Tôi theo phản xạ quay sang nhìn một cái — suýt nữa đạp nhầm chân ga thành thắng.

Trên ghế phụ, người đàn ông lạnh lùng cao cao tại thượng thường ngày, giờ phút này đang vươn tay cởi cúc áo sơ mi, lộ ra xương quai xanh sắc nét.

Anh do dự rất lâu, cuối cùng như buông bỏ hết mọi phòng bị, nhắm mắt, vẻ mặt đầy bi tráng:

“Tôi đồng ý với cô.”

Tôi: “?”

【2】

5

Không khí đông cứng ba giây.

Tôi nhìn vẻ mặt “liều chết vì nghĩa lớn” của Cố Tư Hoài, đầu óc ong ong.

Đây là lời gì vậy trời?

Còn cởi cúc áo làm gì? Tôi có giống loại người thừa nước đục thả câu không?

Tuy là… dáng người này đúng là có sức hút thật đấy, xương quai xanh gợi cảm, mơ hồ còn thấy cơ ngực săn chắc…

Khoan!

Tôi đạp phanh cái “két”, xe vẽ một đường S méo mó giữa con đường đất.

Lực quán tính làm Cố Tư Hoài đổ nhào về phía trước, dây an toàn siết chặt khiến anh khẽ rên một tiếng.

“Anh Cố, anh hiểu lầm gì rồi phải không?”

Tôi sợ hãi nhìn anh, “Tôi chỉ muốn mời anh về nhà ăn bữa cơm, tiện thể… mượn anh xài chút thôi.”

Cố Tư Hoài vẫn chưa hoàn hồn, cổ áo mở toang, ánh mắt mơ hồ mà ngơ ngác: “Mượn người?”

“Ừa.” Tôi xấu hổ gãi gãi vô lăng, “Mẹ tôi hối cưới quá trời, bắt tôi phải dẫn bạn trai về. Tôi nghĩ mãi mới nhớ ra anh – gương mặt đẹp, khí chất có, đứng đó thôi cũng đủ làm chấn động cả làng, đảm bảo mấy bà cô mấy bà dì im miệng hết.”

Cố Tư Hoài đơ người.

Đôi mắt sâu thẳm của anh đảo qua mặt tôi hai vòng, như đang kiểm tra xem tôi có đang nói thật không.

Một lúc sau, anh cúi đầu nhìn mấy cúc áo đã mở, rồi nhìn ra dãy núi ngoài kia, vành tai đỏ ửng đến mức nhìn thấy rõ bằng mắt thường.

Anh im lặng, cài lại từng cúc áo một cách cực kỳ nghiêm túc.

Thậm chí còn cài luôn cái nút trên cùng, làm yết hầu nổi rõ.

“Chỉ giả làm bạn trai thôi?” Giọng anh khàn khàn, mang theo chút… hụt hẫng khó phát hiện?

Không thể nào, chắc tôi nghe lầm.

“Dĩ nhiên rồi!” Tôi cam kết chắc nịch, “Bao ăn bao ở, không cần làm gì cả, chỉ cần mỉm cười, gật đầu, lúc cần thì gọi hai tiếng ‘bác trai bác gái’. Chốt kèo nhé?”

Cố Tư Hoài tựa lưng vào ghế, khôi phục lại vẻ lạnh lùng băng giá.

“Giang Thư, tôi có giá lắm đấy.”

“Vậy ai vừa nãy nói ‘cái gì cũng đồng ý’ ấy nhỉ?” Tôi lẩm bẩm.

Cố Tư Hoài cứng người, rồi ho nhẹ một tiếng, quay đầu nhìn ra cửa sổ: “Lái xe đi. Đói rồi.”

Hay quá!

Chỉ cần sếp chịu phối hợp, năm nay coi như yên thân!

6

Chiếc xe cuối cùng cũng lạch cạch bò tới cổng làng trong tiếng gà chó náo loạn.

Vừa đến đầu ngõ, tôi đã bị cảnh tượng trước mắt làm cho sững sờ.

Cổng nhà tôi treo hai cái đèn lồng đỏ chót, dưới đất trải thảm đỏ (thật ra là tấm drap giường cũ mẹ tôi bỏ đi), hai bên chật ních mấy chục hàng xóm tới hóng chuyện.

Ba tôi mặc bộ complet kiểu Tôn Trung Sơn, ưỡn ngực ngẩng đầu đứng giữa trung tâm, bên cạnh là mẹ tôi, khoác chiếc áo lông đỏ sẫm mới tinh, tóc uốn xoăn tít như bông xù.

“Đến rồi đến rồi! Con gái nhà lão Giang về rồi kìa!”

Không biết ai la lên một tiếng, đám người lập tức náo loạn.

Tôi đỗ xe, hít sâu một hơi, quay sang Cố Tư Hoài: “Anh Cố, đến lúc thử thách diễn xuất rồi. Nhớ nhé, bây giờ anh không phải tổng tài trăm tỷ gì hết, mà là ‘tiểu Cố’ nhà tôi, tình yêu bé bỏng của tôi.”

Khóe môi Cố Tư Hoài giật giật: “…Tiểu Cố?”

“Đúng rồi, nghe thân mật hơn.”

Tôi vừa tháo dây an toàn, còn chưa kịp mở cửa, thì Cố Tư Hoài đã mở cửa bước xuống trước.

Khoảnh khắc ấy, đám đông ồn ào đột nhiên im bặt.

Cố Tư Hoài – người đàn ông luôn diện vest chỉnh tề trong công ty, lúc nào cũng toát ra khí chất “chớ lại gần” – giờ đây đứng trước sân một căn nhà quê đầy bùn đất, chiếc áo khoác lông lạc đà sạch sẽ không tì vết, dáng người cao lớn như cây tùng, gương mặt góc cạnh không chê vào đâu được.

Cảnh tượng y như người mẫu thời trang bị lạc vào phim trường “Tình yêu làng quê”.

Vô cùng lệch pha, nhưng lại kỳ lạ đến mức cuốn mắt người nhìn.

Mắt ba tôi sáng rỡ, sống lưng càng ưỡn thẳng.

Mẹ tôi thì lập tức xông tới, đẩy tôi ra, tay nắm lấy tay Cố Tư Hoài, miệng cười như nở hoa:

“Ui trời, đây là Tiểu Cố hả? Đẹp trai ghê! Còn đẹp hơn trong video nữa! Đường xa chắc mệt lắm rồi phải không? Mau vào nhà, mau vào nhà!”

Tôi bị bỏ rơi sang một bên, nhìn mẹ ruột mình nắm chặt tay ông sếp mà hỏi han ân cần, trong lòng ngổn ngang đủ vị.

Đây chính là truyền thuyết “có con rể là quên con ruột” chăng?