Ngôn Tranh ra khẩu hình: “Ngủ ở nhà tôi đi, mai vừa hay đi công viên giải trí.”
Tôi có chút động lòng.
“Thôi vậy, tôi định đi công viên giải trí với bạn.”
Giọng Quý Tuân trầm xuống một chút:
“Là người bạn lần trước em nói à?”
“Đúng,” tôi sợ anh hiểu lầm, nghĩ một lát rồi quyết định để họ gặp lại sớm hơn, “anh cũng quen, là bạn học cấp ba của chúng ta.”
“Ngôn Tranh, anh còn nhớ không?”
Quý Tuân suy nghĩ vài giây:
“Là người đứng đầu khối năm đó à?”
“Đúng đúng, chính là cô ấy.”
Quý Tuân thở phào, giọng trở nên nhẹ nhàng hơn.
“Có chút ấn tượng, hai người cứ đi chơi đi.”
“Ngày mai anh không bận, chơi xong anh có thể đến đón em.”
12
Sau khi cúp máy, tôi giải thích với Ngôn Tranh:
“Tôi quên nói với cậu, chồng tôi là Quý Tuân.”
“Trước giờ hai chúng ta không nói về chuyện tình cảm nên tôi chưa nhắc tới anh ấy.”
“Cậu còn nhớ anh ấy không?”
Ngôn Tranh nhún vai:
“Tôi biết, lúc hai người kết hôn có gửi thiệp mời cho tôi.”
“Nhưng lúc đó nhà tôi vừa có việc nên không đi.”
Những dòng đạn mạc đã lâu không xuất hiện lại hiện ra.
【Nữ phụ này đúng là quá tâm cơ. Cố tình làm bạn thân với A Tranh, rồi nói Quý Tuân là chồng mình, vì đạo đức nên A Tranh chắc chắn sẽ không tranh nam chính nữa.】
【Đúng vậy, cô ta còn cố ý yêu cầu phòng nhân sự xử lý nghiêm vụ bắt nạt, A Tranh không có lý do nghỉ việc, như vậy sẽ không gặp được nam chính.】
【Tội nghiệp A Tranh của chúng ta, một tấm lòng chân thành lại bị lợi dụng.】
【Nam chính vừa nói ngày mai sẽ đến đón họ sau khi chơi xong, chờ xem đi, nữ phụ chắc chắn sẽ không để hai người gặp nhau.】
【Đúng vậy, A Tranh ưu tú như vậy, Quý Tuân so sánh một cái là biết ai là cá mục ai là ngọc trai.】
Lúc này, Ngôn Tranh chủ động nhắc tới chuyện trước đó.
“Mấy đồng nghiệp từng bắt nạt tôi trước đây đều bị công ty sa thải rồi, nhờ cậu mà chuyện này mới giải quyết nhanh như vậy.”
Tôi ngại ngùng cười:
“Tôi nghe anh tôi nói cậu đưa ra rất nhiều bằng chứng bị bắt nạt nơi công sở.”
“Bọn họ không thể chối cãi nên chỉ còn cách chấp nhận bị xử phạt.”
“Dù không có tôi, cậu cũng xử lý chuyện này rất tốt.”
Ngôn Tranh ôm lấy cánh tay tôi, tựa đầu vào vai tôi làm nũng.
“Không đâu, nếu không có cậu, có lẽ tôi đã chọn liều chết với họ, tố cáo xong rồi nghỉ việc luôn.”
“Thật ra tôi cũng không muốn rời khỏi Phong Húc, dù sao môi trường và đãi ngộ ở đây đều rất tốt, chỉ là có vài đồng nghiệp ngu ngốc thôi.”
Tôi bị cô ấy chọc cho bật cười lớn.
13
Chơi xong ở công viên giải trí, chúng tôi lại ghé trung tâm thương mại gần đó uống trà chiều.
Sau một hồi đấu tranh tâm lý, tôi vẫn quyết định gọi Quý Tuân tới đón.
Nếu thật sự như những dòng bình luận nói, vì tôi mạo nhận ân tình nên Quý Tuân mới báo đáp nhầm người.
Vậy thì nên để họ gặp lại, giải thích rõ hiểu lầm.
Quý Tuân đỗ xe bên lề đường.
Sau đó đi về phía chúng tôi.
Tôi lén quan sát xem giữa hai người họ có tia lửa nào lóe lên không.
Đạn mạc bắt đầu kích động.
