dựa theo địa điểm tôi nói mà đi tìm, lần nào cũng trúng.
Bố tôi vừa bị mắng vừa cảm thấy tôi có thiên phú đặc biệt.
Vì thế ông nhờ người lên núi tìm một đạo trưởng già nhận tôi làm đồ đệ, cho tôi theo học bản lĩnh.
Đáng tiếc chưa kịp học được bao nhiêu thì ông gặp tai nạn mà qua đời.
Tôi trở thành đệ tử cuối cùng của ông.
2
Ba ngày sau, vì quá rảnh rỗi tôi mở một nền tảng mạng lên xem vài bài viết giải trí.
Bất ngờ phát hiện trên tài khoản của mình hiện lên hàng loạt thông báo 99+.
Không rõ chuyện gì xảy ra, tôi bấm vào phần bình luận xem thử.
“Trời ơi, đúng là đại sư rồi, chuẩn quá.”
“Nơi tìm thấy người đàn ông đó giống hệt những gì cô ấy tính ra.”
“Có khi nào chỉ là đoán trúng không?”
“Muốn biết có phải đoán mò không thì để đại sư tính thêm lần nữa là biết, đại sư mau xuất hiện đi, tôi muốn tìm người!”
…
Thì ra người đàn ông mất tích khi leo núi ba ngày trước đã được tìm thấy.
Tôi lướt màn hình lên xuống, cuối cùng chọn bình luận của người muốn tìm người kia rồi trả lời: “Tôi đây, nói đi, bạn muốn tìm ai? Gửi ảnh cho tôi xem.”
Dù sao cũng rảnh, chi bằng giúp họ một tay.
Người đó có nickname là Lon Coca.
Chưa đầy hai phút sau khi tôi trả lời, anh ta đã nhắn lại.
“Tôi muốn tìm mẹ tôi, khi tôi còn rất nhỏ bà đi làm xa rồi không bao giờ quay về nữa.”
Nói xong, anh gửi cho tôi một bức ảnh cũ đã ố vàng.
Trong ảnh là một người phụ nữ mặc áo bông đỏ bế một đứa trẻ.
Biểu cảm của bà lạnh nhạt, khóe môi trễ xuống, trông như đang mang nặng tâm sự.
…
Năm phút sau, Lon Coca lại hỏi tôi.
“Sao rồi đại sư? Tính ra chưa?”
Tôi nhìn người phụ nữ trong ảnh, chậm rãi nhắm mắt lại.
Một lúc lâu sau mới mở ra, cau mày gõ xuống màn hình một dòng chữ.
“Tính ra rồi.
Bên trái tường gạch đỏ.
Gần cây hoa quế.
Cạnh giếng sâu.
Dưới lớp đất.
Ẩm ướt.
Không thấy ánh mặt trời.”
Lon Coca im lặng rất lâu.
Tôi đoán anh đã dựa theo vị trí tôi nói mà đi tìm mẹ mình.
Những cư dân mạng tình cờ chứng kiến cuộc trò chuyện cũng lần lượt bình luận.
“Càng nghĩ càng rợn người, nơi đại sư nói trùng khớp với bối cảnh phía sau trong ảnh mẹ của Lon Coca, chẳng lẽ bao nhiêu năm nay bà ấy vẫn bị kẹt ở đó sao?”
“Đất, ẩm ướt, không thấy ánh mặt trời… nghe thế này, e là mẹ của Lon Coca đã ch/ết rồi bị chôn ở đó.”
“Tôi quay lại nhìn tấm ảnh thêm lần nữa, tự nhiên thấy đáng sợ quá.”
“Im đi, đừng nói nữa, tôi sợ.”
…
Tôi nhìn những bình luận đó, lặng lẽ chớp mắt.
Phải nói rằng cư dân mạng đoán rất nhanh.
Phương vị tôi tính ra quả thật không có khí tức của người sống.
Còn rốt cuộc sự việc thế nào, chỉ có thể để Lon Coca tự mình tìm ra chân tướng.
Tôi tin khi sự thật lộ diện, anh nhất định sẽ quay lại tìm tôi.
3
Ngoài những bình luận ấy, còn rất nhiều người ồn ào yêu cầu tôi mở livestream tìm người.
Nếu cứ gõ chữ trong phần bình luận thì quá phiền phức.
