5

Ngay lúc đó, mẹ của Sầm Việt hùng hổ lao tới, chỉ thẳng vào mũi tôi mắng chửi, thậm chí còn nhổ nước bọt vào mặt tôi.

“Cố Mạn Sênh, cô còn dám vác mặt về đây!”

“Năm đó bảo cô về nước kết hôn cô không nghe, cứ khăng khăng ở lại nước ngoài. Công việc còn quan trọng hơn con cái sao? Tội nghiệp đứa cháu còn chưa ra đời của tôi, cứ thế bị cô hại chết!”

“Bây giờ A Việt khó khăn lắm mới có con nối dõi, cô còn dám đến gây chuyện? Tự mình không sinh được lại đi trách người khác. May mà con trai tôi không cưới cô!”

Bà nắm chặt tay Tần Tương, tuyên bố trước mặt mọi người:

“Tôi chỉ nhận mỗi Tương Tương làm con dâu. Cô muốn gả vào nhà họ Sầm thì trừ khi tôi chết!”

Lời này vừa nói ra, ngay cả Sầm Việt cũng biến sắc.

Những họ hàng có mặt bắt đầu chỉ trích tôi, lời lẽ độc địa.

“Con gà mái không đẻ được trứng mà còn mặt dày chạy đến gây chuyện?”

“Ngay cả con của mình cũng không giữ được, bảo sao A Việt không cần cô ta.”

“Nhà họ Sầm ba đời một dòng, mình không sinh được còn không cho người khác sinh, thật độc ác!”

Mặt tôi trắng bệch, thân thể lảo đảo.

Năm thứ ba làm việc ở nước ngoài, tôi đã mang thai.

Gia đình họ Sầm thúc giục tôi về nước đăng ký kết hôn, nhưng đúng lúc công ty có dự án quan trọng, tôi căn bản không thể rời đi.

Sầm Việt ủng hộ tôi ở lại làm việc, chịu áp lực khuyên gia đình chờ thêm.

Nhưng trong một lần đi khảo sát công trình, công trường xảy ra vụ nổ ngoài ý muốn.

Tôi may mắn giữ được mạng sống, nhưng đứa bé thì không còn.

Sau khi biết tôi rất khó mang thai trở lại, Sầm Việt đỏ mắt an ủi tôi rằng anh sẽ không trách tôi.

Nhưng mỗi lần tôi tỉnh giấc giữa đêm khuya, đều thấy vẻ mặt đau buồn của anh.

Mẹ Sầm khóc lóc mắng tôi qua điện thoại:

“Cố Mạn Sênh, trả cháu nội lại cho tôi! Trên đời sao lại có loại người ích kỷ vô trách nhiệm như cô!”

Những lời đó giống như lời nguyền, ngày đêm hành hạ tôi, khiến tôi trầm cảm suốt hai năm.

Lúc này, tiếng mắng chửi dồn dập khắp nơi.

Tôi nước mắt nhòe nhoẹt nhìn sang Sầm Việt, nhưng anh lại tránh ánh mắt của tôi.

“Sênh Sênh, em về trước đi… bên mẹ anh… anh sẽ khuyên bà.”

Khi rời đi, tôi vô cùng chật vật.

Không ai trách Sầm Việt phản bội tôi, tất cả đều đang mắng tôi vô lý gây chuyện.

Điện thoại vang lên thông báo.

Tần Tương gửi tin nhắn.

【Sênh Sênh, xin cậu… ngày mai gặp tớ một lần.】

Những giọt nước mắt đã tích tụ từ lâu, cuối cùng cũng rơi xuống.

6

Tần Tương hẹn tôi gặp ở nhà cô.

Sau một đêm bình ổn lại tâm trạng, giọng tôi rất bình tĩnh:

“Tần Tương, vì sao?”

Tần Tương nhẹ nhàng vỗ về đứa trẻ đang ngủ say, khóe môi cong lên, nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo.

