Tôi lật lại xem, chi chít chữ, toàn là lời thừa.
Trọng điểm cuộc họp không ghi được một dòng, ngược lại ba câu hỏi anh đặt ra tôi lại chép nguyên văn.
Tôi đóng sổ lại.
Lôi điện thoại ra, mở email, chờ bản chỉnh sửa của anh.
Chờ cả buổi chiều, không có.
Tôi tự nhủ điều này bình thường, chỉnh sửa cần thời gian, anh nói là ngày mai.
Tối tám giờ, tôi thu dọn chuẩn bị về, điện thoại rung một cái.
Thông báo email.
Người gửi: Cố Thành.
Tôi ngồi lại chỗ, mở ra. Là bản chỉnh sửa, ba file đính kèm, nội dung thư chỉ một dòng: “Theo yêu cầu của Quản lý Lâm, chỉnh sửa như file đính kèm, mời xem.”
Thời gian gửi: 20:03.
Tôi nhìn thời gian ấy một lúc, mở file đính kèm.
Anh chỉnh một phần, logic khép kín lại, hơn nữa còn sạch sẽ hơn cách tôi nghĩ ban đầu.
Tôi xem hết ba file, tựa lưng vào ghế, ngẩng đầu nhìn văn phòng trống trải.
Đồng nghiệp đã về hết, chỉ còn vài ngọn đèn chưa tắt.
Tôi cúi xuống, trả lời email: “Đã nhận, xem xong sẽ phản hồi.”
Gửi đi, khóa màn hình, thu dọn túi, rời khỏi công ty.
Anh gửi bản chỉnh sửa sớm hơn hẹn đúng mười ba tiếng.
Tôi tựa lưng trên ghế taxi, nhắm mắt, trong đầu toàn là đường logic khép kín rất đẹp trong bản chỉnh sửa ấy.
Gọn gàng, chính xác, tốt hơn bản của tôi.
Tôi không muốn thừa nhận, nhưng đó là sự thật.
Về đến nhà, thay giày, rót nước, ngồi bên cửa sổ.
Ánh đèn bãi đỗ xe hắt xuống sàn một mảng trắng bệch. Tôi ngồi trong vùng sáng ấy, lật lại mọi chuyện hôm nay, cuối cùng dừng ở thời gian gửi email.
20:03.
Anh gửi email đó ở đâu?
Tôi đá văng câu hỏi vô dụng ấy ra khỏi đầu, uống một ngụm nước, đi rửa mặt.
Trong gương, mắt tôi hơi sáng. Tôi nhìn hai giây, vặn vòi nước, tạt nước lạnh lên mặt.
5
Xem xong bản chỉnh sửa, tôi chọn hai chi tiết nhỏ yêu cầu làm lại.
Tôi tổng hợp ý kiến thành file, gửi email, giọng điệu chuyên nghiệp.
Ba giờ chiều anh trả lời.
Tôi ngồi ở chỗ làm, đọc báo cáo từ đầu đến cuối.
Số liệu là thật, logic hợp lý, lời anh nói thuyết phục hơn tôi.
Tôi đóng file, gõ hai chữ “Đã nhận” vào ô trả lời, gửi đi, rồi tựa lưng nhìn màn hình một lúc.
Anh không cáu kỉnh với tôi.
Anh đang nghiêm túc làm dự án, đồng thời để tôi nhìn thấy dáng vẻ anh nghiêm túc làm dự án.
Hai việc ấy anh làm đều đẹp, đẹp đến mức tôi không phân biệt được nửa nào là công việc, nửa nào là thứ khác.
Tôi bắt đầu giảm tiếp xúc trực tiếp.
Việc gì có thể giải quyết qua email tuyệt đối không họp, việc gì nhắn tin xác nhận được tuyệt đối không gọi điện.
Tôi nén mọi trao đổi thành chữ, thành những ký tự lạnh lẽo trên màn hình, tự nhủ đó là nâng cao hiệu suất.
Cố Thành chưa từng chủ động yêu cầu gặp mặt.
Anh phối hợp với mọi nhịp điệu của tôi, email qua lại, tốc độ phản hồi luôn nhanh hơn tôi, nội dung trả lời luôn đầy đủ hơn yêu cầu.
Nhưng anh vẫn xuất hiện trong những cuộc họp bắt buộc phải gặp.
Tuần thứ hai họp định kỳ, anh ngồi đối diện, tôi chủ trì. Khi nói đến nhịp độ truyền thông, tôi đưa ra một số liệu, anh không cắt lời, đợi tôi nói xong, im lặng một giây rồi mới mở miệng.
Chính là một giây đó.
Khoảng dừng ấy khiến cả phòng họp đồng loạt theo nhịp anh, chờ anh nói.
Tôi đứng bên màn chiếu, nhìn bảy tám ánh mắt cùng lúc chuyển sang anh.
Những gì anh nói là đúng.
Là phần bổ sung cho số liệu tôi vừa nêu, bổ sung vừa khít, hoàn chỉnh logic của tôi nhưng không vượt qua tôi, không cướp quyền chủ trì.
Sau họp, Tiểu Lưu chạy đến nói: “Chị Lâm, Tổng giám đốc Cố hợp tác khá tốt, với lại tư duy rất rõ ràng.”
Tôi đáp: “Ừ.”
Tiểu Lưu cười: “Với lại trông cũng khá—”
“Đi sắp xếp biên bản họp đi.” Tôi ngắt lời.
