Tô Mộ cười dịu dàng.
“Bất kể em có dáng vẻ gì, đều đẹp như vậy.”
9
Ba bốn ngày không thấy Tô Nhiên.
Cậu ta càng không xuất hiện, tôi càng chắc chắn cậu ta là loại người không chịu trách nhiệm.
Tô Mộ cũng không lo lắng. Mỗi lần tôi hỏi tới đều qua loa lấy lệ.
Không gặp cũng tốt, tôi vui vì được yên tĩnh, chỉ là trong lòng hơi khó chịu.
Tình trạng rõ ràng này, Tô Mộ đều nhìn thấy.
Anh ấy đưa tôi ra ngoài giải khuây, bất tri bất giác lại đi đến tiệm hoa.
Tôi đẩy cửa ra, ba đang nằm ngủ gật trên ghế, ung dung nhàn nhã.
Từ khi nào lại rảnh rỗi như vậy, trong tiệm nhiều hoa thế mà không chăm sóc à?
Còn chưa kịp lên tiếng, ba nghe tiếng chuông gió liền thong thả mở miệng:
“Tiểu Nhiên à, có khách đến.”
Ai?
Còn tưởng mình nghe nhầm, nhưng khi một bóng người bận rộn xuất hiện, tôi nổi giận.
“Tô Nhiên, cậu trốn ở đây!”
“Tiểu Uy, sao em lại tới đây?”
Tô Nhiên rất bất ngờ, nở nụ cười rạng rỡ tiến lên.
“Em đến thăm tôi sao?”
Tôi trừng mắt nhìn cậu ta. Tên này trốn đi thì thôi, còn khiêu khích tôi có phải đến thăm cậu ta không!
Ba nghe thấy giọng tôi cũng kinh hỉ đứng dậy.
“Con trai ngoan, mối duyên tốt ba chọn cho con không tệ đúng không? Chàng trai kia vừa nhìn ba đã biết là người tốt.”
Đây chẳng phải bán con trai sao, còn bày ra bộ dạng vì tôi suy nghĩ. Tôi tức đến mức cả hai đều không muốn để ý.
Tô Nhiên cẩn thận nắm lấy tay tôi.
“Em đến thăm tôi, tôi vui lắm. Anh tôi đã nói với em rồi đúng không?”
Nói gì?
Tôi nghi hoặc nhìn về phía Tô Mộ. Tô Mộ rất bình tĩnh, cũng rất thản nhiên đối mắt với tôi.
“Quên rồi.”
Tô Nhiên: “!”
Quên rồi hay là không muốn nói…
Tôi không vạch trần. Tô Nhiên cũng không có thời gian so đo với anh trai mình, cậu ta siết tay tôi chặt hơn một chút.
“Sau khi bình tĩnh lại, tôi biết mình làm vậy là sai, cũng sợ sau khi em tỉnh lại không muốn nhìn thấy tôi, cho nên…”
Cho nên chạy tới tiệm hoa của ba tôi, đây là thao tác gì vậy?
“Tôi muốn cầu xin em tha thứ, đến tiệm hoa là muốn tự tay làm cho em một chiếc chậu hoa mới. Tôi biết thứ đó rất quan trọng với em.”
Cậu ta gãi đầu, trên mặt thoáng hiện vẻ ngượng ngùng.
“Nhưng ba vẫn luôn không chịu dạy tôi, tôi không còn cách nào, chỉ đành làm học đồ ở đây mấy ngày.”
…
Cậu ta bị lừa rồi. Ngay cả Tô Mộ cũng biết dùng góc độ khách hàng để mua chậu hoa, cậu ta thì hay rồi.
Tô Nhiên nhìn ra sự cạn lời trong mắt tôi, cậu ta giải thích:
“Tự tay làm thì có ý nghĩa hơn.”
“Nói đi nói lại, anh tôi đúng là tâm cơ thật.”
Tôi không phủ nhận. Cách làm này của Tô Mộ quả thật tâm cơ, nhưng may mà không dùng lên người tôi.
“Vậy cũng tốt hơn một kẻ cưỡng ép người khác. Anh cũng nên vì mình tranh thủ một chút chứ.”
Tô Mộ không chịu yếu thế.
Lời này vừa thốt ra, cảm xúc của ba lập tức kích động.
“Cái gì! Tô Nhiên, thằng nhóc thối tha nhà cậu dám đối xử với con trai tôi như vậy, mau cút đi, tiệm hoa của tôi không hoan nghênh cậu!”
“Ba—”
Ba nghiêm giọng cắt ngang:
“Cút! Cậu còn không biết xấu hổ gọi tôi là ba. Không đúng, hai anh em các cậu đều cút hết, con trai tôi phải ở lại tiệm hoa.”
Tô Nhiên và Tô Mộ vẫn mặt dày không chịu đi.
Một người không ngừng cầu xin tha thứ, một người thì ôm chặt eo tôi.
Nhìn thái độ hèn mọn của Tô Nhiên, tôi hơi thấy lạ.
Nhưng cậu ta càng nói, sắc mặt ba càng khó coi. Cho đến cuối cùng cậu ta bật ra một câu “con sẽ chịu trách nhiệm với con trai ba”, ba hoàn toàn phẫn nộ, cầm chiếc quạt hương bồ bên cạnh hung hăng gõ lên đầu Tô Nhiên.
“Một câu chịu trách nhiệm là muốn xóa sạch chuyện cậu đã làm à! Làm gì có chuyện dễ dàng như vậy! Mau cút ra ngoài!”
10
Cuối cùng hai người bọn họ vẫn bị thế công mãnh liệt của ba và sự nửa đẩy nửa dỗ của tôi đuổi ra ngoài.
Cửa vừa đóng.

