Ta từng làm lỡ ba đời tu hành của một vị cao tăng.

Sư thúc, sư tổ của hắn tìm đến cửa, lạnh giọng nói:

“Hắn vốn có đại đạo của mình, chính ngươi đã hủy hoại. Nếu quay đầu, còn có thể giữ lại một mạng.”

Ta không chịu:

“Chúng ta lưỡng tình tương duyệt, có gì là sai?”

Hắn vì ta mà ba đời bỏ thiền, cùng ta đầu bạc răng long.

Ta vốn đã chuẩn bị cho cuộc trùng phùng đời thứ tư.

Nào ngờ lúc hắn hấp hối, Phật quang giáng xuống, hỏi:

“Quy Tịch, ngươi có hối hận chăng?”

Hắn mờ mịt cau mày:

“Ta chỉ mong A Chu chấp niệm tan đi, kiếp sau không còn dây dưa.”

Thì ra ba đời tình nghĩa ấy, với hắn, chẳng qua chỉ là mối ràng buộc khó thoái thác.

Vì thế đời thứ tư, ta trở lại làm con nhện nhỏ tự do tự tại, cùng một tiểu đạo sĩ đấu qua đấu lại, có đi có về.

Ba lần ngang qua Phật môn, đều không bước vào.

Chỉ nghe đồn, vị thiếu niên thánh tăng vốn nên thành Phật kia… đã nhập ma.

1

Khi Quy Tịch nói ra câu ấy, hắn không hề hay biết ta đang đứng nép ngoài cửa.

Ta cũng chẳng phải cố ý ẩn mình.

Vừa nãy thôi, ta còn hớn hở muốn đến nói với hắn rằng —

dù hắn sắp chết cũng đừng sợ.

Kiếp sau, ta vẫn sẽ đợi hắn, chúng ta vẫn làm một đôi phu thê ân ái, đầu bạc răng long, vĩnh viễn không rời.

Thế nhưng lại thấy một đạo Phật quang giáng xuống, hỏi:

“Quy Tịch, ngươi có hối hận chăng?”

Cách bao nhiêu năm, sư thúc sư tổ của hắn vẫn không thể buông bỏ.

Ta có phần tức giận, đang định đẩy cửa xông vào cãi nhau một trận.

Dù sao kiếp này, bọn họ tìm đến cửa, ra tay với ta không chút nương tình, miệng không ngừng mắng ta là yêu nữ:

“Hắn vốn là Phật căn trời sinh, lẽ ra sớm đã thành Phật, phổ độ chúng sinh!

Nếu không có ngươi, sao lại bị chậm trễ đến thế này!”

Bọn họ còn nói:

“Hắn vốn có đại đạo của mình, chính ngươi đã hủy hoại.

Nếu ngươi quay đầu, còn có thể giữ lại một mạng.”

Nhưng rõ ràng chúng ta là lưỡng tình tương duyệt.

Ta đương nhiên không chịu.

Bất đắc dĩ, đám người ấy đồng loạt nhìn về phía Quy Tịch.

Ngoài vòng người, hắn mi mục thanh lãnh.

Trong lồng khóa yêu, ta mình đầy thương tích.

Tất cả đều chờ một câu trả lời của hắn.

Rồi hắn ngẩng mắt lên, nhìn ta, giật đứt chuỗi Phật châu, mở tung lồng vàng.

Sau lưng dường như vang lên một tiếng thở dài.

Nhưng hắn đã ôm lấy ta, không quay đầu nữa, hoàn tục rời đi.

Từ đó ẩn cư sơn lâm, cùng ta đầu bạc răng long mấy chục năm.

Cho nên ta đương nhiên biết, Quy Tịch sao có thể hối hận được!

Vậy mà đúng lúc ta sắp đẩy cửa bước vào, ta lại nghe thấy giọng hắn —

bình thản, lãnh đạm, còn mang theo một tia mệt mỏi.

Hắn mờ mịt cau mày:

“Ta chỉ mong A Chu chấp niệm tan đi, kiếp sau không còn dây dưa.”

“Đây vốn là nhân ta gieo từ tiền kiếp, không thể không nhận lấy quả này.”

Hóa ra, ba đời tình duyên ấy, đối với hắn mà nói, chẳng qua chỉ là mối ràng buộc khó lòng thoái thác.

2

Ta sững sờ đứng tại chỗ.

Trong tim tựa hồ nhói lên một cái, nhưng nhiều hơn lại là trống rỗng.

Rất lâu sau vẫn không thể hoàn hồn.

Ta nhớ lại đời thứ nhất.

Ta là một con nhện nhỏ dưới mái hiên Phật tự.

Nghe hắn ngày ngày tụng kinh, đêm đêm niệm Phật, mà sinh ra linh trí.

Mơ hồ như đứa trẻ mới lớn.

