Tôi không kịp suy nghĩ nhiều, tranh thủ từng giây nhấc giỏ tre lên, kéo em trai trốn vào căn phòng phía đông – nơi bà đã ở mấy chục năm.
Thế nhưng vừa đẩy cửa vào, một bàn tay to từ phía sau đã bịt miệng tôi và em trai lại.
“Vọng Hỉ, Vọng Xuyên. Đừng kêu, là bố đây!”
Nghe thấy giọng nói quen thuộc của bố, tôi và em trai đồng thời run lên.
Trong lúc nguy hiểm nhất lại gặp được cha ruột, giống như người sắp chết đuối vớ được khúc gỗ nổi.
Nước mắt tôi và em trai không kìm được mà tuôn trào.
Nhưng bố lại không có ý định an ủi chúng tôi, giữa chân mày ánh mắt đầy sự bình tĩnh và nghiêm nghị.
“Thời gian gấp gáp, bố nói ngắn gọn.”
“Nó mỗi lần vào phòng bắt được một người là sẽ đi, sẽ không tiếp tục lục soát.”
“Có nghĩa là ba người chúng ta trốn trong cùng một phòng, cho dù bị bắt, ít nhất cũng có thể đảm bảo hai người còn lại sống sót.”
Tôi chợt nhớ đến câu bà vừa nói: còn ba người.
Thì ra bà đã sớm biết bố lén trở về, trong nhà lại thêm một người.
Nghĩ đến đây, toàn thân tôi run lên: “Con hiểu rồi, kẻ đã hại bà thành ra thế này đang ở ngay bên cạnh chúng ta!”
“Cho dù chúng ta cố gắng thế nào, cũng không trốn thoát được.”
Bố siết chặt vai tôi: “Vọng Hỉ, bố biết bố không phải là một người cha đủ tư cách.”
“Bao nhiêu năm nay không hỏi han gì đến hai chị em các con, chỉ năm nay lén về nhìn các con một lần vào dịp Tết.”
“Nhưng con phải hoàn toàn tin tưởng bố, bố nhất định sẽ bảo vệ các con thật tốt.”
Trái tim treo lơ lửng của tôi cuối cùng cũng ổn định lại, dùng sức gật đầu.
Nghe bố nghiêm túc dặn dò: “Bố đã quan sát bà bắt người, bà già rồi không thể cúi xuống. Vì vậy chưa bao giờ lục soát chỗ thấp. Con và em trai trốn dưới gầm bàn là an toàn nhất.”
Lúc này, bà đã lục xong phòng phía nam, đang tiến về phía chúng tôi.
Theo hiệu lệnh của bố, tôi lập tức không do dự kéo em trai chui xuống gầm bàn thờ.
Một tấm vải đỏ dài chạm đất che kín thân hình chúng tôi.
Trong phòng yên tĩnh đến mức chỉ nghe thấy nhịp tim của hai chị em và tiếng bước chân bà đẩy cửa bước vào.
Thế nhưng ngay khoảnh khắc sau đó, giọng nói thần bí kia lại thở dài nói:
“Bố các con bảo các con trốn dưới gầm bàn, còn ông ta thì tự mình trốn trên nóc tủ quần áo.”
“Ông ta muốn hai đứa làm kẻ chết thay, bởi vì thứ đó bò bằng cách trườn.”
5.
Nghe vậy, tôi và em trai đồng thời toàn thân chấn động.
Dù bố gần như không quan tâm đến chúng tôi, nhưng ông ấy là cha ruột của chúng tôi!
Tôi thế nào cũng không nghĩ thông.
Ông ấy không yêu chúng tôi thì thôi, có lý do gì lại muốn hại chết chính hai đứa con của mình chứ?
Lúc này, tiếng bước chân sột soạt của bà đã đến ngay trước mặt.
Tôi nhớ đến lời bố nói, bà mỗi lần bắt được một người thì sẽ đổi sang nơi khác.
Có phải chỉ cần tôi chủ động xông ra để bà bắt đi, thì em trai sẽ tạm thời an toàn?
Ngay lúc tôi nghiến răng rục rịch muốn lao ra.
Người thần bí lại lên tiếng: “Đứa trẻ ngoan, hai đứa đúng là mạng chưa đến số tuyệt.”
“Trên bàn thờ ngay phía trên đầu hai đứa có di ảnh và bài vị của ông nội các con, ông ấy sẽ giúp các con một lần.”
“Lát nữa bất kể nhìn thấy gì, các con nhất định đừng động đậy, đừng thở, đừng phát ra tiếng!”
Tôi che mắt em trai lại, còn bản thân thì nhìn chằm chằm vào tấm vải đỏ kia.
Bởi vì cho dù sợ đến hồn bay phách lạc, tôi cũng phải tận mắt nhìn thấy sự thật.
Phải làm rõ rốt cuộc ai muốn hại chúng tôi, ai đang thật lòng cứu chúng tôi!
Một bóng đen hình dạng quái dị dừng lại trước tấm vải đỏ.
Tôi nín thở, nghiến răng nhìn chòng chọc vào nó.
Ngay sau đó, tấm vải đỏ bị giật mạnh lên.
Cảnh tượng kinh hoàng trước mắt suýt nữa khiến tôi ngất lịm.
Nhưng tôi ghi nhớ kỹ lời người thần bí nói.
Không được động, không được nói, không được thở.
Tứ chi của bà vặn vẹo quái dị, giống như không có xương mà bò trườn trên mặt đất.
Còn trên khuôn mặt già nua ấy, lộ ra một đôi mắt đáng sợ không có tròng trắng!
Lúc này bà nghiêng đầu, nhìn trừng trừng vào tôi.
Chỉ mười mấy giây ngắn ngủi, đối với tôi dài như mười mấy ngày.
Ngay lúc tôi sắp không chịu nổi nữa.
Bà cuối cùng cũng buông tấm rèm đỏ xuống, bắt đầu lượn lờ trong phòng.
Bà vừa đi vừa khóc như một người đàn bà oán hận: “Vọng Hỉ, Vọng Xuyên…”
“Bà mệt lắm rồi, các con mau ra đây đi.”
Tôi cắn chặt răng, mới không để mình phát ra tiếng.
Nhưng thứ đó chỉ lục tung một hồi rồi đi sang căn phòng tiếp theo.
Bố đã đưa ra suy đoán đúng, thoát được một kiếp.
Thứ đó chỉ có thể bò trườn, không tìm kiếm ở chỗ cao.