Nghĩ cũng có lý.
Dù sao tôi cũng chẳng có việc gì làm, chi bằng mở một buổi phát sóng cho vui.
Nói làm là làm, ngay tối hôm đó tôi mày mò mở livestream, đặt tên phòng là — Phòng phát sóng tìm người.
Vì mấy ngày gần đây tôi khá nổi tiếng.
Chẳng bao lâu đã thu hút một lượng lớn cư dân mạng đến xem.
Phần lớn chỉ đến hóng chuyện, chỉ có lác đác vài người thực sự muốn tìm người thân.
Tôi mở chức năng kết nối trực tiếp với khán giả.
“Ai muốn tìm người thì gửi yêu cầu kết nối nhé.”
Vừa dứt lời, tôi đã nhận cuộc kết nối đầu tiên trong ngày.
Là một cô gái trẻ có nickname Tuyết Rơi.
Cô nói bạn trai mình đã mất tích.
Nói xong, cô đưa lên một tấm ảnh chụp lấy liền, trong đó là một chàng trai khá điển trai.
Bình luận tràn ngập những lời tiếc nuối, lại thêm một đôi uyên ương bất hạnh.
Tôi vừa nhìn ảnh vừa hỏi cô.
“Đã báo cảnh sát chưa?”
Tuyết Rơi đáp: “Báo rồi, nhưng cảnh sát cũng không tìm ra tung tích của anh ấy.”
“Vậy sao?”
Tôi ngẩng lên nhìn thẳng vào cô, rồi liếc về phía sau lưng cô, mỉm cười đầy ẩn ý.
“Bạn kể chi tiết cho tôi nghe xem, trước khi mất tích anh ta có biểu hiện gì bất thường không?”
Tuyết Rơi liên tục gật đầu.
“Trước khi mất tích một tuần, anh ấy đã rất lạ.
Anh ấy thường một mình ngồi trước gương, không ăn, không uống, không nói chuyện, cũng không để ý đến tôi.
Tôi hỏi có phải anh ấy không còn yêu tôi nữa không, anh ấy chỉ chán ghét quay mặt đi.”
“Ba ngày trước khi mất tích, lúc tôi tan làm về thì thấy anh ấy nằm bất động trên sàn phòng khách.
Tôi vội chạy tới đỡ anh ấy dậy, nhưng anh ấy nhìn tôi với ánh mắt đầy ghê tởm.
Tôi nghi anh ấy đã thay lòng, anh ấy không còn yêu tôi nữa.”
“Đêm trước khi anh ấy mất tích, chúng tôi có một bữa tối dưới ánh nến rất lãng mạn.
Anh ấy rưng rưng nước mắt, đồng ý sẽ kết hôn với tôi.
Nhưng rượu vang đỏ tôi đút cho anh ấy uống đều bị anh ấy nôn ra, anh ấy không chịu uống.
Thế là tôi một mình uống cạn hai chai rượu, say đến mức ngã gục.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, anh ấy đã biến mất.”
“Sau khi anh ấy mất tích, tôi tìm người thân và bạn bè của anh ấy, tất cả đều không biết anh ấy đi đâu.
Tôi cũng đã báo cảnh sát, nhưng vẫn không có tin tức.”
“Anh ấy đã mất tích hơn một tháng rồi.
Tôi thật sự rất nhớ anh ấy.
Xin cô, đại sư, xin cô giúp tôi tìm anh ấy, làm ơn giúp tôi.”
Sau khi nói xong, Tuyết Rơi liên tục tặng tôi rất nhiều quà.
Trông cô như một người phụ nữ khổ sở vì tình.
Bình luận cũng tỏ ra thương cảm.
“Tôi thấy có khi bạn trai cô ấy thay lòng rồi cố tình trốn tránh, không muốn bị cô ấy quấn lấy.”
“Nghe cô gái kể thì rõ ràng anh ta không còn yêu nữa, lạnh nhạt ép chia tay không được nên chọn cách biến mất.”
“Thôi buông đi cô gái ơi, đàn ông ngoài kia còn nhiều.”
“Tới lúc đại sư tính ra anh ta đang vui vẻ ở đâu đó thì lại càng khó xử.”
“Vậy cũng tốt, để cô ấy sớm tỉnh ngộ, tôi ghét nhất kiểu đàn ông như thế.”
