“Tôi muốn cậu đứng trước miếu thần núi nói, cậu thích tôi, không thích Lục Nhược Vi!”
8
Châu Thiên nhiệt tình, phô trương, không hề sợ chọc Cố Bách tức giận.
Cố Bách quả thật cũng không giận. Cậu ấy chỉ câm lặng, do dự, rất lâu không nói một chữ.
Châu Thiên chống một tay lên eo:
“Được thôi, hóa ra là trêu tôi. Đưa tôi lên Thanh Hoa Bắc Đại chỉ vì thương hại tôi thôi chứ gì? Vậy không cần nữa, bye bye.”
Cô ta làm bộ muốn đi.
Cố Bách kéo cô ta lại, cuối cùng vẫn thỏa hiệp.
“Châu Thiên, đừng ép tôi. Tôi chỉ có thể nói, tôi đúng là thích cậu. Còn Nhược Vi thì… sau này tính.”
Châu Thiên gật đầu dứt khoát:
“Được, nhưng tôi có một điều kiện.”
“Tôi không cho phép Lục Nhược Vi đăng ký đại học ở Bắc Kinh. 985 nhiều như vậy, cậu bảo cô ta tùy tiện đi một trường nào đó cũng được.”
Cố Bách lại im lặng.
Châu Thiên đẩy cậu ấy:
“Ngay lập tức, bây giờ gửi tin nhắn cho Lục Nhược Vi, bảo cô ta đừng đăng ký đại học ở Bắc Kinh. Nếu không cả đời này tôi sẽ không cãi nhau với cậu nữa, hừ!”
Video đến đây thì kết thúc.
Tôi nhìn chằm chằm vào điện thoại, trong lòng như bị thứ gì đó lấp đầy, nghẹn đến khó chịu.
Lại giống như bị rút cạn, trống rỗng đến khó chịu.
Từng chút từng chút chuyện cũ cuồn cuộn chảy qua trong đầu, khiến cái đinh trong lòng tôi càng ngày càng sắc.
Sắc đến mức khiến người ta đau.
Sau đó, khung chat của Cố Bách hiện chấm đỏ. Cậu ấy gửi tin nhắn tới.
“Nhược Vi, tôi suy nghĩ kỹ rồi. Đại học Nam ở Quảng Đông rất hợp với cậu, hay là cậu đi Quảng Đông đi?”
9
Đêm đó, tôi lại sốt cao.
Còn tin nhắn của Cố Bách, tôi không trả lời.
Trong lúc mơ màng, tôi mơ thấy bố.
Bố xách bánh kem, cười híp mắt nhìn tôi:
“Nhược Vi, bố không giận con đâu. Bố chưa từng trách con đâu.”
Tôi khóc trong mơ.
Khóc đến ướt đẫm cả gối, cứ gọi bố hết lần này đến lần khác, nói xin lỗi bố.
Sau đó lại nghe thấy giọng nói khác:
“Đừng khóc… đừng khóc…”
Tôi khẽ mở mắt, thấy mẹ đang dùng khăn ấm lau nước mắt cho tôi, thì thầm rất khẽ:
“Nhược Vi đừng khóc, mẹ tha thứ cho con rồi, từ lâu đã tha thứ rồi…”
10
Như vừa trải qua một giấc mộng dài, cơn sốt cao lại kỳ diệu hạ xuống.
Tinh thần tôi phấn chấn hẳn lên, bò dậy ăn liền ba bát cơm, gặm sạch phần móng giò kho tàu mẹ để lại.
Đột nhiên tôi cảm thấy, đời người chẳng có cửa ải nào là không qua được.
Xách cặp lên, tôi vẫy tay với di ảnh của bố:
“Bố, con gái đi thi Thanh Hoa đây!”
Trở lại trường, mọi thứ vẫn như cũ, ngay cả Châu Thiên đang nghịch tóc mái cũng không thay đổi.
Cố Bách nhìn tôi, đợi tôi ngồi xuống rồi dịu dàng mở miệng:
“Sao cậu cứ không trả lời tin nhắn vậy? Tôi đề nghị cậu đi Quảng Đông…”
“Tôi không tiếp nhận đề nghị của cậu.”
Tôi lật sách, lấy bút ra, không nhìn Cố Bách lấy một cái.
Cậu ấy cau mày, thấy giáo viên đến thì cũng không nói nữa.
Tôi cúi đầu học hành chăm chỉ, thế mà lại tìm về được vài phần nhiệt huyết ngày trước.
Thành tích của tôi vẫn luôn là tốt nhất. Từ tiểu học đến cấp ba, gần như ôm trọn hạng nhất toàn khối.
Tôi là thiên tài đúng nghĩa.
Đối với kiến thức cấp ba, tôi đã thuộc làu từ lâu, chỉ là rất khó phát huy ra trình độ thật.
Nguyên nhân đương nhiên là di chứng do trầm cảm để lại.
Có lúc tôi thậm chí có thể ngủ gật trong lúc thi.
Tôi thật sự đã bỏ bê việc học suốt một năm, nhưng vẫn duy trì điểm số gần mức trường trọng điểm.
Bây giờ, cảm giác quen thuộc dần dần quay lại.
Tôi cần dựa vào cái hệ thống chia sẻ gì chứ?
Cố Bách thích ràng buộc ai thì ràng buộc người đó. Tôi sẽ dựa vào chính mình bước vào học phủ cao nhất cả nước!
11
Một khi học bá tìm lại được cảm giác, thì giống như phi thăng vậy, căn bản không dừng lại được.
Chỉ trong ba ngày ngắn ngủi, tôi đã có thể tìm thấy niềm vui cực hạn trong lúc giải đề.
Đó là não bộ đang điên cuồng tiết dopamine.
Nó dùng niềm vui để nói với tôi: chào mừng học bá trở lại.
Bảy ngày sau, tôi đặc biệt xin giáo viên một bộ đề thi thử đủ các môn, nghiêm túc làm theo đúng giới hạn thời gian thi đại học.
Điểm cuối cùng: 675.
Tốt, quá tốt.
Tuy vẫn chưa bằng Cố Bách, nhưng ít nhất thực lực đã quay lại bảy phần.
Cũng chính ngày hôm đó, trong lớp bắt đầu rộ lên lời đồn. Rất nhiều người dùng ánh mắt khác thường nhìn tôi.
Có đồng cảm, có hả hê.
Tôi hỏi mới biết, có người nhìn thấy Cố Bách và Châu Thiên hôn nhau trong con hẻm.
Hôn suốt nửa tiếng.
Mà tất cả mọi người đều biết, Cố Bách là bạn trai của tôi.
Người hôn cậu ấy đáng lẽ phải là tôi mới đúng.
Bạn bàn trước cẩn thận an ủi tôi:
“Nhược Vi, có lẽ người ta nhìn nhầm thôi. Cố Bách và Châu Thiên là kẻ thù mà, sao có thể hôn nhau được?”
Tôi cười cười, không để ý.
Hôn thì hôn thôi, đã không liên quan đến tôi nữa rồi.
12
Bước vào tháng sáu, thời tiết càng ngày càng oi bức.
Học sinh cũng càng ngày càng căng thẳng.
Ngoại lệ duy nhất là Cố Bách và Châu Thiên.
Hai người họ dính nhau như sam, lúc tự học thì bận truyền giấy, tan học thì bận trêu chọc nhau, không có giây phút nào dừng lại.
Châu Thiên kiêu căng, phóng khoáng, ngang ngược vô lý.
Còn Cố Bách thì luôn cười khổ nhìn cô ta, trong mắt đầy cưng chiều.