Chỉ có hắn nhìn thấy ta, ta liền quấn quýt bên cạnh hắn:

“Không Huyền, ngươi tên là Không Huyền sao?

Vậy ta nên gọi là gì?”

Thế là hắn đặt tên cho ta — A Chu.

“Không Huyền, bọn họ đều nói người người đều có con đường của mình, vậy đường của ta ở đâu?”

Thế là hắn bảo ta đi theo hắn.

“Không Huyền, Không Huyền, sao ngươi lại thổ huyết rồi?!”

Phàm nhân thật yếu ớt.

Ta sợ đến mức rơi nước mắt:

“Ngươi có phải sắp đi rồi không?

Ngươi đi rồi, ta phải đi đâu đây?”

Phải rồi, ta biết đi đâu?

Ta chỉ là một con nhện nhỏ, chẳng hiểu chuyện gì, không có hắn, chắc chắn sẽ phải chịu rất nhiều khổ sở, nói không chừng còn bị đạo sĩ hay hòa thượng nào đó thu mất.

Thế nên hắn gượng cười, mang theo thương xót:

“Vậy thì —

kiếp sau, ngươi hãy đến tìm tiểu tăng.”

“Tiểu tăng sẽ đợi ngươi.”

Ngày hôm đó, vị cao tăng trẻ tuổi danh chấn thiên hạ không thắng nổi bệnh tật quấn thân, cứ thế viên tịch.

Người đến tiễn đưa đông như trẩy hội, tiếng khóc không dứt.

Chỉ có một con nhện nhỏ là không buồn.

Bởi nàng biết, rồi sẽ có một ngày, nàng lại tìm được hắn.

Mà bây giờ, Quy Tịch nói — hắn không muốn nữa.

3

Hắn theo ta, chỉ vì tiền kiếp đã gieo nhân, không thể không nhận quả.

Vì thế hắn vì ta hoàn tục, cùng ta tương thủ.

Đến nay, cũng nên xem như hai bên đã thanh toán xong.

Đời thứ tư, ta đương nhiên không thể tiếp tục quấn lấy hắn nữa.

Sư thúc sư tổ của hắn nghe vậy mừng rỡ:

“Nếu đã như thế, kiếp sau con yêu nữ này còn dám dây dưa, cũng đừng trách Phật môn vô tình!”

Bọn họ sẽ không còn nương tay.

Mà Quy Tịch nghe xong thì trầm mặc, không phản bác.

Chỉ là không biết qua bao lâu, xung quanh đã khôi phục yên tĩnh.

Hắn dường như phát hiện ra ta đứng ngoài cửa:

“A Chu?”

Còn ta thì đã sớm nước mắt giàn giụa.

4

“Lại quên đường về nhà rồi sao?”

Cách một cánh cửa hẹp.

Cách giữa ta và hắn.

Giọng hắn nhẹ bẫng.

Trí nhớ tốt nhất đời này của ta, dường như đều dùng để đi tìm hắn.

Thế nên bao năm nay, ta thường xuyên không nhớ nổi đường về nhà.

Hắn cũng quen rồi.

Chưa từng tức giận, chỉ một lần lại một lần để ta đi theo sau, rồi dọa:

“Không được quên nữa.”

Ta ôm lấy cánh tay hắn, hừ một tiếng:

“Dù sao ta không về, người sốt ruột cũng là ngươi!”

Khi ấy, khóe môi hắn chỉ khẽ cong lên cười nhạt.

Đến mức ta không hề phát hiện —

sau khi nghe vậy, hắn chỉ lặng lẽ nhìn về phía chân trời xa thẳm, trong mắt tràn đầy suy tư.

Còn lúc này, ta buồn bực nói:

“Ta đâu có quên, rõ ràng là ngươi cứ đổi chỗ mãi.”

Vốn dĩ trí nhớ của ta đã kém, mỗi lần khó khăn lắm mới nhớ được đường, thì hắn lại chết rồi.

Bất đắc dĩ, ta chỉ đành lần nữa lao đầu vào chốn hồng trần cuồn cuộn.

Có lẽ là mấy chục năm, cũng có lẽ là mấy trăm năm.

Chỉ để tìm lại bóng dáng của hắn.

Hồng trần lòng người hiểm ác, vì thế ta đã nếm qua rất nhiều khổ sở.

Thê thảm nhất là một lần —

ta bị trói trên giàn lửa, toàn thân đầy vết máu, bọn họ gọi ta là yêu nữ, muốn khiến ta hồn phi phách tán, nghiền xương thành tro.

Dẫu ta chưa từng làm bất kỳ chuyện xấu nào.

Khi ấy ta sợ hãi tột cùng, nhìn đám người mà hoảng loạn gọi:

“Không Huyền, Không Huyền…”

Không Huyền đã không còn nữa.

Người cứu ta là Tòng An.

Một tiểu hòa thượng từ xa ngàn dặm đến triều thánh.