…
“Chỉ mình tôi thấy lời cô gái này kể nghe rất kỳ lạ sao?”
Kỳ lạ ư?
Tôi liếc nhìn dòng bình luận ấy, rồi cúi xuống lấy một tờ giấy trắng bắt đầu viết.
Tuyết Rơi dè dặt hỏi: “Đại sư, cô đang tính phương vị của bạn trai tôi sao?”
Tôi không ngẩng đầu.
“Cô có biết vì sao anh ta không ăn, không uống, không nói chuyện, không để ý đến cô không?”
Tuyết Rơi sốt ruột ghé sát vào màn hình.
“Tại sao?”
Tôi ngẩng lên mỉm cười với cô, chậm rãi nói.
“Vì miệng anh ta đã bị khâu lại.”
Nghe tôi nói vậy, biểu cảm của Tuyết Rơi lập tức méo mó, cười mà như không cười nhìn tôi.
“Ha, đại sư cô nói linh tinh gì vậy?”
Tôi hứng thú nhướng mày qua màn hình.
“Cô đoán xem vì sao tôi biết?”
Tuyết Rơi không đáp.
Tôi tự mình giơ tờ giấy vừa viết lên trước ống kính.
Trên đó rõ ràng viết năm chữ: “Hắn đang nhìn cô.”
Giọng tôi vang lên từ phía sau tờ giấy.
“Tôi tính ra rồi.
Phương vị của anh ta ở ngay phía sau cô.”
Vừa dứt lời, Tuyết Rơi đột ngột quay đầu nhìn về phía sau.
Trong căn phòng vốn trống trải, không biết từ lúc nào đã xuất hiện một người đàn ông.
Trước bao ánh mắt, hắn như thể đột nhiên hiện ra giữa không trung.
Hắn ngồi cứng đờ trên giường, đầu nghiêng lệch, quay lưng về phía ống kính không hề nhúc nhích.
“Trời ơi đừng dọa tôi, hắn xuất hiện từ khi nào vậy, sao tôi không hề nhận ra?”
“Tôi đang nằm nghiêng xem mà giờ đã chui cả người vào chăn rồi, lúc đại sư nói phía sau cô, tôi nổi hết da gà.”
“Da tôi cũng nổi hết rồi, đó có phải bạn trai cô ấy không?”
“Chủ phòng nói miệng anh ta bị khâu lại, thế mà còn sống sao?”
“Bình luận che chở tôi với, tôi sợ quá.”
“Có cô gái nào đó lặng lẽ rút chân đang thò ra khỏi chăn vào trong.”
…
Tuyết Rơi dường như quên mất phía sau mình còn có camera đang kết nối với phòng phát sóng của tôi.
Cô co rúm người không dám động đậy.
Một lúc lâu sau mới run rẩy lên tiếng.
“Từ… Từ Hạo? Là anh sao?”
Người đàn ông không trả lời.
Nhưng tôi biết, đó chính là hắn.
Tôi chống cằm, mỉm cười nhìn bóng dáng ấy.
Ngay từ khi kết nối bắt đầu, tôi đã thấy hắn ngồi sau lưng Tuyết Rơi, dùng đôi mắt vô hồn nhìn chằm chằm vào cô.
Nếu không phải nhiều năm trước tôi từng theo sư phụ chứng kiến đủ chuyện, e rằng đã bị dọa đến phát bệnh ngay tại chỗ.
Thân hình hắn gầy gò, lưng khom xuống.
Trên người mặc chiếc sơ mi trắng rộng thùng thình, còn có thể nhìn thấy những vệt m/áu lấm tấm trên áo.
Theo từng tiếng gọi của Tuyết Rơi, cổ hắn bắt đầu xoay từng chút một.
Cho đến khi cả cái đầu xoay hẳn ra phía sau, còn thân thể vẫn giữ nguyên tư thế ban đầu.
Hắn mở to đôi mắt chỉ toàn lòng trắng, nhìn chằm chằm vào Tuyết Rơi.
Miệng phát ra những âm thanh ú ớ không rõ ràng.
“Sao hắn không có tròng đen?”
“Mẹ ơi, miệng hắn thật sự bị khâu lại kìa, đáng sợ quá.”
“Tôi có phải vừa thấy thứ đó không?”
“Không được, tôi phải báo cảnh sát, đây là cái gì vậy?”