“Sênh Sênh, tớ yêu Sầm Việt. Tớ chưa từng tranh với cậu bất cứ thứ gì, nhưng riêng anh ấy… tớ tuyệt đối không buông tay.”

“Lần đó sau khi hai người cãi nhau, Sầm Việt say khướt. Tớ mặc áo ngủ của cậu… anh ấy nhận nhầm tớ thành cậu.”

Tôi đập mạnh xuống bàn, chỉ vào cô ta gào lên:

“Tần Tương, sao cậu có thể hèn hạ như vậy?”

Tần Tương cười càng đắc ý hơn.

“Nhưng sau đó anh ấy cũng không đẩy tớ ra. Sau này tớ và Sầm Việt… cũng ngủ với nhau không chỉ một lần, dù sao anh ấy cũng là đàn ông.”

“Các cậu yêu xa bao nhiêu năm như vậy, số lần ngủ với anh ấy còn không nhiều bằng tớ. A Việt còn nói… cậu rất nhàm chán.”

Tôi không nhịn được nữa, túm lấy tóc cô ta.

Tần Tương hét lên rồi lùi về phía sau, một tay che chở đứa trẻ đang khóc, tay kia quơ loạn cào vào tôi.

Sầm Việt đẩy cửa xông vào, lao tới đẩy mạnh tôi ra.

“Cố Mạn Sênh, em điên rồi phải không!”

Tôi mất thăng bằng, đầu đập mạnh vào bức tường lạnh lẽo.

“Bộp” một tiếng trầm đục, máu tươi phun ra, bắn lên bức tường trắng.

Trong mắt Sầm Việt chỉ có đứa trẻ đang hoảng sợ, anh bế con lên dỗ dành.

Cho đến khi dòng máu đỏ tươi lan đến dưới chân anh, Sầm Việt mới ngẩng đầu.

Thấy tôi toàn thân đầy máu nằm trên đất, đồng tử anh co rút lại, lập tức hoảng loạn gọi cấp cứu 120.

Khi tôi tỉnh lại lần nữa, đã là hai ngày sau.

Sầm Việt canh bên giường tôi, đôi mắt đỏ đến đáng sợ.

Anh nắm tay tôi, giọng khàn khàn xin lỗi:

“Sênh Sênh, xin lỗi em, anh không cố ý. Chỉ là anh quá lo cho đứa bé.”

Tần Tương cũng đứng bên cạnh khóc:

“Sênh Sênh, cuối cùng cậu cũng tỉnh rồi. Hai ngày nay thật sự dọa bọn tớ chết khiếp!”

“Tớ và A Việt đã bàn rồi, đợi đứa bé năm tuổi sẽ ly hôn. Cậu đừng giận nữa được không?”

Nhìn họ “tình chân ý thiết” như vậy, tôi đột nhiên cảm thấy rất mệt mỏi.

Năm ngày sau, Sầm Việt đích thân đón tôi xuất viện, đưa tôi đến tận sân bay.

Lúc xuống xe, anh đột nhiên ôm chặt tôi.

“Sênh Sênh, đợi anh giải quyết xong công việc trong tay, tháng sau anh sẽ sang bên em.”

“Tần Tương là ân nhân của anh. Nếu không có khoản đầu tư năm đó của cô ấy thì sẽ không có công ty như bây giờ, huống chi cô ấy còn sinh con cho anh.”

“Kết hôn với cô ấy là trách nhiệm của anh. Người anh yêu nhất từ đầu đến cuối vẫn luôn là em.”

Đối mặt với sự thâm tình đột ngột của anh, lòng tôi không hề gợn sóng. Tôi đẩy anh ra, không chút lưu luyến bước vào cửa lên máy bay.

Anh có chút hoảng hốt muốn nắm tay tôi lại, nhưng bị nhân viên an ninh ở cổng chặn lại.

Sầm Việt vẫn chưa biết rằng chuyến bay lần này của tôi… điểm đến là châu Âu.

Tôi đã xin công tác dài hạn vĩnh viễn, sẽ không quay lại nữa.