【Wuli nam nữ chính cuối cùng cũng gặp nhau rồi.】
【Trai tài gái sắc, quá xứng đôi!】
【Chỉ là nữ phụ đứng bên cạnh hơi chướng mắt.】
Nhưng hai người họ chỉ lạnh nhạt chào nhau một tiếng.
Sau đó Quý Tuân nhìn tôi: “Ba mẹ nói lâu rồi chúng ta chưa về nhà, bảo tối nay về ăn cơm.”
“Ba mẹ” mà Quý Tuân nói là cha mẹ tôi.
Cha mẹ anh đã mất từ lâu, sau khi kết hôn liền gọi ba mẹ tôi là ba mẹ.
Tôi nghĩ một chút: “Đúng là lâu rồi chưa về nhà ăn cơm.”
“Chúng ta đưa Ngôn Tranh về rồi quay về nhà cũ.”
Ngôn Tranh xua tay với tôi: “Cậu cứ về nhà đi, đừng lo cho tôi.”
“Tôi còn phải quay lại công ty tăng ca.”
Tôi nhíu mày: “Ngày nghỉ mà vẫn bắt cậu tăng ca à? Sếp là ai vậy, để tôi đi nói với họ.”
“Đừng đừng,” Ngôn Tranh vội ngăn tôi, “tăng ca ngày nghỉ được trả gấp ba tiền lương.”
“Tôi thích tăng ca.”
Khi tôi ngồi lên ghế phụ, đạn mạc vẫn đang thất vọng tràn trề.
【Chuyện gì vậy, nam nữ chính gặp lại mà sao bình thường thế, không phải nói nam chính hồi cấp ba đã thầm ngưỡng mộ nữ chính sao.】
【Đừng vội các chị em, giờ họ chỉ đang giữ khoảng cách vì thân phận thôi, nam nữ chính đâu có vô đạo đức như nữ phụ.】
【Đợi nữ phụ tự hủy thật mạnh, sau khi nam chính ly hôn thì tuyến tình cảm mới thật sự bắt đầu.】
【Nói thì nói vậy, nhưng cứ cảm thấy có gì đó không đúng.】
14
Sau lần gặp đó, Quý Tuân và Ngôn Tranh đều không có biểu hiện gì khác lạ.
Đạn mạc cũng rất lâu không xuất hiện.
Đôi khi tôi còn nghi ngờ đó chỉ là ảo giác của mình.
Một hôm tôi thức dậy chuẩn bị ăn sáng.
Kết quả phát hiện Quý Tuân bỏ quên một tập tài liệu rất quan trọng.
Tôi nhắn tin hỏi anh, nhưng anh mãi không trả lời.
Sợ anh cần gấp, tôi nghĩ dù sao cũng rảnh, tiện thể mang qua cho anh rồi đi spa luôn.
Văn phòng của Quý Tuân ở tầng 16, có thang máy riêng, trước đây đã ghi vân tay của tôi.
Sau khi vào công ty, tôi đi thẳng tới văn phòng anh.
Vừa định gõ cửa, tôi đã nghe thấy giọng anh đầy khó chịu.
“Có chuyện gì nói nhanh đi, lát nữa tôi còn việc.”
Tôi đang thắc mắc Quý Tuân đang nói chuyện với ai.
Đạn mạc đã cho tôi câu trả lời.
【Đến rồi đến rồi, tình tiết tôi thích nhất.】
【Nữ phụ mạo nhận ân tình, bị nữ chính vạch trần, vả mặt cực mạnh.】
【Sau khi nam chính biết sự thật chắc chắn sẽ ly hôn với cô ta.】
【Không biết vì sao tình tiết vả mặt lại đến sớm như vậy, nhưng vẫn vui, nữ phụ cuối cùng cũng sắp out rồi.】
【Tôi muốn xem tình yêu ngọt ngào cơ.】
Giọng Ngôn Tranh vang lên:
“Anh kết hôn với Lẫm Nguyệt là vì muốn báo đáp ân tình cô ấy từng cứu anh đúng không?”
“Thật ra năm lớp mười hai, lúc anh bị đám côn đồ chặn đường đánh đến chảy máu ngất xỉu, chính tôi là người gọi cảnh sát khiến chúng sợ mà bỏ chạy.”
“Sau khi bọn chúng đi, tôi đi tìm người tới cứu anh, lúc quay lại thì anh đã không còn ở đó.”
“Sau đó tôi mới nghe nói anh bị thương nặng hôn mê, được Lẫm Nguyệt cứu rồi đưa vào bệnh viện.”