Cô ấy cười rồi chạy đi.
Tôi đứng ở cửa phòng họp, đóng cánh cửa lại, hít sâu một hơi trong hành lang.
Tuần thứ ba, tôi lấy lý do tiến độ dự án, giảm tần suất họp trực tiếp từ hai lần một tuần xuống còn một lần.
Cố Thành không phản đối, email trả lời: “Được, theo sắp xếp của Quản lý Lâm.”
Tôi nhìn câu đó rất lâu.
Theo sắp xếp của Quản lý Lâm.
Anh nói tự nhiên, phối hợp, dễ tính biết bao.
Kết thúc họp tuần thứ tư, mọi người rời đi, anh là người cuối cùng đứng dậy.
Tôi đang thu dọn đồ, quay lưng về phía cửa.
Anh đi ngang qua, dừng lại một chút.
Tôi không ngẩng đầu, tay vẫn tiếp tục.
Anh không nói gì, đứng khoảng ba giây rồi rời đi, tiếng cửa khép rất khẽ.
Tôi nhét tập tài liệu cuối cùng vào túi, đứng trong phòng họp trống một lúc.
Ba giây.
Trong ba giây đó anh định nói gì?
Hay không định nói gì, chỉ đứng đó để tôi biết anh đang đứng đó?
Tôi khoác túi lên vai, bước ra ngoài, bấm thang máy, đứng chờ.
Tối hôm đó tôi về phòng trọ, không bật đèn.
Ngồi bên cửa sổ, nhìn ánh đèn bãi đỗ xe hắt xuống sàn một mảng trắng bệch, tôi lật lại toàn bộ chi tiết từ lần gặp đầu tiên đến giờ.
Anh không ép tôi, không quấn lấy tôi, chưa từng nói một câu nào để tôi có thể bấu víu.
Anh chỉ xuất hiện, phối hợp, chờ đợi.
Chờ gì?
Chờ tôi tự sụp đổ.
Khoảnh khắc đáp án ấy hình thành trong đầu, tôi cảm thấy da gà nổi khắp lưng.
Rồi tôi cầm điện thoại, mở khung chat với Tô Đường, nhìn tin nhắn cuối cùng rất lâu.
Lần trước Tô Đường hỏi tôi Cố Thành thế nào, tôi nói cũng ổn, không hiểu lắm.
Tôi hiểu quá rõ.
Đó mới là điều chí mạng.
Tôi khóa màn hình, úp điện thoại xuống bàn, nhắm mắt.
Đèn bãi đỗ xe ngoài cửa sổ vẫn sáng, mảng trắng trên sàn không hề lay động.
Tôi mở mắt nhìn mảng sáng ấy, ngồi rất lâu, đến khi lưng bắt đầu mỏi mới đứng dậy đi rửa mặt.
6
Tô Đường hẹn tôi ăn tối vào tối thứ Năm.
Cô ấy chọn một quán lẩu, gọi đầy bàn, ngồi xuống câu đầu tiên là:
“Vãn Vãn, dạo này tớ hay mơ.”
Tôi gắp một lát thịt thả vào nồi: “Mơ thấy gì?”
“Mơ thấy Cố Thành.”
Tay tôi khựng lại một chút, rồi lại tiếp tục động tác, nói: “Ồ.”
“Cậu thấy anh ấy thế nào?” Tô Đường chống cằm nhìn tôi, mắt sáng lên. “Hai người đang hợp tác dự án mà, cậu tiếp xúc nhiều hơn tớ.”
Nồi lẩu sôi ùng ục, hơi nóng bốc lên. Tôi cúi đầu, chậm rãi lật miếng thịt.
“Cũng được,” tôi nói, “trong công việc khá chuyên nghiệp, ngoài ra thì không rõ.”
“Tớ thấy anh ấy khá tốt.” Giọng Tô Đường hạ thấp một chút, có chút ngượng ngùng. “Lần trước anh ấy đưa tớ về, trong hành lang chỉ có hai người, anh ấy nói chúc ngủ ngon rồi đi luôn, không có động tác thừa nào.”
Tôi ngẩng lên nhìn cô ấy.
“Tớ đứng trong hành lang rất lâu,” cô ấy nói, “nghĩ về anh ấy nửa tiếng. Vãn Vãn, cậu nói tớ có bị làm sao không?”
Cổ họng tôi nghẹn lại.
Câu nói ấy ở ngay đó, chỉ cần thêm một hơi nữa là bật ra.
Tô Đường, người đó là bạn trai cũ của tớ, anh ta căn bản không phải đến xem mắt, cậu tránh xa anh ta ra một chút.
Tôi há miệng.
Rồi nuốt ngược lại.
“Không bị làm sao,” tôi nói, “bình thường thôi.”
Tô Đường cong mắt cười: “Vậy cậu nghĩ tớ có nên chủ động một chút không?”
Thịt trong nồi chín rồi, tôi gắp ra, bỏ vào bát cô ấy: “Tùy cậu.”
“Cậu đúng là…” Tô Đường chọc tôi một cái. “Hỏi cậu chuyện gì cũng như bóp kem đánh răng.”
Tôi cười một chút, cúi đầu gắp món khác.
Quán lẩu rất ồn, bốn phía toàn tiếng người nói và tiếng nước sôi, hơi nóng khiến không khí dính dính.