Rất nhiều lúc, ta đều gọi hắn là tiểu trọc.

Bởi hắn thật sự quá ngốc, còn ngốc hơn cả ta, khiến người ta căn bản không dám tin, đây lại là chuyển thế của Không Huyền.

Điểm giống nhau duy nhất, đại khái chỉ là tính khí hiền lành như đúc mà thôi.

Bị ta mắng, hắn cũng chỉ sờ sờ cái đầu trọc của mình, cười nói:

“A Chu thông minh, tiểu tăng quả thật ngu dốt.”

Nhưng chỉ có một điều, hắn luôn không ngừng sửa lại cho ta:

“A Chu, Không Huyền là Không Huyền, Tòng An là Tòng An.”

Hắn nâng mặt ta lên, nghiêm túc nói:

“Cho nên, phải gọi là Tòng An.”

Ta không hiểu:

“Nhưng các ngươi rõ ràng là cùng một người mà.”

“Ngươi đã hứa với ta, bảo ta đến tìm ngươi, ngươi muốn nuốt lời sao?”

Những năm tìm hắn, ta đã lăn lộn trong hồng trần không biết bao nhiêu lần, bị lừa gạt không biết bao nhiêu lượt.

Hắn lại nói ra những lời như thế.

Trong lòng ta lập tức cảnh giác, liền uy hiếp hắn.

Để hắn biết, nếu dám nói hối hận, thì hắn xong đời rồi!

Hắn giả vờ suy nghĩ một lát, sau đó cười nói:

“Không hối hận.”

Vậy là ta vẫn như trước kia, theo hắn băng qua ngàn núi, vượt qua vạn sông.

Cuối cùng cũng đến được Linh Sơn.

Nhưng ngay dưới chân núi, hắn lại dừng bước, nói:

“Chúng ta không đi nữa.”

Ta ngơ ngác:

“Vì sao?”

Một đời này, hắn nếm trải muôn vàn gian khổ, chẳng phải chính là để triều thánh thành Phật, hoàn thành đại đạo sao?

Hắn buông bỏ hết thảy, nắm lấy tay ta:

“Ta không thành Phật được nữa.”

Bởi trong lòng hắn, đã không còn là Phật của hắn.

Mà là một cô nương ngây thơ rực rỡ.

Hắn nói với ta, hắn tâm duyệt ta.

Ta hỏi hắn, tâm duyệt là gì.

Hắn liền nắm tay ta, đặt lên ngực mình, nơi đó đập rất nhanh.

Tiểu hòa thượng thản nhiên nói:

“Tâm duyệt chính là, nhìn núi thấy nàng, nhìn nước thấy nàng, gặp nàng như mưa, lòng ta như sấm.”

Mặt ta nóng bừng.

Nghe không rõ là nhịp tim của hắn hay của ta, ngốc nghếch nói theo:

“Vậy ta cũng tâm duyệt ngươi.”

Chúng ta quay đầu lại dưới chân Linh Sơn.

Nắm tay nhau, quay lưng mà đi.

Tòng An thật ra đã dạy ta rất nhiều điều.

Dù ta luôn nói hắn ngốc.

Ví như hắn nói, hỏi lòng không né tránh, phải thản nhiên tiếp nhận.

Lại ví như hắn nói, nắm tay cùng già, phải hạ cờ không hối hận.

Nhưng hắn chưa từng dạy ta, nếu như hắn hối hận rồi, ta phải làm sao.

Giống như lúc này đây, Quy Tịch không hề phát giác sự khác thường của ta, chỉ bất lực cười một tiếng:

“Là lỗi của ta, ta xin lỗi A Chu.”

Hắn biết mình sắp không sống được nữa.

Tiếng ho không ngừng, nhưng vẫn từng chữ từng chữ dặn dò ta:

“Kim chỉ vá áo ở ngăn kéo thứ hai trong tủ.”

“Bạc trong nhà giấu ở đáy chum gạo.”

“Còn con đường về nhà…”

Hắn khựng lại một chút, nước mắt ta lặng lẽ rơi xuống:

“Đã khó khăn lắm mới nhớ được, thì đừng đổi nữa.”

“Còn kiếp sau —”

Nhà cũng chưa đổi, làm sao có thể tìm được hắn đây?

Ta vừa đau lòng vừa uất ức, muốn đá tung cửa, muốn túm lấy cổ áo hắn mà mắng:

“Dựa vào cái gì?!

Người nói sẽ ở bên ta mãi mãi là ngươi, người nói hối hận cũng là ngươi!

Ngươi căn bản không phải Không Huyền, Không Huyền sẽ không bao giờ yên tâm để ta một mình!”

“Ngươi cũng không phải Tòng An, Tòng An sẽ không bao giờ hối hận!

Ngươi, ngươi…”

“Ngươi tưởng tìm ngươi dễ lắm sao?!

Ta đã chịu biết bao khổ sở!