Sau lưng hắn đứng tên đàn ông mặc vest từng gặp hai lần, còn có một hai gương mặt quen thuộc, là những người trước kia từng đến nhà.
Trần Đại Dũng quỳ trên mặt đất đầy bụi, không ngừng dập đầu với Ôn Thời Vũ.
“Ôn tổng à, ngài thư thả cho tôi thêm ba tháng nữa.”
“Năm mươi triệu đó tôi nhất định sẽ nghĩ cách trả, nhất định!”
Ôn tổng?
Ôn Thời Vũ?
Triệu Lịch ghé sát tai tôi: “Anh em, chuyện này khó xử lý rồi. Sao ông chủ tập đoàn Thời Thần cũng đến đây? Vợ cậu là người nào? Chúng ta phải nghĩ đối sách.”
“Ông chủ tập đoàn Thời Thần là ai?”
Triệu Lịch chỉ về phía trước: “Kìa, người đang ngồi đó.”
“Ôn Thời Thần, người nắm quyền nhà họ Ôn.”
Tôi đột ngột ngẩng mắt, đối diện với một đôi mắt đầy sắc bén.
16
Ôn Thời Vũ.
Ôn Thời Thần.
Đến lúc này tôi mới muộn màng phát hiện.
Tôi bị người ta chơi xỏ.
Mà tôi ghét bị người khác chơi xỏ.
Cực kỳ ghét.
17
“Mộc Khiêm, em có thể giải thích.”
Ôn Thời Vũ đuổi theo ra ngoài nhà máy.
Tôi hất tay hắn ra.
“Đừng chạm vào tôi.”
“Anh muốn giải thích cái gì? Giải thích rằng anh không cố ý bịa tên giả thân phận giả? Giải thích rằng mấy tháng nay anh giả vờ đáng thương, giả vờ yếu ớt trước mặt tôi là bất đắc dĩ? Hay là hôm nay anh chơi trò mất tích cũng là bị ép không còn cách nào?”
Chẳng trách khi đám người kia đến nhà đòi nợ, ai nấy còn phải nhìn sắc mặt hắn.
Chẳng trách rõ ràng không có dây dưa gì, tên đàn ông mặc vest vẫn đến tập đoàn Thời Thần tìm hắn.
Hóa ra đều đang chơi tôi.
Là tôi quá ngu.
Rõ ràng từng phát hiện điểm khác thường, lại vì quá tin hắn nên không đào sâu.
“Anh cũng không cần giải thích với tôi, Ôn tổng.”
“Tôi chỉ là một người bình thường, là con kiến mà anh tùy tiện có thể giẫm chết. Ngài đùa bỡn tôi thì cũng đã đùa bỡn rồi, không cần thiết phải giải thích.”
Triệu Lịch và người của Ôn Thời Vũ đều trốn sau cổng nhà máy thò đầu ra.
Đang nổi nóng, tôi cũng không gọi Triệu Lịch, trực tiếp quay đầu đi.
Trên đường lái xe về nhà, một chiếc Maybach bám sát phía sau.
Khoảnh khắc trước khi đóng cửa nhà, khe cửa bị Ôn Thời Vũ đưa tay chặn lại.
Hắn không để ý bàn tay bị kẹp, cứng rắn chen vào, vặn hai tay tôi ra sau lưng, cả cơ thể ép tôi lên huyền quan.
Tên khốn này.
Tôi dùng sức cắn, đến khi trong miệng nếm thấy mùi máu, hắn mới hơi nới lỏng.
Khoảnh khắc giãy ra, mặt hắn bị tôi tát lệch sang một bên.
Trong căn phòng yên tĩnh, tiếng bạt tai vang lên đặc biệt rõ.
“Anh còn chưa chơi đủ à?”
“Ôn Thời Vũ, không đúng, nên gọi anh là Ôn Thời Thần. Rốt cuộc anh mưu đồ cái gì?”
“Tôi chỉ là một người bình thường, lại còn là đàn ông. Nhìn tôi bị anh lừa xoay vòng vòng, anh thấy rất sướng sao?”
Trước kia, khi cho rằng hắn từng bị lão cha súc sinh của tôi làm nhục, tôi thật sự thương tiếc.
Nhìn dáng vẻ bất lực lại tự khinh rẻ bản thân của hắn, tôi cũng thật sự đau lòng.
Tôi chỉ nghĩ hắn đã như vậy rồi, chắc chắn không chịu nổi tổn thương nữa.
Nếu đã quyết định ở bên nhau, vậy thì một tấm chân tình không giữ lại mà dâng lên, móc tim móc phổi đối tốt với hắn.
Đây là lần đầu tôi yêu người khác.
Yêu rất trân trọng.
Muốn gì cho nấy, bị đè cũng cam tâm tình nguyện.
Hắn rụng một sợi lông tôi cũng căng thẳng không chịu nổi.
Hôm nay biết hắn bị bắt cóc, tôi chưa từng hoảng sợ đến vậy.
Trên đường đi cứu hắn, tôi thậm chí đã chuẩn bị cho tình huống xấu nhất.
Nếu hắn bị Trần Đại Dũng ức hiếp, tôi sẽ vác đồ liều mạng, cùng lắm thì ngồi tù.
Kết quả thì hay rồi.
Người ta chơi mình đấy.
“Đồ lừa đảo.”
Khóe môi Ôn Thời Vũ tràn máu.
Hắn không phản bác lời buộc tội của tôi, chỉ nhìn bàn tay đang run không khống chế được của tôi.
“Đánh đau tay không?”
“Không liên quan đến anh. Chia tay đi, đây là nhà tôi, mời anh rời khỏi.”
“Không chia. Em là người của anh, cũng không đi.”
Phiền quá.
Ôn Thời Vũ nâng mu bàn tay lau vết máu bên môi.
“Em biết bây giờ anh rất tức giận, đánh em mắng em đều được, không sao, em đều chịu.”
“Là em lừa anh, em đáng đời.”
Đầu ngón tay hắn lau đi giọt nước mắt bị tức đến trào ra nơi khóe mắt tôi.
“Chỉ là đừng đuổi em đi.”
Giọng Ôn Thời Vũ nghẹn lại.
Bây giờ nhìn người này, tôi cực kỳ mâu thuẫn.
Đã không phân biệt được là người ở nhà máy lạnh lùng kiêu ngạo của kẻ ở trên cao.
Hay là chim hoàng yến ban đầu đỏ đuôi mắt bảo tôi ôm hắn.
“Được, anh không đi thì tôi đi.”
Tôi hất bàn tay đang ngăn mình ra. Vừa mở cửa, trước mặt là một đám người đen nghịt.
Người đàn ông mặc vest chắp hai tay không ngừng cầu xin tôi.
“Đại ca, không đi được đâu. Anh đi rồi lão đại nhà chúng tôi phải làm sao đây——”
“Tôi không phải đại ca của anh.”
“Đại tẩu, anh không đi được đâu, anh đi rồi…”
“Câm miệng đi anh!” Triệu Lịch liều mạng bịt miệng hắn kéo sang một bên.
…Ai nấy đều khiến người ta bực mình.
Tôi “rầm” một tiếng đóng cửa lại, mắt không thấy tâm không phiền.
Tất cả đều bắt nguồn từ lòng đồng cảm đáng chết của tôi.
Tôi thề.
Sau này sẽ không mềm lòng với bất cứ ai nữa.
18
Mười lăm phút sau, tôi tìm hộp thuốc trong nhà ném đến trước mặt Ôn Thời Vũ.
Lạnh mặt nói: “Tự tìm thuốc.”

